Thứ Bảy, ngày 22 tháng 11 năm 2014

"CẬU" MÃN VẪN TRÊN TÀI...

Cậu Thuỷ

 Vụ làm giả hài cốt liệt sĩ: Bắt tạm giam em ruột “cậu” Thủy


(Dân trí) - Công an tỉnh Quảng Trị vừa tống đạt quyết định khởi tố và bắt tạm giam bị can Nguyễn Văn Hoành (em ruột Nguyễn Thanh Thúy) vì liên quan đến hành vi làm giả hài cốt liệt sĩ.


Được biết, bị can Hoành là một “mắt xích” trong đường dây làm giả hài cốt của Nguyễn Thanh Thúy cùng vợ là Mẫn Thị Duyên.

Liên quan đến vụ án, ngày 28/10/2013, Công an tỉnh Quảng Trị đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can và bắt tạm giam Nguyễn Thanh Thúy (tức “cậu” Thủy), và vợ Mẫn Thị Duyên để điều tra hành vi làm giả hài cốt liệt sĩ.

Ngày 25/3/2014, em vợ Thúy là Mẫn Đức Phương cũng bị cơ quan Công an bắt tạm giam để phục vụ điều tra.

Dưới sự hỗ trợ của Ngân hàng chính sách xã hội, vợ chồng Nguyễn Thanh Thúy và đồng bọn đã thực hiện cất bốc 9 hài cốt tại thôn Lâm Xuân (xã Gio Mai, huyện Gio Linh). Vụ việc sau đó bị báo chí và các cơ quan liên quan lật tẩy. Kết quả giám định cho thấy, những di vật, xương hài cốt được “cậu” Thủy tìm thấy, cất bốc đều giả mạo.

Do vụ án có nhiều tình tiết phức tạp, nhiều vấn đề chưa được làm rõ, ngày 30/10, Công an tỉnh Quảng Trị tiếp tục có quyết định gia hạn tạm giam 4 tháng (lần thứ 3) đối với vợ chồng “cậu Thủy” và lần thứ nhất đối với Mẫn Đức Phương.

Thứ Sáu, ngày 21 tháng 11 năm 2014

Cũng như cái AHLLVTND của HXM, tôi xin khẳng định tất cả thủ tục cấp phép đều theo đúng quy trình…

Hải Phong
Dân Việt

Bí thư Thừa Thiên Huế nói gì về dự án khu nghỉ dưỡng trên đèo Hải Vân?

Bên hành lang Quốc hội chiều 19.11, trả lời báo giới, ĐBQH Nguyễn Ngọc Thiện – Bí thư tỉnh ủy Thừa Thiên Huế đã chia sẻ về dự án khu du lịch nghỉ dưỡng World Shine mà UBND tỉnh này đã cấp phép cho một nhà đầu tư nước ngoài triển khai trên đèo Hải Vân.
>> “Lòi” thêm khu nghỉ dưỡng Bãi Chuối có vốn trăm triệu USD ở đèo Hải Vân
>> Vị trí chiến lược, sao lại lơ là!
ĐBQH Nguyễn Ngọc Thiện – Bí thư tỉnh ủy Thừa Thiên Huế
"Chúng tôi đang cho kiểm tra rà soát lại xem quy trình, quy định đối với dự án này thế nào. Sau đó sẽ họp và báo cáo với Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ. Hiện tôi cũng đang đợi UBND tỉnh rà soát và báo cáo lại một cách cụ thể về quy trình triển khai dự án này", ông Thiện cho biết.

Việc UBND TP Đà Nẵng và Quân khu 5 có ý kiến phản đối việc triển khai dự án này, quan điểm của ông thế nào?

- Khi nhận được thông tin Đà Nẵng và Quân khu 5 phản đối, tôi có hỏi các anh trong UBND tỉnh về quy trình thủ tục cấp phép thì được họ có báo cáo rằng: Tất cả đều bảo đảm theo quy định của Chính phủ. Khu vực triển khai của dự án nằm trên địa bàn của tỉnh Thừa Thiên - Huế. Các văn bản của Thủ tướng Chính phủ quy hoạch về Khu kinh tế Lăng Cô đều thể hiện rõ điều đấy. Còn liên quan đến các vấn đề nhạy cảm khác như quốc phòng, an ninh, các cơ quan chức năng cũng đã xin ý kiến của Bộ Chỉ huy quân sự tỉnh, Biên phòng và Quân khu 4. Theo báo cáo thì các đơn vị này đều đồng ý bằng văn bản. Dự án này được cấp phép năm 2013.

Đây có phải là dự án xây dựng lớn nhất của tỉnh từ trước tới nay không, thưa ông?

- Không phải dự án lớn nhất. Dự án này phù hợp với quy hoạch khu kinh tế Lăng Cô. Qua sự việc này chúng tôi cũng nhận thấy phải thận trọng xem xét lại và báo cáo Chính phủ. Tuy nhiên, đến giờ phút này tôi xin khẳng định tất cả thủ tục cấp phép đều theo đúng quy định.

Trong quá trình xin ý kiến các đơn vị liên quan ở tỉnh, ông có nghe thấy ý kiến nào đề nghị nên cân nhắc hoặc rút lại dự án không?

- Tôi không nghe thấy.

Còn ý kiến của Bộ Quốc phòng khẳng định sẽ không đồng ý cho triển khai dự án này?

- Cái này chúng tôi mới nghe thôi. Nếu có văn bản chính thức chúng tôi sẽ chỉ đạo xem xét.

Vì sao dự án này lại không xin ý kiến của Bộ Quốc phòng, thưa ông?

- Chúng tôi đã xin ý kiến Bộ chỉ huy quân sự tỉnh rồi.

Khi mình cấp phép cho chủ đầu tư dự án, có tính tới yếu tố nước ngoài ở khu vực quốc phòng, an ninh?

- Các nhà đầu tư nước ngoài đến mình đều quan tâm. Trước đó Thừa Thiên Huế đã cấp phép cho nhà đầu tư Singapore. Còn đây là dự án của nhà đầu tư Hồng Kông.

Trong trường hợp dự án không triển khai nữa thì quan điểm của tỉnh ra sao, thưa ông?

- Cái đó sẽ thực hiện theo quy định của pháp luật. Nếu Chính phủ quyết định như thế nào thì mình sẽ chấp hành như vậy.

Khu vực triển khai dự án đang có tranh chấp với Đà Nẵng, sao hai bên không cùng ngồi lại để xem xét thưa ông?

- Theo quyết định của Chính phủ thì đây thuộc Thừa Thiên Huế chúng tôi có quyền quyết định. Chúng tôi đã rà soát hết rồi. Tuy nhiên, vì phía Đà Nẵng phản đối nên chúng tôi đang giao rà soát lại một cách thận trọng, xem thử quy trình thủ tục như thế nào. Còn khu vực này rõ ràng nằm trong phạm vi của tỉnh nên không có gì để trao đổi với Đà Nẵng cả. Chúng tôi chỉ trao đổi với cấp trên. Chúng tôi đã cấp phép cho chủ đầu tư từ năm 2013 mà đến bây giờ mới họ phản đối thì thực sự câu chuyện là gì ? Nếu có ý kiến từ trước thì chúng tôi sẽ xem xét ngay.
Xin cảm ơn ông !

PHẢI ĐÁNH CHO NÓ BIẾT SỢ...

Yêu cầu thu hồi nhà, đất ông Trần Văn Truyền

21/11/2014 12:46 GMT+7
Ủy ban Kiểm tra Trung ương nhận thấy những khuyết điểm, vi phạm của ông Trần Văn Truyền đến mức phải thực hiện quy trình xem xét, xử lý trách nhiệm theo quy định.  

 

Căn biệt thự hoành tráng gây chú ý dư luận của ông Trần Văn Truyền tại Bến Tre - Ảnh: Ngọc Tài
Ngày 21-11, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã có thông cáo báo chí về Kết luận kiểm tra khi có dấu hiệu vi phạm về thực hiện chính sách nhà, đất đối với ông Trần Văn Truyền, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Bí thư Ban cán sự đảng, nguyên Tổng Thanh tra Chính phủ.
Toàn văn Thông cáo như sau: 
Thực hiện chỉ đạo của Ban Bí thư, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã tiến hành kiểm tra khi có dấu hiệu vi phạm về thực hiện chính sách nhà đất đối với ông Trần Văn Truyền, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Bí thư Ban cán sự đảng, nguyên Tổng Thanh tra Chính phủ. Sau khi báo cáo xin ý kiến Ban Bí thư, Ủy ban Kiểm tra Trung ương thông báo:
Tại kỳ họp lần thứ 26, ngày 02-03/10/2014 và kỳ 27, ngày 29-30/10/2014 qua xem xét, thảo luận báo cáo kết quả kiểm tra, Ủy ban Kiểm tra Trung ương nhận thấy:
Ông Trần Văn Truyền là cán bộ xuất thân từ gia đình có công với cách mạng, có quá trình cống hiến lâu dài, đảm nhiệm nhiều chức vụ lãnh đạo chủ chốt ở địa phương và cơ quan Trung ương, có những đóng góp thiết thực trong công tác xây dựng Đảng và chính quyền trên các cương vị và chức trách, nhiệm vụ được giao.
Tuy nhiên, trong thời gian còn đương chức và khi về nghỉ hưu, ông Truyền đã có một số khuyết điểm, vi phạm trong thực hiện chính sách nhà, đất như sau:
1. Về thửa đất tại số 598B5 Nguyễn Thị Định, phường Phú Khương, thị xã Bến Tre, tỉnh Bến Tre
Tháng 12-1992, ông Trần Văn Truyền được Quân khu 9 cấp thửa đất tại lô số 61 thuộc Khu C, địa chỉ 598B5 Nguyễn Thị Định, phường Phú Khương, thị xã Bến Tre do đơn vị Quân y thuộc Tỉnh đội Bến Tre quản lý với diện tích 210 m2 (diện tích trên thực tế là 351 m2).
Việc ông Trần Văn Truyền tuy không phải là cán bộ quân đội nhưng được cấp mảnh đất trên là do Tỉnh đội Bến Tre đề nghị với Quân khu 9, trong khi đồng chí không có đơn đề nghị, không có xác nhận của cơ quan, đơn vị nơi công tác.
Sau khi được cấp đất, gia đình có san lấp mặt bằng, làm tường rào nhưng không làm nhà ở mà cho người khác mượn để mở quán bán cơm.
Đến năm 2002, khi được chính quyền địa phương thông báo nộp 16 triệu đồng tiền sử dụng đất để làm giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, ông Trần Văn Truyền làm đơn đề nghị miễn giảm tiền sử dụng đất theo chính sách với gia đình người có công và được Cục Thuế tỉnh Bến Tre quyết định miễn giảm theo Nghị định số 38/CP, ngày 23-8-2000 của Chính phủ đúng với số tiền là 16 triệu đồng.
Năm 2007, Ủy ban Kiểm tra Trung ương tiến hành kiểm tra Ban Thường vụ Tỉnh ủy Bến Tre về nhà ở, đất ở.
Qua kiểm tra cho thấy, năm 1992, ông Trần Văn Truyền đã nhận đất của Quân khu 9, đến năm 2003 đồng chí lại được tỉnh bán cho căn nhà số 06 Lê Quý Đôn, Phường 1, thành phố Bến Tre theo Nghị định 61/CP của Chính phủ; do vậy, Ban Thường vụ Tỉnh ủy đã yêu cầu ông Truyền trả lại mảnh đất trên cho Tỉnh đội Bến Tre quản lý; ông Trần Văn Truyền cũng đã có đơn trả lại.
Nhưng từ năm 2007 đến nay, Ủy ban nhân dân (UBND) tỉnh chưa thu hồi được thửa đất trên, do giữa gia đình ông Trần Văn Truyền và các cơ quan chức năng của tỉnh chưa thống nhất được mức giá đền bù phần chi phí gia đình bỏ ra để san lấp mặt bằng và làm tường rào.
Trong khi chưa giải quyết dứt điểm, thì đến năm 2013, ông Truyền lại có đơn xin làm nhà tạm trên lô đất này cho con dâu làm kho chứa bia và đã được Sở Xây dựng cấp giấy phép.
Như vậy, ông Trần Văn Truyền biết mình không đúng đối tượng được cấp đất, nhưng vẫn nhận. Sau khi đã được mua nhà theo Nghị định số 61/CP và sau khi được Ban Thường vụ Tỉnh ủy yêu cầu trả lại, ông đã không kiên quyết, dứt khoát thực hiện, sau đó lại có đơn xin làm nhà tạm để con dâu sử dụng.
Việc làm trên của ông Trần Văn Truyền thể hiện sự thiếu gương mẫu của người cán bộ lãnh đạo, gây dư luận không tốt đối với bản thân.
Thường trực Tỉnh ủy, UBND tỉnh Bến Tre và các cơ quan chức năng thực hiện không nghiêm chỉ đạo của Ban Thường vụ Tỉnh ủy về việc thu hồi đất, để kéo dài, gây dư luận không tốt đối với lãnh đạo ở địa phương.
2. Về căn nhà tại số 06 Lê Quý Đôn, Phường 1, thành phố Bến Tre
Năm 2002, UBND tỉnh đồng ý cho gia đình ông Trần Văn Truyền, được thuê căn nhà số 06 Lê Quý Đôn, Phường 1, thành phố Bến Tre với diện tích: nhà chính 118,22 m2, nhà phụ 24,48 m2, khuôn viên đất 117,69 m2.
Trước khi ông nhận nhà, Công ty Xây dựng và Phát triển nhà Bến Tre đã tiến hành sửa chữa, cải tạo mới căn nhà trên với tổng chi phí là 413,385 triệu đồng.
Năm 2003, khi đã chuyển công tác ra Hà Nội, ông Trần Văn Truyền có đơn xin mua căn nhà số 06 Lê Quý Đôn và đã được UBND tỉnh Bến Tre ra Quyết định chuyển quyền sử dụng đất và bán cho đồng chí căn nhà trên theo Nghị định 61/CP.
Trong đơn xin mua nhà, ông Truyền cam kết chưa được cấp đất theo chính sách nhà, đất của Nhà nước. UBND tỉnh Bến Tre đã quyết định bán cho ông Trần Văn Truyền căn nhà trên theo Nghị định 61/CP, với số tiền miễn giảm là 76,291 triệu đồng; số tiền còn phải nộp cho Nhà nước là 277,969 triệu đồng.
Như vậy, thời điểm mua căn nhà trên, ông Trần Văn Truyền đã được hưởng chính sách miễn giảm tiền sử dụng đất tại số 598B5 Nguyễn Thị Định trước đó vào năm 2002.
Bản thân ông Trần Văn Truyền đã thiếu tự giác, thiếu gương mẫu khi đồng thời trong hai năm 2002 và 2003 được hưởng 2 lần chính sách về nhà, đất của Nhà nước, không đúng với quy định tại khoản 4, Điều 2, Nghị định 61/CP của Chính phủ "Việc hỗ trợ tiền sử dụng đất đối với người có công với cách mạng chỉ xét một lần cho một hộ gia đình...”.
Việc UBND tỉnh chỉ đạo cho sửa chữa, bán cho ông Trần Văn Truyền căn nhà số 06 Lê Quý Đôn cũng có một số khuyết điểm, vi phạm;
3. Về căn nhà số 105 Nguyễn Trọng Tuyển, Phường 15, quận Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh
Năm 2003, khi đã chuyển ra Hà Nội công tác, ông Trần Văn Truyền có đơn gửi UBND TP.HCM trình bày hoàn cảnh khó khăn do công tác xa ở Hà Nội và có nhu cầu nhà ở tại TP.HCM trong khi gia đình không có khả năng mua đất để xin thuê nhà tại thành phố và đã được UBND TP.HCM giải quyết cho thuê căn nhà số 105 Nguyễn Trọng Tuyển, Phường 15, quận Phú Nhuận.
Năm 2008, do thời hạn hợp đồng gần hết, ông có làm đơn và được Công ty Quản lý - Kinh doanh nhà TP.HCM đồng ý chuyển tên trong hợp đồng cho con gái là Trần Thị Ngọc Huệ làm việc tại Công ty cổ phần Bảo hiểm dầu khí Sài Gòn, tiếp tục được thuê căn nhà trên.
Đến tháng 3-2011, ông làm đơn trình bày hoàn cảnh khó khăn, bức xúc về nhà ở và đề nghị UBND TP.HCM bán căn nhà này cho ông và để con gái là Trần Thị Ngọc Huệ đứng tên.
Sau đó các cơ quan chức năng của TP.HCM đã đồng ý bán căn nhà trên cho bà Trần Thị Ngọc Huệ theo hình thức thu 100% tiền sử dụng đất theo đơn giá do Thành phố quy định hàng năm và thực hiện quy trình bán nhà thuộc sở hữu Nhà nước theo Nghị định 61/CP của Chính phủ, nhưng không tính miễn, giảm các khoản được hỗ trợ theo chính sách.
Vào thời điểm tháng 7/2014, qua kiểm tra và báo cáo của công an quận Phú Nhuận, ông Trần Văn Truyền và gia đình không sử dụng căn nhà này mà cho người khác ở và bán hàng.
Tại thời điểm làm đơn xin mua căn nhà này, vợ ông là bà Phạm Thị Thủy đang đứng tên sở hữu căn nhà số 465/48C khu phố Phước Hậu, phường Phú Khương, Quận 9, TP.HCM là nhà được tặng; con gái đồng chí là Trần Thị Ngọc Huệ đang đứng tên sở hữu căn hộ 28.04A, Khu căn hộ cao cấp Hùng Vương tại Quận 5, TP.HCM.
Như vậy, ông Trần Văn Truyền đã thiếu trung thực, không báo cáo thông tin đầy đủ, đúng sự thật về nhà, đất; đây là một trong những nguyên nhân dẫn đến quyết định bán nhà của UBND TP.HCM không đúng đối tượng và chính sách của Nhà nước.
Sau khi được mua thì không sử dụng ngay mà lại để cho người khác ở và bán hàng. Việc làm trên của ông là có vi phạm, làm cho uy tín cá nhân bị giảm sút, gây dư luận xấu trong xã hội.
4. Về nhà công vụ tại số 61, đường Trần Quang Diệu, quận Đống Đa, Hà Nội
Năm 2004, ông Trần Văn Truyền được Cục Quản trị A, Ban Tài chính quản trị Trung ương hợp đồng với Văn phòng Chính phủ cho thuê nhà công vụ phòng số 607, B1, Khu nhà A, 61 Trần Quang Diệu, quận Đống Đa, Hà Nội với diện tích 95m2...
Tháng 10-2011, ông Trần Văn Truyền nghỉ hưu theo chế độ. Đầu năm 2014, khi có thông tin, dư luận về thực hiện chế độ nhà công vụ và Ủy ban Kiểm tra Trung ương nắm tình hình thì ông mới đề nghị trả lại nhà. Đến tháng 5-2014, Bộ Xây dựng đã tiếp nhận lại căn hộ trên.
Như vậy, sau khi đã nghỉ hưu gần 3 năm ở tỉnh Bến Tre, ông Trần Văn Truyền mới trả lại nhà công vụ ở Hà Nội cho Nhà nước. Với cương vị nguyên là cán bộ cấp cao, ông có khuyết điểm khi chưa thực sự gương mẫu trong sử dụng nhà công vụ.
5. Về căn nhà biệt thự tại xã Sơn Đông, thành phố Bến Tre
Từ năm 2009 - 2010, con trai ông Trần Văn Truyền là Trần Hoàng Anh, cán bộ cảnh sát giao thông Công an tỉnh mua gom đất của 4 hộ dân (với 08 thửa liền kề), diện tích 16.567,4m2, tổng số tiền theo hợp đồng là 1,43 tỷ đồng (ngoài ra còn 01 lô đất gần 8.000 m2 của con gái đồng chí là Trần Thị Ngọc Huệ mua, nhưng chưa sử dụng).
Tháng 12-2012, căn cứ đơn đề nghị của ông Trần Hoàng Anh, UBND thành phố Bến Tre cấp phép xây dựng nhà cho ông Trần Hoàng Anh với diện tích xây dựng tầng trệt 441,71 m2; tổng diện tích sàn 1.226,61 m2; công trình có 03 tầng với chiều cao là 19,96m.
Tháng 5-2014, UBND Thành phố Bến Tre đã cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, quyền sở hữu nhà và tài sản gắn liền với đất cho ông Trần Hoàng Anh.
Ông Trần Văn Truyền có báo cáo giải trình về nguồn kinh phí đầu tư xây dựng công trình trên là từ 7 tỷ đồng tiền của vợ chồng ông dành dụm và 4 tỷ đồng mượn của bà Phạm Thị Kim Anh, trú tại khu phố Phước Hậu, phường Long Phước, Quận 9, TP.HCM và hiện ông đang ở trong căn nhà này..
Như vậy, việc mua đất và xây dựng nhà của các con ông Truyền được thực hiện theo các quy định của pháp luật.
Tuy nhiên, với cương vị nguyên là cán bộ lãnh đạo cấp cao, ông Trần Văn Truyền đã thiếu cân nhắc và chủ quan khi xây dựng công trình biệt thự lớn trong khuôn viên đất rộng, trong khi nhà ở và đời sống nhân dân địa phương trong vùng còn nhiều khó khăn, thiếu thốn; gây phản cảm và tạo dư luận xấu, lan rộng trong xã hội.
Việc làm trên của ông thể hiện sự thiếu cân nhắc thận trọng và thiếu gương mẫu trong thực hiện Cuộc vận động học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, ảnh hưởng đến uy tín của cá nhân ông và tổ chức đảng; vi phạm mục C, khoản 1, Điều 1, Hướng dẫn số 03, ngày 15-3-2012 của Ủy ban Kiểm tra Trung ương thực hiện Quy định số 47-QĐ/TW, ngày 01-01-2011 của Ban Chấp hành Trung ương về những điều đảng viên không được làm: “Làm những việc pháp luật không cấm, nhưng ảnh hưởng đến uy tín của Đảng, vai trò tiên phong gương mẫu của đảng viên”.
6. Về căn nhà số 465/48C, khu phố Phước Hậu, phường Long Phước, Quận 9, TP.HCM
Nguồn gốc căn nhà số 465/48C, khu phố Phước Hậu, phường Long Phước, Quận 9, TP.HCM là từ việc ông Trần Văn Truyền có quen biết gia đình bà Trần Thị Lý, sinh năm 1930, trú tại Quận 9.
Bà Lý có nhận ông Trần Văn Truyền làm con nuôi. Tháng 7-2000, bà Lý có lập di chúc để lại cho con gái là Phạm Thị Kim Anh, sinh năm 1967.
Trong di chúc của bà Lý có nội dung để lại toàn bộ tài sản cho con gái là bà Kim Anh, do bà Kim Anh toàn quyền quyết định khi bà mất, trong đó đồng ý việc chia tài sản cho các con đỡ đầu và các cháu.
Sau khi bà Lý mất, bà Kim Anh đã mở di chúc để chia số tài sản thừa kế cho một số người, trong đó có ông Truyền. Năm 2008, bà Kim Anh tặng cho vợ ông Trần Văn Truyền là bà Phạm Thị Thuỷ 1 căn nhà 3 tầng, diện tích xây dựng 211,8m2, tổng diện tích sàn là 505,1m2 tại số 465/48C khu phố Phước Hậu.
Từ khi được tặng căn nhà, ông Truyền chưa sử dụng, nay theo báo cáo đã giao lại cho bà Kim Anh quản lý, đồng chí nhận của bà Kim Anh 4 tỷ đồng để làm nhà biệt thự ở Bến Tre.
Tóm lại, từ 6 trường hợp cụ thể về nhà, đất nói trên, qua kiểm tra cho thấy:
Trong thời gian giữ các cương vị lãnh đạo chủ chốt ở địa phương, cơ quan Trung ương và khi đã về nghỉ hưu, ông Trần Văn Truyền đã có khuyết điểm, vi phạm: thiếu cân nhắc, thiếu gương mẫu trong việc tự mình thực hiện hoặc tác động, đề nghị với các cơ quan chức năng để xử lý một số trường hợp về nhà, đất có liên quan đến lợi ích của bản thân và gia đình; trong đó có việc thiếu trung thực, có việc vi phạm hoặc chưa gương mẫu thực hiện tốt quy định về những điều đảng viên không được làm và thực hiện Cuộc vận động học tập, làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Những việc làm của đồng chí gây phản cảm, tạo dư luận xấu ở địa phương và lan rộng trong xã hội, ảnh hưởng đến uy tín của bản thân đồng chí và tổ chức đảng;
Ban Thường vụ, Thường trực Tỉnh ủy, Ban cán sự đảng UBND tỉnh và các cơ quan chức năng tỉnh Bến Tre có khuyết điểm, vi phạm trong việc còn nể nang, không chỉ đạo thu hồi dứt điểm lô đất tại số 598B5 Nguyễn Thị Định, phường Phú Khương, thành phố Bến Tre; trong việc sửa chữa, cải tạo mới và bán cho đồng chí Trần Văn Truyền nhà số 6 Lê Quý Đôn, thành phố Bến Tre theo Nghị định 61/CP.
UBND TP.HCM và các cơ quan chức năng của thành phố đồng ý bán cho con gái ông Trần Văn Truyền căn nhà tại số 105 Nguyễn Trọng Tuyển, Phường 15, quận Phú Nhuận là không đúng đối tượng, thiếu căn cứ pháp lý, có sự nể nang, vi phạm Quyết định số 118/TTg, ngày 27-11-1992 của Thủ tướng Chính phủ; Công văn số 2527/BXD-VP, ngày 18-12-2008 của Bộ Xây dựng và Công văn số 76/UBND-ĐTMT, ngày 20-02-2009 của UBND TP.HCM.
Ủy ban Kiểm tra Trung ương nhận thấy, những khuyết điểm, vi phạm của ông Trần Văn Truyền đến mức phải thực hiện quy trình xem xét, xử lý trách nhiệm theo quy định.
Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã báo cáo và được Ban Bí thư đồng ý (như nêu tại Công văn số 9161-CV/VPTW, ngày 20-11-2014 của Văn phòng Trung ương Đảng), theo đó Ban Bí thư yêu cầu:
- Đối với ông Trần Văn Truyền:
+ Kiểm điểm trách nhiệm theo quy trình về các khuyết điểm, vi phạm nêu trên trước Ban Thường vụ Tỉnh uỷ Bến Tre và Uỷ ban Kiểm tra Trung ương.
+ Yêu cầu các thành viên trong gia đình thực hiện nghiêm các quyết định xử lý về nhà, đất của các cơ quan Nhà nước có thẩm quyền.
- Đối với Ban Thường vụ Tỉnh ủy Bến Tre:
+ Thực hiện quy trình kiểm điểm, xử lý trách nhiệm đối với đồng chí Trần Văn Truyền về những khuyết điểm, vi phạm nêu trên.
+ Chỉ đạo các cơ quan chức năng thu hồi dứt điểm thửa đất tại số 598 B5 Nguyễn Thị Định, phường Phú Khương, thành phố Bến Tre theo quy định của pháp luật.
+ Chỉ đạo kiểm điểm trách nhiệm các tổ chức, cá nhân có liên quan trong việc chậm thực hiện kết luận của Ban Thường vụ Tỉnh ủy về việc thu hồi thửa đất nói trên và việc cải tạo, sửa chữa, bán nhà số 6 Lê Quý Đôn, thành phố Bến Tre.
- Đối với Ban Thường vụ Thành ủy TP.HCM
+ Chỉ đạo các cơ quan chức năng thu hồi căn nhà số 105 Nguyễn Trọng Tuyển, phường 15, quận Phú Nhuận theo hướng đề xuất của UBND TP.HCM tại Công văn số 685/UBND-ĐTMT-M, ngày 30-9-2014.
+ Chỉ đạo kiểm điểm, làm rõ trách nhiệm các tổ chức, cá nhân có liên quan khi không thực hiện đúng và đầy đủ các quy định của pháp luật trong việc bán nhà thuộc sở hữu nhà nước tại số 105-Nguyễn Trọng Tuyển, quận Phú Nhuận.
TTXVN

Thứ Năm, ngày 20 tháng 11 năm 2014

Đảng CSVN vẫn còn “MỘT BỘ PHẬN KHÔNG LỚN” nhưng kiên định

HỒ XUÂN CHƯA MÃN CUỘC: Đảng CSVN vẫn còn “MỘT BỘ PHẬN KHÔNG LỚN” nhưng ki...: Bài báo VỀ LẠI PHONG ĐIỀN của Nguyễn Quang Hà tập hợp những ý kiến có địa chỉ đăng trên Báo Cựu Chiến Binh là pháo hiệu khởi đầu trận đán...


Đảng CSVN vẫn còn “MỘT BỘ PHẬN KHÔNG LỚN” nhưng kiên định.

Bài báo VỀ LẠI PHONG ĐIỀN của Nguyễn Quang Hà tập hợp những ý kiến có địa chỉ đăng trên Báo Cựu Chiến Binh là pháo hiệu khởi đầu trận đánh của Cựu Chiến Binh trong thời kỳ mới, thời kỳ mà những thế lực làm tha hóa Đảng CSVN trỗi dậy. 
Phản pháo lại bằng thế lực và tiềm lực kinh tế dồi dào, Hồ Xuân Mãn trả đòn liên tiếp bằng 6 bài báo:
  • NHỚ ĐÊM VỀ XÓM BỒ của Hồ Xuân Mãn,  đăng trên tạp chí Sông Hương.
  • ÔNG HỒ XUÂN MÃN CÓ CƯỚP CÔNG? đăng 2 kỳ (Bài 1: Nhân chứng một thời (08/01/2013), Bài 2: Những chiến công thầm lặng (09/01/2013)) của Hữu Thu,đăng trên báo Đại Đoàn Kết.
  • ANH HÙNG LLVTND HỒ XUÂN MÃN: NGƯỜI CON ƯU TÚ CỦA ĐẤT PHÒ NINH,  2 kỳ của Phan Bùi Bảo Thy,  đăng trên báo An Ninh Thế Giới.
  • NHỮNG TRẬN ĐÁNH “XUẤT QUỶ NHẬP THẦN” CỦA NGƯỜI CON ƯU TÚ ĐẤT PHÒ NINH của Quốc Anh,đăng trên báo Cảnh Sát Toàn Cầu.
Đáng chú ý là đăng trên những tờ báo rất có uy tín: TẠP CHÍ SÔNG HƯƠNG, ĐẠI ĐOÀN KẾT, AN NINH THẾ GIỚI, CẢNH SÁT TOÀN CẦU…
Chúng ta là "sự thật", nhiều Blog, nhiều trang báo mạng, nhiều trang báo viết đã ủng hộ chúng ta…cùng chúng ta "đấu tranh" đưa Hồ Xuân Mãn vào trận đồ “thiên la, địa võng”…của nhân dân.

Cuối cùng: 
ĐƠN XIN PHẢN ẢNH của người lính già Lê Văn Uyên, nguyên HUV, Trưởng ban Tổ chức huyện ủy Phong Điền từ 1970 - 1975 là dấu chấm hết…của những người dám mạo danh đảng viên Đảng CSVN.
Chân lý là khách quan, Chân lý theo Platon và Aristotle, những ý kiến được coi là “đúng” khi nào ý kiến đó khẳng định điều gì “có” thì thực sự “có”, khẳng định “không có” thì thực sự là “không có”.
Chân lý là sự nhận thức đúng đắn hiện thực khách quan trong bộ óc con người. Vì vậy chân lý sẽ phát triển cùng nhận thức của xã hội.

Chúng ta mừng Đảng CSVN đang còn những đảng viên mà phần lớn là những người đi qua chiến tranh, hy sinh gần như hết cả cuộc đời mình cho đất nước, giờ đây sức tàn lực tận vẫn đang ngày đêm gắn bó với dân, với Đảng... cùng nhân dân bắt sâu trong Đảng, làm cho cơ thể Đảng CSVN vượt qua suy thoái…
May mắn thay cho xã hội ta, còn có những người như Quang Minh, Nguyễn Quang Hà, và các Cựu chiến binh Việt Cộng dũng cảm, xem mình như chẳng có, dám đội đá vá trời, ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng, canh cánh vì sự tồn vong của Đảng CSVN. 
Xã hội sẽ tốt lên khi những người có tấm lòng, có khả năng, có can đảm khiếu tố những hành vi sai trái của cán bộ có chức, có quyền; họ không ngại gian khổ hy sinh, hiên ngang như Hoàng Tiến Dũng, Hoàng Văn Phận, Lê Văn Uyên, Hoàng Phước Sum, Võ Sĩ Đài, Hồ Văn Nghĩa... 
Những người này là những viên ngọc quý của xã hội. Những đảng viên trung kiên của Đảng CSVN.
Họ phải được trân trọng, bảo vệ, khen thưởng thật xứng đáng, tên tuổi của họ thuộc về nhân dân, thuộc về những chiến sĩ cách mạng chân chính…Đảng CSVN đang bảo vệ họ.
Đảng CSVN có công lãnh đạo hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và xâm lược Mỹ để giải phóng dân tộc và cuộc chiến tranh chống bọn bành trướng Trung Quốc bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc. 

Hàng chục vạn đảng viên đã ngã xuống trong ba cuộc chiến tranh này. Cũng còn hàng vạn đảng viên đang sống và nổ lực đấu tranh chống sự suy thoái của Đảng CSVN, hàng ngày gắn bó với nhân dân, lo cho dân đúng nghĩa với một đảng viên chân chính, nói cách khác là đảng viên thứ thiệt.
Các đảng viên sống quanh ta, quan tâm đến từng việc rất nhỏ của bà con, được bà con rất quý mến tin yêu. Ngoài những đảng viên đang sống gắn bó với dân ở từng khu phố, cũng phải nhắc đến một bộ phận đảng viên đương chức đang làm việc trong các cơ quan, xí nghiệp, họ vẫn sống trong sạch, cố giữ mình không để nhúng chàm, nhưng trước tình hình hiện nay họ cũng không thể làm gì hơn, chỉ nhìn “một bộ phận không nhỏ” đang gặm nhấm đất nước, đang từng ngày làm cho Đảng CSVN mất uy tín. 
Những đảng viên thứ thiệt này lấy lí tưởng của mình đã chọn để sống và làm việc. Nhiều thế hệ trước đây tham gia Đảng CSVN để giải phóng dân tộc, xây dựng một nước Việt Nam ngang tầm thời đại. Những đảng viên ấy không ngại gian khổ hy sinh vì một mong muốn duy nhất là làm cho “Dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, Văn minh”
Hiện nay, Đảng CSVN đang ở giai đoạn bị suy thoái. Ở đây chưa bàn đến chuyện suy thoái chính trị, chỉ đề cập đến suy thoái về mặt đạo đức. 
Một bên là những đảng viên thứ thiệt, tức là những đảng viên chân chính, thực sự trung thành với Tổ quốc với nhân dân. 
Một bên là bộ phận “đám đảng viên giả hiệu”, đấy là “bộ phận không nhỏ”. Cứ theo chữ nghĩa mà xét “bộ phận không nhỏ” có nghĩa là bộ phận lớn, LỚN – NHỎ bao giờ cũng đi với nhau thành một cặp đối xứng. 
Như vậy có thể hiểu “một bộ phận không nhỏ” đồng nghĩa với số đông đảng viên của Đảng CSVN là “đám đảng viên giả hiệu”
Trong "đảng viên giả hiệu" cũng có hai loại: 
Một loại cơ hội, chui vào đảng để tìm cơ hội tiến thân, mục đích của họ là có quyền… Bọn này cực kỳ nguy hiểm vì chúng nó tìm mọi cách ngoi lên những vị trí quyền lực bằng mọi thủ đoạn, mọi giá; nắm thật nhiều quyền là có điều kiện "cần" hợp pháp để tham nhũng, không chỉ là tiền, là danh...mà còn cả tình dục... bất chấp đạo lí, đúng nghĩa là bọn "cướp ngày". Chui vào Đảng kiểu này thường đi bằng đường chính đạo, khó phát hiện…chui vào kiểu của Hồ Xuân Mãn theo con đường tà đạo…kiểu đào ngạch để chui vào, số này rất ít, thường để lại dấu vết nên sớm hoặc muộn đều bị phát hiện…
Loại thứ hai ban đầu là nằm trong đội ngũ đảng viên thứ thiệt, họ vào Đảng CSVN với một mong muốn tốt đẹp là giải phóng dân tộc, xây dựng một xã hội dân chủ, công bằng, tiến bộ…đất nước có những biến đổi lớn, chuyển từ chiến tranh sang hòa bình, trình độ quản lý không theo kịp với sự phát triển. Quyền và tiền trở thành những giá trị thực dụng hơn là những lí tưởng viễn vông, vì thế một số đảng viên có quyền, có tiền trong tay “tự diễn biến” để trở thành “một bộ phận không nhỏ” trong Đảng CSVN. 
Nguy hiểm nhất cái là “bộ phận không nhỏ” ấy lại đang cầm quyền…

“Một bộ phận không nhỏ” ấy ở đâu?

-Ở Trung ương, các bộ, các ngành, các tỉnh, các địa phương họ đang ăn vào các dự án, ăn đất, ăn tài nguyên thô của tổ quốc. 
-Họ đã, đang, sẽ lập dự án to, dự án nhỏ mà mục đích không phải vì sự phát trin bên vững của đất nước, mục đích của họ là “hy sinh đời bố, củng cố đời con”, là có tiền vào tài khoản riêng. Những việc cần kíp cho đất nước, cho nhân dân nhưng vì thấy không kiếm chác được thì chưa quan tâm tới. Những dự án hàng chục năm sau làm cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới thì vội vàng lập dự án, tổ chức đấu thầu rầm rộ, dự án làm xong thì nằm phơi thân cùng tuế nguyệt, Công viên nước, Hồ Thủy Tiên, Cảng Chân Mây, Bệnh viên cây số 23, bán Huda là một ví dụ… còn kẻ chủ trương dự án thì xây thêm được vài căn biệt thự, mua xe Lesus, Camry…để đi chơi tennis, đánh golf... Nhiều dự án lỗ lãi thế nào, để lại hậu quả cho đất nước thế nào "kệ mẹ" nhân dân. Bất chấp lời khuyên của những nhà khoa học, những người đảng viên có tâm huyết với đất nước. Dùng quyền hành và các phương tiện thông tin do mình quản lí giải thích vu vơ để bịt mồm dư luận. 
Một Vinashin, một Vinaline, một Bôxít Tây Nguyên…cái danh sách làm nghèo đất nước đang còn dài…Quyền hành của “bộ phận không nhỏ” ấy như những khẩu pháo “vua chiến trường” của Mỹ đang bắn vào Tổ Quốc. Nó tàn phá đất nước một cách ghê gớm. Một ngày còn cái “bộ phận không nhỏ”, còn “đám đảng viên giả hiệu” thì nỗi bất hạnh còn rơi xuống đầu nhân dân. 
Đất nước còn gặp đại họa. 

Bộ phận đảng viên thứ thiệt đau lòng nghe dân chửi...

“Bộ phận không nhỏ”, “đám đảng viên giả hiệu” ấy sẵn sàng hạ độc thủ bằng những chiêu tàn độc nhất đối với bất kì ai phát hiện, đụng đến “lợi ích nhóm” của bọn chúng…
Ngoài việc hết sức cảnh giác…chúng ta phải biết đấu tranh…khi phát hiện hành vi bất minh của chúng…khi biết đã bị lộ, bọn chúng thường bằng mọi cách “bịt miệng”, kể cả thủ đoạn “giết người, diệt khẩu”…chúng nó đã từng làm những việc như vậy…
Do vậy, để thắng chúng, chúng ta phải đoàn kết, bảo vệ nhau…

Và tin tưởng rằng trong Đảng CSVN vẫn còn "MỘT BỘ PHẬN KHÔNG LỚN" nhưng kiên định./.

Thứ Sáu, ngày 14 tháng 11 năm 2014

Xôn xao quanh chuyện ông Hồ Xuân Mãn

Ngày 14 tháng 11, 2014 | 00:04

Nhà văn Nguyễn Quang Hà





Chương trình VTV

SKĐS - Ngày 24/10/2014, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang ký quyết định hủy bỏ quyết định tặng danh hiệu AHLLVT đối với ông Hồ Xuân Mãn.



Ngày 24/10/2014, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang ký quyết định hủy bỏ quyết định tặng danh hiệu AHLLVT đối với ông Hồ Xuân Mãn. Xung quanh chuyện ông Mãn dân Huế còn xôn xao rằng, Hồ Xuân Mãn chưa từng được kết nạp Đảng.
Trong lý lịch, ông Mãn khai ngày kết nạp Đảng của mình là ngày 11/1/1974 nhưng ông Hoàng Phước Sum - nguyên trung tá công an, ông Nguyễn Văn Tam, ông Trần Văn Việt kể lại thời gian ấy họ cùng học lớp xã đội trưởng tại Trường hạ sĩ quan do khu Trị Thiên mở từ tháng 10/1973 đến tháng 03/1974 mới về quê hương, vậy thì ngày đó họ có thấy Mãn được kết nạp Đảng viên đâu. Nếu chứng thực của ông Sum, ông Tam, ông Việt đúng thì Mãn đã khai man việc mình vào Đảng.
Trong lý lịch ông Mãn khai có hai người đã giới thiệu ông vào Đảng, một đồng chí đã hy sinh, người còn sống là bà Nguyễn Thị Quyện, thì bà Quyện đã xác minh rằng bà không hề biết chuyện ấy, do vậy bà không phải là người giới thiệu ông Mãn vào Đảng.
Không có người giới thiệu, Mãn làm sao mà vào Đảng được?
Ông Trần Văn Minh, nguyên Bí thư xã Phong An, quê hương của Mãn, nơi Mãn làm du kích, trong thời gian 1973-1974 cho biết: “Tôi không hề giới thiệu cho ông Mãn vào Đảng, không biết ông Mãn kết nạp Đảng khi nào, chỉ khẳng định ông Mãn có sinh hoạt ở Đảng bộ xã Phong An. Tôi cũng mong rằng các cơ quan nhanh chóng có kết luận ông Mãn kết nạp ở chi bộ thời gian nào, ai chứng kiến”.
Ông Lê Văn Uyên, nguyên là Trưởng ban tổ chức Huyện ủy Phong Điền cũng có xác nhận rất rõ ràng rằng: “Riêng tôi, năm 1972 vẫn là Trưởng ban tổ chức Huyện ủy Phong Điền là người chịu trách nhiệm tập hợp hồ sơ lý lịch đề nghị kết nạp của các chi bộ Đảng trong huyện để báo cáo cho Thường vụ Huyện ủy chuẩn y. Việc vào Đảng của đồng chí Hồ Xuân Mãn ngày 11/01/1974, theo đồng chí Hồ Xuân Mãn, thì cả năm 1974 hoặc cuối năm 1973 tôi chưa hề nắm hồ sơ đề nghị kết nạp đồng chí Hồ Xuân Mãn lần nào đó để báo cáo cho thường vụ chuẩn y. Vậy tôi xin phản ảnh để các cấp xem xét lại”.
Vậy là việc kết nạp Đảng, ông Mãn khai trong lý lịch đầy ẩn số:
- Không có người giới thiệu vào Đảng.
- Bí thư Đảng bộ xã không hề biết. Nhất là trong thời kỳ đang kháng chiến thì hết sức chặt chẽ, kỹ càng, không thể lỏng lẻo được.
- Tổ chức huyện ủy không hề biết chuyện này, chưa hề báo cáo cho Thường vụ Huyện ủy biết để thường vụ chuẩn y?
- Ngày kết nạp Mãn khai trong lý lịch lại là ngày Mãn đang đi học lớp xã đội trưởng ngoài quân khu, vậy Mãn được kết nạp ở đâu vậy?
Cứ như phản ảnh của quần chúng, xét về nguyên tắc trong điều lệ Đảng, việc ông Mãn có đúng là Đảng viên không, quần chúng Huế đề nghị: “Các cơ quan có trách nhiệm phải xem xét việc này cho thật rõ ràng, chứ không thể lừa Đảng được”.
Trong xôn xao chuyện Hồ Xuân Mãn tại Huế, còn một nội dung nữa được mọi người bàn tán nhiều, đó là việc Hồ Xuân Mãn cùng với 2 bí thư đảng bộ tỉnh của hai tỉnh khác trong nước được Trung ương Đảng khen về tấm gương “Học tập tư tưởng Hồ Chí Minh”.
Dân nói với nhau: “Mãn dối dân, lừa Đảng chưa đủ, Mãn còn lừa dối cả Bác Hồ nữa, thử hỏi con người ấy có xứng đáng với danh hiệu đó không? Nếu không đề nghị Đảng hủy danh hiệu này nữa”.
Qua những chứng thực trong thực tế, một tội rất lớn của Hồ Xuân Mãn là khai man lý lịch. Người Đảng viên mà khai man lý lịch sẽ phải nhận kỷ luật rất nặng. Đề nghị Tỉnh ủy Thừa Thiên Huế và Ban Kiểm tra Đảng phải làm kỹ lưỡng công việc này.
Ngồi đâu dân cũng xôn xao về Hồ Xuân Mãn hết chuyện này đến chuyện khác. Dân hỏi nhau: “Hồ Xuân Mãn bị hủy danh hiệu AHLLVT, liệu Nhà nước có thu hồi tấm bằng anh hùng và số tiền anh hùng Nhà nước đã chi cho Mãn không?”.
Còn một xôn xao nữa cũng xin kể ra. Dân hỏi: “Thời làm Bí thư Huyện ủy, rồi làm bí thư tỉnh ủy, Mãn nắm rất chặt công ty lâm nghiệp mang tên Mồng Một Tháng Năm, vợ Mãn làm chủ tịch hội đồng quản trị của công ty này. Gia đình Mãn đã chiếm đoạt 500 héc-ta rừng đứng tên từng người trong gia đình Mãn và đứng tên cả bạn bè, cấp dưới của Mãn nữa, yêu cầu Nhà nước lấy lại 500 héc-ta rừng này về trả lại cho dân, được không?”.
Chuyện Hồ Xuân Mãn bê bối phải làm rõ điều này để củng cố lòng tin của nhân dân đối với Đảng và bảo vệ sự thật và lẽ phải trên đời. 

Thứ Hai, ngày 10 tháng 11 năm 2014

HỘI CHỨNG HỒ XUÂN MÃN


Đại tá Nguyễn Đăng Quang
Viết tặng các CCB huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế
Đại tá Nguyễn Đăng Quang (bên phải) và CCB Nguyễn Anh Dũng.

Cách đây hơn 8 tháng, ngày 7/3/2014, trong bài viết "THỦ PHẠM GIẾT SỐNG ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM", tôi đã điểm tên ông Hồ Xuân Mãn (HXM), nguyên UVTW Đảng, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên Huế như là một trong những con chuột đang làm nứt (chứ chưa làm vỡ) cái bình hoa mà ông ta chui vào nấp kỹ mấy chục năm qua !

Nhân việc vừa qua HXM bị Chủ tịch nước Trương Tấn Sang "lột" danh hiệu "Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân", tôi muốn viết đôi dòng thân tặng các CCB quả cảm ở huyện Phong Điền (ThừaThiên Huế), đồng thời trao đổi thêm với các đồng chí một vài khía cạnh xung quanh vụ việc này như sau:

Trước hết phải khẳng định HXM là sản phẩm của căn bệnh trầm kha gian dối, man trá, lừa bịp. Căn bệnh này đã và đang lan tràn ở nước ta mà rất nhiều quan chức trung cao cấp mắc phải. Có thể khẳng định số quan chức mắc bệnh này là khá đông đảo. Số này đâu đâu cũng thấy: từ các địa phương cho đến Trung ương, từ quan chức cấp thấp cho đến cấp cao, thậm chí cao hơn HXM cũng có! Nhưng lộ ra thì rất hiếm. Trường hợp bại lộ như HXM là đặc biệt hiếm, xưa nay mới chỉ có một. Đây là trường hợp đầu tiên "bị bắt tận tay day tận trán", song tôi cam đoan HXM không phải là kẻ cuối cùng! Dân gian lâu nay có câu nói châm biếm "Kính thưa đồng chi bị lộ, thưa các đồng chí chưa bị lộ!" là vì thế. Những kẻ mắc phải căn bệnh gian dối, man trá, lừa bịp này càng nhiều thì ắt càng có lắm kẻ bênh vực, bao che! Đây là qui luật và nó đã trở thành hội chứng. Từ sau khi "Anh hùng rởm HXM" ngã ngựa, các nhà tâm lý và xã hội học gọi đó là " Hội chứng HXM"!


Vâng, vụ việc này tưởng sẽ mãi mãi chôn vùi vào im lặng nếu không có các Đảng viên, CCB ở Phong Điền (ThừaThiên-Huế) mạnh dạn đứng lên khiếu nại, tố cáo! Họ là những con người kiên cường, trung thực, quả cảm! Trong suốt hơn 3 năm qua, họ đã không chỉ dũng cảm vượt qua rào cản " 19 điều cấm" mà Đảng không cho đảng viên làm, mà họ còn rất mưu lược, kiên trì vượt qua nhiều áp lực và trở ngại, thậm chí các CCB này còn đối mặt với cả hiểm nguy. Có người bị dọa dẫm qua gia đình, dòng họ. Có người bị nhắn tin dọa giết. Có người bị kẻ xấu vào tận nhà hành hung.v.v...Tất cả những trò ác độc đó không hề làm họ run sợ, trái lại, càng khiến họ quyết đi đến cùng! Họ quả là những đảng viên kiên cường, chính trực! Suốt hơn 3 năm qua, việc đeo đuổi khiếu nại, tố cáo của các CCB đã có lúc tưởng như phải dừng bước, vì gặp phải những lực cản ghê gớm không chỉ ở địa phương mà còn ở cả Trung ương! Thế lực bao che này muốn họ dừng lại, nhưng họ kiên quyết tiến lên, và họ bước đầu đã thành công trong việc vạch trần và lôi ra ánh sáng một kẻ đại bịp, man trá, gian dối và đạo đức giả lâu nay lộng hành ở đất Cố đô. Kẻ đó chính là Hồ Xuân Mãn, nguyên UVTW Đảng, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên Huế suốt trong 2 nhiệm kỳ liên tiếp (2000-2010)! Chính ông ta là kẻ đã lừa bịp và man khai để được nhận danh hiệu Anh hùng. Huân chương đeo chưa ấm ngực, giấy chứng nhận treo lên tường cao chưa ấm chỗ đã buộc phải " tháo ra, hạ xuống" để đem trả lại cho nơi cấp phát! Thật là một sự ô nhục vĩ đại, xưa nay hiếm !
Các CCB ở Phong Điền cho biết: Trong suốt 3 năm kiên cường tranh đấu, họ mới chỉ đạt được 1 trong 5 yêu cầu, và họ sẽ tiếp tục kiên trì đi đến cùng để đạt được 4 yêu cầu còn lại chưa được giải quyết, đó là:
  1. - Phải kỷ luật đuổi ra khỏi Đảng đối với Hồ Xuân Mãn do y đã lừa bịp, gian dối và man khai thành tích để cướp công đồng đội,đồng chí.
  2. - Phải thu hồi danh hiệu "Cá nhân tiêu biểu" trong phong trào "Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh" mà HXM được tuyên dương nhầm năm 2009, đồng thời phải tước bỏ tất cả các danh hiệu "Chiến sỹ thi đua""Dũng sỹ diệt Mỹ" do ông ta man khai mà có.
  3. - Phải công khai công bố cho toàn thể đảng viên và các cơ sở đảng trong toàn Đảng bộ tỉnh Thừa Thiên-Huế biết HXM có phải là đảng viên ĐCSVN hay không, và việc kết nạp ông ta vào Đảng có theo đúng theo nguyên tắc và điều lệ ĐCSVN không? Hoặc do ông ta man khai lý lịch để chui vào Đảng như nhiều cán bộ, đảng viên và CCB lâu nay tố cáo?
  4. - Phải xem xét trách nhiệm và có hình thức kỷ luật thích đáng đối với 15 ủy viên Ban Thường vụ Tỉnh ủy ThừaThiên Huế (nhiệm kỳ 2005-2010) đã đồng lõa và nhắm mắt ký xác nhận hồ sơ gian dối để HXM được phong danh hiệu "Anh hùng LLVT", bất kể họ là ai: đã nghỉ hưu, đang tại chức hoặc được đề bạt lên vị trí lãnh đạo cao hơn!
Vâng, thưa các đồng chí CCB đáng kính ở Thừa Thiên Huế, tôi tin rằng tuyệt đại đa số đảng viên ĐCSVN hoàn toàn ủng hộ 4 yêu cầu chính đáng trên của các đồng chí, vì đây không chỉ là các đòi hỏi phù hợp với Điều lệ Đảng mà còn phù hợp với Luật pháp nữa! Nếu cơ quan điều tra kết luận HXM là chủ mưu đứng sau các vụ hành hung, dọa giết các đồng chí, và đặc biệt Đảng bộ tỉnh Thừa Thiên Huế sau khi thẩm tra, xác minh dám dũng cảm thừa nhận HXM không phải là đảng viên mà do ông ta man khai hồ sơ lý lịch nhằm lừa bịp tổ chức để chui sâu vào Đảng, đúng như các đồng chí tố cáo thì ông ta không chỉ bị truy tố trước pháp luật mà chắc chắn sẽ còn bị kết án tù vì tội phản cách mạng!

Cuộc đấu tranh nhằm làm trong sạch ĐCSVN của các đồng chí không chỉ được các đảng viên chân chính trong Đảng đồng tình mà còn được toàn thể nhân dân ủng hộ. 

Các đồng chí không đơn độc. 
Bên cạnh các đồng chí luôn có nhân dân! Song cuộc đấu tranh này xem ra còn nhiều cam go và phức tạp. Tham nhũng hiện đang là quốc nạn, nó đang tàn phá đất nước và hủy hoại xã hội chúng ta. Tham nhũng ngày nay thực sự là căn bệnh ung thư đã di căn, nó đang đe dọa sự sống còn của thể chế và sự tồn vong của chính đảng cầm quyền! Đảng Cộng sản Việt Nam đang đối diện với một thách thức đồng thời cũng là một nguy cơ sống còn. Nếu Đảng thực sự chống tham nhũng và thật lòng muốn diệt cái "bộ phận không nhỏ" kia thì Đảng phải hành động ngay, hành động gấp và hành động mạnh hơn nữa! Nếu không thì chính bọn chuột bọ tham nhũng sẽ là những kẻ sẽ giết sống ĐCSVN một ngày không xa! Đảng viên chúng ta phải đòi hỏi Đảng là trong cuộc chiến chống thù trong và giặc ngoài, Đảng phải luôn đặt lợi ích của đất nước, của dân tộc lên trên hết. Có như vậy thì mọi cuộc đấu tranh mới có thể thành công!
Năm 1989, tức cách đây 2 thập kỷ rưỡi, TBT Nguyễn Văn Linh cũng đã cảnh báo "nhà đã dột từ nóc", và cuộc đấu tranh chống tiêu cực, tham nhũng bắt đầu khởi điểm từ đó! Nhưng cho đến nay xem ra chưa đi đến đâu, kết quả thu được chẳng được là bao, đất nước vẫn còn bị bọn chuột bọ tham nhũng đục khoét nhiều thêm nữa! 
Từ sau năm 1990 đến nay, ĐCSVN đã trải qua 5 kỳ Đại hội Đảng toàn quốc (1991, 1996, 2001, 2006 và 2011), nhưng tệ nạn tham nhũng ngày một trầm trọng, cứ qua mỗi kỳ Đại hội nó lại càng trầm trọng hơn, và nhất là từ sau Đại hội IX (2001) đến nay, căn bệnh này đã trở thành đại dịch, trở thành quốc nạn rồi !

Cách đây trên 2 năm, hưởng ứng cuộc vận động xây dựng, chỉnh đốn Đảng (NQTW4/Khóa XI), nhà báo Trương Duy Nhất, trong một bài báo lấy tiêu đề là "Trị Đảng", ông viết : Hồi TBT Nguyễn Văn Linh đã nghe nói "nhà dột từ nóc". Đến giờ, hình như "cái nhà ấy" không những dột từ nóc mà còn "dột nhiều chỗ khác nữa". "Dột nhiều chỗ khác nữa" là câu nói của TBT Lê Khả Phiêu, chứ thật ra không phải dột mà nhiều chỗ đã thực sự mục nát rồi ! Đem soi chiếu trường hợp HXM, ta càng thấy cảnh báo của blogger Trương Duy Nhất sao mà chính xác thế! Trường hợp tham nhũng và suy đồi đạo đức kiểu như HXM thì quả thực không chỉ là "dột từ nóc" mà là "thực sự mục nát rồi"

Trước đây nạn tham nhũng chỉ chủ yếu xảy ra trong lĩnh vực tiền bạc và vật chất, gần đây nó lan sang nhiều lĩnh vực khác như đạo đức, tư tưởng, quyền lực, chính sách, bằng cấp v.v...Nhưng tham nhũng danh hiệu như HXM thì quả thực là xưa nay hiếm! Gọi là hiếm nhưng nó đã trở thành hội chứng, đó là hội chứng HXM! Hội chứng này đang trở nên phổ biến ở nhiều nơi và nó sẽ còn dai dẳng tồn tại, không dễ chấm dứt một sớm một chiều, nếu chúng ta lơ là, không kiên quyết ngăn chặn! Các đồng chí CCB hãy tiếp tục kiên cường và dũng cảm cùng toàn dân ngăn chặn hội chứng này, kiên quyết không để nó trở thành đại dịch! Không phải là đại dịch Ebola mà là đại dịch HXM! Tuy đại dịch này chưa bùng phát nhưng phòng chống nó thực sự là một cuộc chiến không dễ dàng!
Xin thân chúc các đồng chí bình an và đạt được thắng lợi cuối cùng !

Thứ Bảy, ngày 08 tháng 11 năm 2014

Bốn năm gian nan vạch mặt anh hùng “rởm” Hồ Xuân Mãn

Một Thế Giới - 

Để đi đến sự thật ông Hồ Xuân Mãn (nguyên ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên - Huế) bị ký quyết định hủy danh hiệu Anh Hùng lực lượng vũ trang nhân dân, những cựu chiến binh tố giác về sự gian dối khai man, "chạy" thành tích của ông Mãn đã mất bốn năm gian nan.

 

Chân dung này được VTV1 chọn đưa lên TIVI

"Mãn mà anh hùng thì hàng nghìn người ở Huế cũng là anh hùng"."
Ngày 21/8/2010, trong Đại hội thi đua yêu nước tỉnh Thừa Thiên Huế lần thứ III, ông Mãn được trao tặng danh hiệu anh hùng. Một tháng sau, ông Mãn về hưu sau hai nhiệm kỳ làm Bí thư Tỉnh ủy (2000 - 2010).
Ông Hoàng Phước Sum (63 tuổi, nguyên đội trưởng đội an ninh, trung tá, Bí thư Chi bộ công an huyện Hương Điền, ngụ phường Tứ Hạ, thị xã Hương Trà) là một trong 4 người tố giác ông Mãn nhớ lại:
"Hôm đó tôi đang xem trên vô tuyến truyền hình thì nghe tin Mãn được phong anh hùng, tôi rất buồn và tắt vô tuyến luôn. Không những tôi mà nhiều cán bộ hưu trí đã phản ứng dữ lắm. Chúng tôi là những đồng đội, nhiều người là cấp trên cùng chiến đấu, cùng quê với Mãn, ông ta không thể nhận danh hiệu này được. Mãn mà anh hùng thì hàng nghìn người ở Huế cũng là anh hùng".
Ông Sum nói tiếp: "Lúc đó, anh em chúng tôi đã làm đơn khiếu nại nhưng lúc đầu không được trả lời, giải quyết. Đến khi có bản báo cáo thành tích của Mãn, anh em mới có cơ sở để tố cáo. Chúng tôi phải đi xác minh nhiều nơi để làm sáng tỏ 17 thành tích của ông Mãn báo cáo để nhận danh hiệu anh hùng là không có cơ sở. Ví dụ như vào năm 1964 Mãn khai đã giết được 6 giặc Mỹ tại huyện A Lưới thì thật nực cười. Năm đó Mỹ chưa đóng quân ở A Lưới. Mãn thời gian này cũng đang học tập tại trường An Lỗ. Chúng tôi phải đi tìm các bạn học chung lớp để xác minh".
Ông Sum thuật lại: "Ông Mãn khai năm 1969 được phân công về Huyện đội Phong Điền và trực tiếp bám trụ địa bàn xã Phong An, giữ chức vụ Xã đội trưởng kiêm Trưởng công an xã Phong An. Nhưng tôi được biết trong thời gian này xã đội trưởng xã Phong An là ông Thái Công Oanh. Từ năm 1969 đến tháng 9/1970, ông Mãn đang ở Quảng Bình an dưỡng và học tập chính trị, quân sự cùng và nhiều đồng chí khác. Sau khi về lại quê, từ tháng 3 - 11/1971, ông Mãn đi làm công vụ cho ông Lê Sáu (Bí thư Huyện ủy Phong Điền) một thời gian thì bỏ về nên không có chuyện làm Xã đội trưởng và Trưởng Công an xã gì ở đây hết".
Chưa hết: "Năm 1972, ông Mãn khai chỉ huy 3 đồng đội khác để đánh 27 tên lính Mỹ tại cầu Tẹc (xã Phong An). Chúng tôi đi xác minh trong chiến tranh không có trận nào Mỹ đánh ở đây, cũng như hỏi ông ta đi cùng với 3 đồng chí nào thì ông không hề biết. Các thành tích như phá tan chiến dịch Phượng Hoàng, diệt ác ôn Nguyễn Công Đảng ở xã Phong Sơn đều không phải thành tích của ông Mãn.
Tương tự một số thành tích khác như đã tự tổ chức đơn vị đánh gần 100 trận, diệt 150 tên Mỹ, phá hủy 1 máy bay, 37 xe quân sự (1969 - 1975). Rồi dẫn đường cho Quân đoàn 2 giải phóng Huế và truy quét ngụy quân, ngụy quyền... Thành tích "láo" đồng nghĩa với những tặng thưởng cũng được nghi vấn là giả mạo. Trong 17 thành tích thì chỉ có 2 thành tích đúng, 8 thành tích là khai man, 3 thành tích chỉ với vai trò người tham gia phối hợp chứ không thể là người chỉ huy. Ngoài ra, có 4 thành tích khác của ông Mãn không đủ cơ sở xác định", vẫn lời ông Sum.
''Tôi với Mãn trước là bạn học ở trường chính trị tại Quảng Bình vào những năm 1969 - 1970, cả hai không hề có mâu thuẫn cá nhân gì hết. Tôi làm việc này chỉ vì sợ lịch sử sau này bị bóp méo, con cháu của chúng ta không biết được sự thật này. Cũng vì sự trong sáng, trách nhiệm với những liệt sĩ, vì 1 sự thật chứ không hề có tư thù cá nhân gì cả”, ông Sum khẳng định.
Gian nan hành trình chống tiêu cực
Những người tố cáo khác thì nói gì?
Ông Hoàng Tiến Dũng (70 tuổi, quê xã Phong Sơn, ngụ Trạch Thượng, thị trấn Phong Điền) cho biết: "Tôi với Mãn là bạn thời học tập cũng như chiến đấu. Năm 1982 tôi quyết định nghỉ hưu, Mãn còn khuyên ở lại tiếp tục làm. Tuy tình nghĩa là như vậy nhưng tôi không thể chấp nhận được hành vi quá đáng này của Mãn. Trong quá trình chống tiêu cực, những người tố cáo như tôi tự bỏ tiền túi ra đi nhiều nơi để thu thập tài liệu, chứng cứ rồi tìm thêm nhân chứng, gặp lãnh đạo, ban ngành có liên quan. Trong thời gian đó, chúng tôi đối diện với nhiều cạm bẫy, nguy hiểm như đe dọa, hành hung.
Riêng chuyện viết đơn thư để đi gửi đến Trung ương rồi tới tất cả các đoàn Đại biểu Quốc hội của cả 63 tỉnh thành cũng tốn rất nhiều tiền rồi. Thậm chí đi gửi thư chúng tôi không gửi ở Huế mà ra Đông Hà (tỉnh Quảng Trị) để gửi vì sợ bưu điện ở Huế sẽ bưng bít không gửi đi. Hay năm 2013, chúng tôi tự bỏ những đồng lương hưu ít ỏi của mình ra Trung ương để cầu cứu cũng như làm sáng tỏ. Chúng tôi phải kiên trì gặp vô vàn khó khăn khi đi làm, anh em ai cũng đắn đo dữ lắm vì cũng sợ vợ, con cái trong gia đình bị ảnh hưởng".
Người tố cáo khác là ông Hoàng Văn Phận (ngụ thôn Hiền Sỹ, xã Phong Sơn, nguyên Trung đội trưởng Công binh lực lượng vũ trang huyện Phong Điền thời kỳ 1966 - 1967) cho biết thêm:"Cựu chiến binh và rất nhiều người bất bình về chuyện Mãn cướp công đồng đội. Nhưng chỉ có tôi cùng với anh Sum, anh Dũng và anh Nghĩa ở gần nhà Mãn dám đứng ra trực tiếp tố cáo. Lúc đầu anh em chúng tôi có kéo đến nhà của Mãn để nói ông ta tự rút, trả lại danh hiệu anh hùng đi, không chúng tôi sẽ kiện; nhưng Mãn không chịu. Chúng tôi sau đó gặp rất nhiều nguy hiểm như ông Nghĩa từng bị 2 thanh niên bịt mặt vào nhà đánh 3 roi. Dũng thì lúc 7h51' ngày 5/3/2013 có nhiều tin nhắn dọa như: "Đ. M mày, đừng đi kiện nữa nghe không thôi tau đánh chết bố mày đấy".
Ông Phận kế tiếp: "Chưa hết, đầu năm 2014, ông Lê Văn Bang (ngụ thôn Hiền Sỹ, xã Phong Sơn, huyện Phong Điền) đi thu thập chứng cứ sự việc liên quan đến đất đai của gia đình ông Mãn, đã bị những kẻ lạ mặt ném đá vỡ cửa kính nhà. Rồi sau khi ông Mãn bị hủy danh hiệu, có tới 50 cuộc điện thoại lạ đã điện tới số ông Sum để chửi và hù dọa. Mới đây nhất 18h ngày 2/11 ông Sum bị dọa và nhận những lời hết sức thô tục. Chúng tôi đã lưu những số điện thoại này và cũng mong cấp trên sẽ vào cuộc để làm rõ vụ việc này nhằm bảo vệ anh em chúng tôi".
"Tôi chắc rằng khi cầm viết khai man thành tích bản thân, ông Hồ Xuân Mãn đã nghĩ chuyện này thế nào cũng trót lọt. Bởi lẽ nếu biết chuyện gian dối bị phanh phui như hôm nay, bị đưa tin và cả hình ảnh lên truyền hình quốc gia, ông Mãn sẽ không dám làm vì tổn hại rất lớn đến thanh danh của ông và làm ảnh hưởng xấu đến con cháu ông.

Người bị tố cáo vẫn hát bài "Cuộc đời vẫn đẹp sao"

Dù người gian dối đã bị ký quyết định hủy danh hiệu anh hùng, những người tố cáo cho rằng vẫn chưa thỏa mãn.
"Ông Mãn tham gia cách mạng từ năm 1964 nhưng sao sau 10 năm mới được vào Đảng khiến chúng tôi nghi ngờ, không phục, ông Mãn khai ngày vào Đảng là 11/01/1974, trong khi thời kỳ đó tôi là Đội trưởng đội an ninh huyện Phong Điền nên ai vào Đảng tôi phải biết chứ. Mà Mãn thuộc quân số biệt phái, không thuộc quân số của xã ai mà dám kết nạp chứ. Trong thời gian này, đang đang đi học quân sự tại khu ủy, không có Chi bộ nào kết nạp Đảng cho Mãn cả. Ông Lê Văn Uyên trưởng ban tổ chức Huyện ủy giai đoạn 1968 - 1975 rồi đến nguyên là Bí thư của xã Phong An từ năm (1967 - 1975) như Thái Bình Dương, Hoàng Chí Công cũng đã xác nhận không hề ký cho Mãn kết nạp Đảng, cho nên chuyện Mãn vào Đảng là chuyện khó tin. Chuyện này chúng tôi đang tiếp tục làm rõ", ông Sum nói.
Ông Trần Văn Minh, Bí thư xã Phong An giai đoạn 1973 - 1975 cho biết: "Tôi không hề giới thiệu cho anh Mãn vào Đảng, không biết ông Mãn kết nạp Đảng khi nào, chỉ khẳng định anh Mãn có sinh hoạt ở Đảng bộ xã Phong An. Tôi cũng mong rằng các cơ quan nhanh chóng có kết luận ông Mãn kết nạp Đảng ở chi bộ, thời gian nào, ai chứng kiến".
Ông Sum đề nghị: "Bây giờ nhà nước đã hủy danh hiệu của ông Mãn thì cũng phải phê bình công khai những ai đã ký chứng nhận việc ông Mãn khai man. Có 15 người nhất trí với tỷ lệ 100%. Họ không biết cụ thể những việc ông Mãn làm, nhưng vẫn nhất trí với thành tích đó là sai, vi phạm nghiêm trọng. Nếu những người này mà không xác nhận thì sẽ không có được sai sót này. Cần phải xứ lý nghiêm để nêu gương".
Một tình tiết đáng chú ý là khi Văn phòng Trung ương Đảng vào làm việc thì ông Mãn cho rằng mình đang mắc bệnh hiểm nghèo nên chưa xem xét kỷ luật đối với ông.
"Chúng tôi không hề biết bệnh viện này ở đâu, ở Huế, Đà Nẵng, Quảng Trị hay huyệ̣n Phong Điền? Ông Mãn mắc bệnh gì? Cần lập hội đồng y khoa để làm rõ. Lâu nay ông Mãn vẫn tụ tập ăn nhậu đều mà. Ngày 16/11/2013, khi dự đám cưới ông vẫn ăn nhậu bình thường và còn lên hát tới 3 bài, trong đó có bài "Cuộc đời vẫn đẹp sao" đó thôi.
Ngày 6/12/2013, trong lễ kỷ niệm thành lập cựu chiến binh, ông Mãn ăn nhậu tại nhà cộng đồng thôn Vĩnh Hương, xã Phong An, cũng hát hò. Rồi gần đây ngày 22/10/2014, ông Mãn vẫn nhậu thịt chó tại nhà mình ở quê đó thôi. Nên xem lại, chứ ông đã lừa để có anh hùng thì bây giờ lừa bị bệnh hiểm nghèo thì đơn giản mà thôi", ông Sum liệt kê.
PV đã cố gắng liên lạc với ông Hồ Xuân Mãn nhưng thuê bao không liên lạc được, ghé nhà ở số 66 đường Thạch Hãn, TP.Huế thì cửa đóng then cài, bên ngoài có gắn camera.
"Hủy danh hiệu thì chúng tôi cũng mong muốn khi thu hồi thì phải cho chúng tôi là những người khiếu kiện được chứng kiến cảnh đó. Đồng thời, từ khi nhận quyết định đến khi thu hồi thì một tháng ông ta nhận hơn 1 triệu đồng, vì vậy, số tiền này cần truy thu trả lại cho nhà nước và phải xem xét thêm tiền lãi vì ông ta nhận rồi mà bây giờ trả lại nguyên số tiền đó là chưa hợp lý. Tuy số tiền nhỏ nhưng nó thể hiện sự nghiêm minh của luật pháp", ông Sum đề nghị.

...

Ý kiến tranh luận  20:57 Ngày 30 tháng 10 năm 2014
QUANG MINH có NGON thì viết đăng công khai trên báo. 
Thoải mái tranh luận. 
Cái trò chụp mũ nghe nhàm tai rồi.


Trả lời



  1. Quang Minh là một đảng viên, đau đáu vì trong Đảng CSVN đang tồn tại một bộ phận không nhỏ đang làm cho Đảng CSVN suy thoái, bọn giả danh Cộng Sản, bọn cơ hội đang phá hoại, làm xa rời mục đích, lí tưởng của Đảng CSVN từ bên trong. Họ không còn vì dân, vì nước…họ đang dựa vào Đảng CSVN để “vinh thân phì gia”, kéo bè kéo cánh bảo vệ nhau…tạo thành nhóm lợi ích gây bất bình trong nhân dân, làm tổn hại uy tín của Đảng.
    Hai năm...Quang Minh lặng lẽ đi cùng CCB Phong Điền điểm mặt chỉ tên đảng gian Hồ Xuân Mãn, kiên quyết, không khoan nhượng xây dựng Đảng…vô chiêu thắng hữu chiêu.
    MỤC TIÊU LÀ BỌN QUAN THAM…



Đây là DIỄN ĐÀN MỞ, cùng trao đổi với nhau về những việc liên quan đến AHLLVTND Hồ Xuân Mãn, nguyên UVTW Đảng, nguyên Bí thư tỉnh ủy Thừa Thiên Huế 2 nhiệm kì...người mà dư luận có nhiều đồn thổi nhiều năm nay, ảnh hưởng rất xấu đến hình ảnh của người đảng viên, đang làm tổn hại đến uy tín của Đảng CSVN.
Đã là DIỄN ĐÀN MỞ thì độ chính xác của thông tin không cao, phải lắng nghe, phải kiểm chứng, ta cứ trao qua đổi lại với nhau để cuối cùng tìm ra sự thật...
Mục đích của chúng tôi là nêu lên những vấn đề "tốt - xấu" của cán bộ đang tồn tại, đang làm suy thoái đạo đức, lối sống, chính trị của Đảng ta...mà Ban Tuyên Giáo tỉnh ủy, TRT, Báo Thừa Thiên Huế đang né tránh, đùn đẩy, không thực hiện chức năng định hướng dư luận.
Người tốt, việc tốt thì ta học tập...ta bảo vệ.
Người xấu, suy thoái thì ta phê phán...cùng nhau làm cho Đảng CSVN trong sạch, vững mạnh, để nhân dân tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng.
Chúng tôi trân trọng "Ý kiến bạn đọc"...mọi ý kiến trên DIỄN ĐÀN MỞ này đều được tôn trọng như nhau, chấp nhận tranh luận trái chiều, không ai áp đặt được ai phải suy nghĩ theo định kiến cá nhân của mình.
Trên diễn đàn này chỉ có một yêu cầu là tranh luận phải có văn hóa…
...

Thứ Năm, ngày 06 tháng 11 năm 2014

Chúng ta cần biết:vì sao anh hùng ngã ngựa?




Cuối tháng 10/2014 vài tờ báo lề phải như Người Lao Động đăng tin Chủ tịch nước vừa ký Quyết định số 2721/QĐ CTN đề ngày 24/10/2014 hủy bỏ Quyết định cũng của Chủ tịch nước cách đây hơn 4 năm, phong Anh hùng các lực lượng vũ trang nhân dân cho ông Hồ Xuân Mãn do những thành tích nổi bật trong chiến tranh trên chiến trường Thừa Thiên - Huế.
Ông Hồ Xuân Mãn
Ông Hồ Xuân Mãn là ai? Vì sao ông Mãn được phong Anh hùng? Vì sao Quyết định phong Anh hùng lại bị hủy bỏ? Vì sao báo chí lề phải không dám đi sâu tìm hiểu, phân tích và rút kinh nghiệm sâu sắc về một vụ lừa bịp cỡ quốc gia nghiêm trọng như thế? Đây là vấn đề người dân nước ta cần biết rõ và cần được giải đáp cho ra lẽ. Đây cũng là một món nợ của Ban Tuyên giáo Trung Ương đảng CS, của Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân VN và của Ban Thi đua Trung Ương là những cơ quan then chốt trong quyết định việc phong Anh hùng phải giải thích đầy đủ cho công luận.

Tôi nêu sơ qua vài nét vụ việc này, đọc được trên mạng và báo địa phương (Thừa Thiên – Huế), nghĩ rằng đây là việc làm cần thiết để nâng cao dân trí về quê hương đất nước.

Ông Hồ Xuân Mãn được phong danh hiệu Anh hùng các lực lượng vũ trang nhân dân tại Đại hội thi đua yêu nước Thừa thiên - Huế tháng 8 năm 2010, khi đang là Bí thư Tỉnh ủy Thừa thiên - Huế, theo đúng thủ tục là do Thủ tướng đề nghị và Chủ tịch nước ký quyết định. Ông là ủy viên Ban Chấp hành Trung Ương Đảng trong 2 khóa IX và X, Bí thư Thành ủy từ năm 2001 đến năm 2011, về hưu sau đó.
Bản đề nghị tuyên dương anh hùng của ông Mãn được gửi lên Bộ Quốc phòng và Ban Thi đua Trung Ương được toàn thể 15 người trong Ban Thường vụ Tỉnh ủy nhất trí thông qua, trong đó có trình bày 17 thành tích nổi bật trong chiến tranh từ khi ông còn là trinh sát viên, chỉ huy du kích xã, rồi bộ đội địa phương huyện Phong Điền, cho đến tham gia chiến dịch cuối cùng tháng 3 năm 1975 trên địa bàn Thừa Thiên - Huế.

Bản tóm tắt thành tích cá nhân thật đặc biệt: “Từ năm 1969 đến năm 1975, ông Mãn đã đánh hơn 100 trận, diệt 150 tên địch, phá hủy một trực thăng Mỹ, phá hủy 37 xe quân sự, 33 lần là Dũng sỹ diệt Mỹ, nhiều lần được là Chiến sỹ thi đua, nhận nhiều Huân chương Kháng chiến, Chiến công, Giải phóng…”.
Sau khi thành tích của ông Mãn được công bố rộng rãi trên báo Nhân Dân, Quân đội Nhân Dân, rồi trên báo Thừa thiên - Huế, nhiều đồng đội cũ ở huyện Phong Điền, ở Huế liền phản ứng, gửi thư cho văn phòng tỉnh ủy chỉ rõ rằng bản tóm tắt thành tích đưa ra công khai của ông Mãn có nhiều phần giả tạo, có một số trận ông Mãn vắng mặt lại nói là có dự và lập công. Tỉnh ủy không trả lời. Những người thắc mắc còn bị đe dọa rất thô bạo, bị chụp mũ là “gây rối, bị phản động giật dây”. Số anh em trung thực đó càng thêm giận dữ, gặp nhau trao đổi ý kiến, trình bày ra Trung Ương, ra Bộ Quốc phòng. Sau 2 năm đấu tranh, đầu năm 2014 Bộ Chính trị mới cử đoàn cán bộ của Ban Kiểm tra Trung Ương vào điều tra. Đoàn Kiểm tra xuống địa phương gặp các nhân chứng còn sống của một số trận đánh, kết luận về từng thành tích một đã được ông Mãn miêu tả khi kể công để đi đến kết luận chung. Đó là xét 17 thành tích đã kể chỉ có 2 trận đánh là có thật, ông Mãn có tham dự, thành tích cá nhân ông Mãn là có thật trong thành tích chung, 7 trận đánh ông Mãn không có mặt, “cướp công” của người khác, 7 trận khác là dựng đứng lên, hoàn toàn tưởng tượng ra, không hề có thực. 33 lần được công nhận là Dũng sỹ diệt Mỹ đều là tự phong, không ai xác nhận. Nhất là chuyện cá nhân ông bằng khẩu súng và lựu đạn phá 1 trực thăng Mỹ cũng là bịa ra.

Ban Kiểm tra Trung Ương gửi báo cáo lên Trung Ương, Bộ Quốc phòng, Ban Thi đua Trung Ương và Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, đề nghị Chủ tịch nước ra quyết định hủy bỏ việc tuyên dương 4 năm trước, từ đó có quyết định ngày 24/10/2014 của ông Trương Tấn Sang, kết thúc cuộc lừa đảo ô nhục trên đỉnh cao quyền lực này.

Vấn đề là lòng tham của con người sao mà có thể kỳ dị đến vậy. Đã vào Ban Chấp hành Trung Ương rồi, leo được lên đến chức Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên - Huế rồi, nhà cao cửa rộng, quyền thế lãnh tụ một vùng rồi mà vẫn còn ham hố vô độ, thèm khát cái danh hiệu Anh hùng, kèm theo phụ cấp cho anh hùng mỗi tháng hơn 1 triệu đồng.
Cái niềm tự tin quá mức, nghĩ rằng là lãnh tụ số một thì bảo gì thuộc hạ chả làm theo, cho nên cả 15 ủy viên tỉnh ủy đều sẵn sàng ký không chút do dự vào bản chừng nhận thành tích cá nhân do ông Mãn đưa ra, họ không chút băn khoăn về con số hơn 100 trận đánh, diệt 150 địch, về 33 lần được danh hiệu Dũng sỹ diệt Mỹ, 37 lần phá hủy xe quân sự, nhất là một mình hạ và phá hủy được trực thăng Mỹ. Tất cả thành tay sai mù quáng của lãnh tụ.
Đây là nối dài tiếp theo của thành tích thiếu niên Lê Văn Tám tự đổ xăng vào người châm lửa đốt thành đuốc sống để chạy vào đốt cháy rụi kho xăng Pháp (do ông Trần Huy Liệu bịa ra), của Bế Văn Đàn lấy thân mình bịt lỗ châu mai cho đồng đội hạ đồn Tây, của Phan Đình Giót lấy thân mình chèn khẩu pháo khỏi lăn xuống vực thẳm…

Một điều kinh hoàng là ông Hồ Xuân Mãn từng được Ban Thi đua Trung Ương tuyên dương là một trong 3 bí thư tỉnh ủy trong cả nước gương mẫu nhất trong phong trào “Học tập và làm theo gương đạo đức của bác Hồ”. Trong khi uy tín ông Hồ bị xuống thấp nhất qua 2 cuốn hồi ký của triết gia Trần Đức Thảo và nhà báo Trần Đĩnh thì vụ Anh hùng vùng cố đô thất thế lao xuống bùn đen càng làm cho phong trào “học theo đạo đức của bác Hồ” thêm mỉa mai, hụt hẫng, biến thành trò cười.
Vẫn chưa hết. Bà con Thừa thiên - Huế biết khá rõ bà Hoàng Thị Cam, vợ ông Mãn, vốn là du kích thất học được đưa vào làm mậu dịch viên, rồi đưa lên làm ban sáng lập trường Trung học Nguyễn Đình Chiểu, nay lại trở thành bà Trưởng Ban Quản trị Lâm trường Mồng 1 thánh 5; em ruột ông Mãn là Hồ Xuân Phán, nguyên chỉ là dân vệ được đưa vào đảng, lên làm bí thư đảng ủy bưu điện, nay đã là giám đốc sở Thông tin Truyền thông tỉnh đầy thế lực. Còn con rể ông Mãn là Phương có tiếng ăn chơi ngang tàng được cơ cấu vào làm giám đốc Sở Giao thông Vận tải, nay đã là giám đốc Sở Kế họach và Đầu tư nhiều triển vọng. Chưa nói đến các ngành khác hầu hết đều là bạn bè thân thuộc phe cánh của “anh hùng trượt ngã” Hồ Xuân Mãn.
Thời thế nào có anh hùng ấy. Thời thế đảng CS trượt dài trong đà suy thoái tự diệt đã sinh ra cái quái thai anh hùng tự phong Hồ Xuân Mãn. Cả một chế độ đầy lừa dối bịp lẫn nhau. Muốn hoàn lương thành một đảng chân chính, vì dân vì nước, đảng CS phải dám mổ xẻ các vụ đại bịp ra trước dư luận, rút ra những bài học cần thiết, dám chịu sự giám sát nghiêm cách của nhân dân, dám tự chấp nhận sự ganh đua của các tổ chức chính trị bình đẳng trong đời sống dân chủ đích thật của cộng đồng dân tộc.
Bùi Tín