Hiển thị các bài đăng có nhãn DƯƠNG CHÍ DŨNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn DƯƠNG CHÍ DŨNG. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

Về sự tự trọng của ông Dương Tự Trọng

(Dân trí) - Sẽ rất nguy hiểm khi ai cũng vì nghĩa tình riêng tư mà đứng trên luật pháp. Anh em, con cháu, họ hàng hay bạn bè thân thiết tham nhũng, thay vì xử lý theo pháp luật thì tìm cách bao che, chạy tội.
Cựu Phó GĐ Công an Dương Tự Trọng
từng là ''khắc tinh số một'' của giới tội phạmHải Phòng
Cựu Phó GĐ Công an Dương Tự Trọng từng là ''khắc tinh số một'' của giới tội phạm Hải Phòng
Có một số lời bình luận ca ngợi Dương Tự Trọng là người xứng đáng với cái hai chữ tự trọng. Vị cựu đại tá công an này đã vì tình thâm mà hy sinh bản thân mình.Nhưng đó là cái nhìn theo quan hệ cá nhân, giữa một con người với bạn bè hay người thân của họ.
Luật pháp hoàn toàn khác, có chuẩn mực và văn minh. Nếu như ai cũng nhân danh tình cảm cá nhân riêng tư để phạm pháp thì xã hội sẽ loạn, đất nước sẽ trỏ thành vô chính phủ. Khi một người sẵn sàng phạm pháp vì anh em, vì người thân, vì chiến hữu, vì đồng đội và cho đó là việc nghĩa hiệp thì xã hội phải trả giá cho sự “nghĩa hiệp” đó.
Trên thực tế, đã có bao nhiêu sự trả giá cho quan hệ riêng tư của những người có quyền chắc không khó để nhận ra. Dùng quan hệ họ hàng để tạo điều kiện cho người thân trong gia đình thăng quan tiến chức, chiến hữu chia cho nhau quyền lực và quyền lợi. Cái riêng xen vào cái chung thường chỉ mang lại điều không tốt, chưa nói là gây hại.
Còn vì quan hệ riêng mà phạm pháp thì đương nhiên phải xử. Pháp luật đặt ra quy định về hành vi che giấu tội phạm để điều chỉnh ngay cả quan hệ cha con. Con phạm pháp, cha cũng không được che giấu. Ai cũng biết rằng, cha mẹ khó có thể không che chở con mình. Nhưng sự văn minh của pháp luật chính là chỗ bảo vệ sự công bằng cho toàn xã hội, cho tất cả mọi công dân. Nếu như tội phạm được che giấu mà không đưa ra xét xử thì không thể có sự công bằng.
Cũng từ chuyện nghĩa tình anh em của Dương Chí Dũng và Dương Tự Trọng để nhìn rộng ra, sẽ rất nguy hiểm khi ai cũng vì nghĩa tình riêng tư mà đứng trên luật pháp. Anh em, con cháu, họ hàng hay bạn bè thân thiết tham nhũng, thay vì xử lý theo pháp luật thì tìm cách bao che, chạy tội. Nhiều hành vi phạm tội khác nữa, rất dễ bị cái tình riêng lợi dụng, nhất là khi kẻ lợi dụng có quyền lực trong tay.
Một đất nước mà công dân tôn trọng pháp luật cao thì đất nước đó phát triển nhanh, người dân được sống trong một xã hội an toàn, lành mạnh.
Để Việt Nam là một nước như thế thì phải tuyên truyền cho mọi công dân về nhận thức chấp hành pháp luật.
Lê Chân Nhân

Bà Lan Vạn Thịnh Phát trong lời khai Dương Chí Dũng

Tập đoàn Vạn Thịnh Phát thuộc sở hữu của gia tộc họ Trương (một trong những công ty tư nhân lớn nhất Việt Nam) với chủ tịch là bà Trương Mỹ Lan.
Ngày 7/1/2014, TAND TP.Hà Nội đã đưa ra xét xử sơ thẩm đối với bị cáo Dương Tự Trọng và 6 đồng phạm tội tổ chức cho người khác trốn đi nước ngoài. Người được đưa đi trốn là ông Dương Chí Dũng (anh trai Dương Tự Trọng, nguyên Chủ tịch HĐQT Tổng công ty Hàng Hải Việt Nam - Vinalines, nguyên Cục trưởng Cục Hàng Hải, Bộ GTVT).
Chiều ngày 8/1, HĐXX TAND TP Hà Nội đã công bố quyết định khởi tố vụ án hình sự “Làm lộ bí mật nhà nước” do xuất hiện tình tiết tại tòa về danh tính người mật báo cho Dương Chí Dũng thông tin sắp bị khởi tố, bắt tạm giam.
Ngoài ra HĐXX còn đề nghị VKSND TP Hà Nội có yêu cầu đề nghị đối với VKSND Tối cao điều tra hành vi nhận 500.000 USD và 20 tỉ đồng của một cán bộ cấp cao để thực hiện dự án chuyển đổi công năng Cảng Sài Gòn của Tập đoàn Vạn Thịnh Phát (TP.HCM); nếu đủ căn cứ phải xử lý theo đúng quy định của pháp luật. 
doanh-nhân, kinh-doanh, kinh-tế, Thanh-Bùi, Vạn-Thịnh-Phát, căn-hộ-cao-cấp, vinalines, dương-chí-dũng, dương-tự-trọng, bỏ trốn, đại-án, tham-nhũng
Bà Trương Mỹ Lan
Ngay khi thông báo này được phát đi, không ít người tò mò vì không rõ Công ty Vạn Thịnh Phát là công ty nào mà lại được nhắc đến trong vụ việc này.
Theo tìm hiểu của chúng tôi, những thông tin giới thiệu trên trang web cho thấy, tập đoàn Vạn Thịnh Phát thành lập năm 1992 với tiền thân là Công ty TNHH Vạn Thịnh Phát. Ban đầu, doanh nghiệp này chuyên hoạt động trong lĩnh vực thương mại và kinh doanh nhà hàng - khách sạn, nhưng sau đó, Vạn Thịnh Phát kinh doanh trên nhiều lĩnh vực liên quan đến bất động sản.
Đến nay, công ty này đã lần lượt khai trương nhiều nhà hàng, khách sạn, cao ốc văn phòng và cao ốc căn hộ - tất cả đều đạt tiêu chuẩn chất lượng dịch vụ cao, trong đó có hai công trình lớn là Khách sạn Thương mại An Đông - Windsor Plaza Hotel và Cao ốc căn hộ cao cấp Sherwood Residence.
doanh-nhân, kinh-doanh, kinh-tế, Thanh-Bùi, Vạn-Thịnh-Phát, căn-hộ-cao-cấp, vinalines, dương-chí-dũng, dương-tự-trọng, bỏ trốn, đại-án, tham-nhũng
Ở mảng kinh doanh nhà hàng, Vạn Thịnh Phát sở hữu nhà hàng cà phê Central Nguyễn Huệ, nhà hàng Hữu Nghị và nhà hàng Đức Bảo, đều nằm ở trung tâm quận 1, TP.HCM. Ngoài ra, công ty này còn triển khai nhiều dự án đầu tư xây dựng khu dân cư, khu nghỉ dưỡng-du lịch…trên địa bàn TP.HCM và các tỉnh lân cận.
Chủ tịch hội đồng quản trị và Tổng giám đốc của Vạn Thịnh Phát có cùng họ: Trương Mỹ Lan, Trương Mỹ Linh. Tập đoàn này hiện có vốn điều lệ tới 12.800 tỷ đồng. Vạn Thịnh Phát được xếp vào hàng những công ty gia đình lớn và bí ẩn nhất Việt Nam. Thông tin về những người chủ đều chỉ có một vài dòng ngắn gọn trên website và gần như không tiếp xúc với giới truyền thông.
Trương Huệ Vân (vợ mới cưới của ca sĩ, nhạc sĩ Thanh Bùi) là doanh nhân thế hệ thứ tư của Trương gia tộc. Năm 2011, cô thay mặt bà Trương Mỹ Lan ra Hà Nội dự lễ vinh danh "Gia tộc doanh nhân".
Năm 2007, Tập đoàn Vạn Thịnh Phát tham gia thành lập công ty con là Công ty cổ phần Đầu tư Vạn Thịnh Phát và Công ty An Đông, đồng thời hợp tác với Công ty cổ phần đầu tư Times Square Việt Nam và Tập đoàn Sài Gòn Peninsula để hình thành nên nhóm công ty chuyên liên kết đầu tư bất động sản. Doanh nghiệp này được cho là có liên quan đến nhóm cổ đông của Ngân hàng Sài Gòn (SCB) và Tập đoàn VIPD - đơn vị đã bỏ ra số tiền lên tới 10.000 tỷ đồng để mua lại tòa tháp Vincom Centre A vào tháng 6 vừa qua.
Theo Trithuctre

Thứ Tư, 8 tháng 1, 2014

Ai sẽ điều tra Phạm Quý Ngọ?

Trần Dân 
Chiều ngày 8/1/2014, Hội đồng xét xử sơ thẩm vụ án Dương Tự Trọng và đồng bọn tổ chức Dương Chí Dũng trốn ra nước ngoài đã quyết định khởi tố vụ án về “cố ý làm lộ bí mật nhà nước” theo Điều 263 Bộ luật Hình sự, căn cứ vào lời khai của Dương Chí Dũng và Vũ Tiến Sơn tại phiên tòa, tài liệu có trong hồ sơ vụ án và trao cho Viện Kiểm sát nhân dân Thành phố Hà nội giải quyết theo thẩm quyền.


Cũng trong ngày này, Trung tướng Hoàng Kông Tư, Thủ trưởng Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an, cơ quan điều tra vụ án Dương Tự Trọng và đồng bọn, cho rằng chưa đủ kết luận Thượng tướng Phạm Quý Ngọ trao đổi qua điện thoại với Dương Chí Dũng vào ngày 17/5/2012.

Ở Việt Nam có nhiều loại cơ quan điều tra, trong đó có Cơ quan điều tra của Viện Kiểm sát Nhân dân tối cao, Cơ quan cảnh sát điều tra và Cơ quan An ninh điều tra các cấp thuộc lực lượng Công an Nhân dân. Do việc tiết lộ bí mật nhà nước được xác định ở Hà nội, có thể những cơ quan sau đây có thẩm quyền điều tra vụ án mà Tòa án Nhân dân Thành phố Hà nội đã khởi tố:

1)    Cục điều tra Viện Kiểm sát Nhân dân tối cáo
2)    Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an (A92)
3)    Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an (Tổng cục 6)
4)    Cơ quan Cảnh sát điều tra hoặc Cơ quan An ninh điều tra Công an Hà nội.

Do Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an đã cho rằng không kết luận được ông Phạm Quý Ngọ đã tiết lộ bí mật cho Dương Chí Dũng, nên khó có khả năng Cơ quan này được giao nhiệm vụ điều tra đối với ông Phạm Quý Ngọ. Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an trước đây do Phạm Quý Ngọ làm thủ trưởng, những điều tra viên của Cơ quan này phần lớn là chiến hữu, cấp dưới của ông Ngọ, nên không thể giao việc điều tra vụ án này cho họ.

Cục điều tra Viện Kiểm sát Nhân dân tối cao có vẻ chưa đủ tầm và lực lượng để đối phó với Thượng tướng Phạm Quỳ Ngọ.

Chúng tôi cho rằng, Ban Nội chính Trung ương sẽ đề nghị Ban chỉ đạo chống tham nhũng (do Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, cựu Bí Thư Thành ủy Hà nội làm trưởng ban) yêu cầu Công an Hà nội nhận điều tra vụ án tiết lộ bí mật này. Đây là cơ hội cho Thiếu tướng Nguyễn Đức Chung, Giám đốc Sở Công an Hà nội trổ tài. Cơ hội thăng quan tiến chức rộng mở cho tướng Chung, mới 47 tuổi. Nếu ông thành công điều tra vụ án này, nhiều khả năng ông sẽ tiếp quản chức Thứ Trưởng Bộ Công an của Thượng tướng Ngọ.

Tướng Chung có kinh nghiệm điều tra, chinh chiến, chắc sẽ không phụ lòng những người tin vào ông. Đứng đằng sau tướng Chung sẽ là các ông Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Bá Thanh và đặc biệt ông Phạm Quang Nghị, Bí thư Thành ủy Hà nội, một ứng cử viên sang giá cho chức Tổng Bí Thư khóa tới. Ông Chung sẽ không được phép thất bại, có nghĩa ông phải chứng minh tướng Ngọ đã tiết lộ bí mật cho Dương Chí Dũng và không những thế còn nhận hối lộ như Dương Chí Dũng đã khai tại phiên tòa. Rõ ràng, Dương Chí Dũng và gia đình sẽ tìm mọi cách để đưa ra các tình tiết chứng cứ giúp cơ quan điều tra chứng minh ông Ngọ phạm tội để Dũng thoát hình phát tử hình.  
Dương Tự Trọng, một cựu thủ trưởng Cơ quan điều tra Công an Hải Phòng vì muốn cứu ông anh chắc sẽ được gia đình thuyết phục hợp tác với đồng nghiệp cũ của Công an Hà nội, sẽ khai ra những chi tiết mà đến nay Trọng chưa chịu khai (theo Vũ Tiến Sơn, chính Trọng thông báo Phạm Quý Ngọ yêu cầu Trọng đưa anh trai ra nước ngoài nghỉ dưỡng một thời gian). Sẽ thật lý thú và đáng theo dõi một cuộc chiến cân não giữa một bên là hai người từng làm thủ trưởng cơ quan điều tra hai Thành phố lớn đấu với một bên là người từng làm thủ trưởng cơ quan điều tra một tỉnh lẻ (Thái Bình), sau đó đứng đầu cơ quan điều tra của Bộ Công an. Ai sẽ thắng ai?

Khởi tố vụ án làm lộ bí mật khiến Dương Chí Dũng bỏ trốn

(Dân trí) – Hội đồng xét xử quyết định tuyên bố khởi tố vụ án hình sự làm lộ bí mật công tác trong việc để lộ thông tin mật báo cho Dương Chí Dũng bỏ trốn. Quyết định khởi tố vụ án được chuyển sang VKSND Hà Nội.

Từ lời khai của Dương Chí Dũng, Tòa quyết định khởi tố vụ án hình sự về vụ làm lộ bí mật công tác.
Từ lời khai của Dương Chí Dũng, Tòa quyết định khởi tố vụ án hình sự về vụ làm lộ bí mật công tác.
 
Xét lời khai của Dương Chí Dũng về các tình tiết liên quan đến vụ án này, tòa khẳng định, Dương Chí Dũng nhận được lời mật báo và khuyên lánh đi một thời gian nên vội vàng bỏ trốn. Điều này phù hợp với nhật ký ghi chép của bị cáo cũng như lời khai của Dương Tự Trọng, Vũ Tiến Sơn về việc có 1 "sếp" to mách cho Dũng. Tòa nhận định sự việc này là có thật trong khi đây là một vụ án lớn, cần đảm bảo tuyệt mật.
 
Căn cứ theo điều 263 BLHS, Tòa quyết định khởi tố vụ án hình sự về vụ làm lộ bí mật công tác.
Tòa yêu cầu điều tra làm rõ hành vi nhận 500.000 USD để chạy tội cho Dương Chí Dũng cũng như hành vi nhận 20 tỷ đồng để làm dự án chuyển đổi công năng cảng Sài Gòn mà Dương Chí Dũng đã khai tại tòa. Xét đề nghị của VKS về việc khởi tố vụ án, HĐXX nhận định là cần thiết. HĐXX cũng quyết định giao VKSND kiến nghị cơ quan phù hợp để làm rõ các khoản tiền Dương Chí Dũng đưa các cán bộ Bộ Công an để lo "chạy tội'.  
Phương Thảo

Thứ Ba, 7 tháng 1, 2014

Quyền lực và sự tha hóa

(Dân trí) - Lạm dụng quyền lực, biến quyền lực công thành ý chí cá nhân để trục lợi đang là hiện tượng diễn ra không phải ít trong các giới chức VN hiện nay. Những vụ án tham nhũng lớn gần đây là những minh chứng cụ thể và mới nhất về điều đó…

(minh họa: Ngọc Diệp)

"Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về Nhân dân"; cán bộ các cấp là công bộc của nhân dân, thực hiện quyền lực do nhân dân ủy thác. Đó là bản chất của xã hội ta. Tư tưởng “công bộc” của dân được Chủ tịch Hồ Chí Minh thể hiện rõ trong “Thư gửi ủy ban nhân dân các kỳ, tỉnh, huyện và làng" đăng trên báo Cứu quốc số ra ngày 17/10/1945:

"Chúng ta phải hiểu rằng, các cơ quan của Chính phủ từ toàn quốc cho đến các làng, đều là công bộc của dân, nghĩa là để gánh vác việc chung cho dân, chứ không phải để đè đầu dân như trong thời kỳ dưới quyền thống trị của Pháp, Nhật. Việc gì lợi cho dân, ta phải hết sức làm. Việc gì hại đến dân, ta phải hết sức tránh.”

Thế nhưng trong thực tế, khi quyền lực nhà nước được trao cho con người cụ thể thì quyền lực ấy có khi lại bị vận động theo xu hướng chủ quan của người sử dụng, trở thành đối lập với chính mình lúc ban đầu. C.Mác gọi đó là sự tha hóa của quyền lực. Tha hóa quyền lực biến quyền lực nhân dân thành quyền lực của cá nhân hay của các nhóm quyền lực, làm méo mó mục đích tự thân của quyền lực nhà nước là phục vụ nhân dân.

Lạm dụng quyền lực, biến quyền lực công thành ý chí cá nhân để trục lợi đang là hiện tượng diễn ra không phải ít trong các giới chức VN hiện nay. Những vụ án tham nhũng lớn gần đây là những minh chứng cụ thể và mới nhất về điều đó. Chỉ đơn cử một vài dẫn chứng “nho nhỏ” sau đây cũng đủ thấy quyền lực trong thực tế đã và đang bị biến dạng như thế nào.

Vụ án Dương Tự Trọng đưa ra xét xử ngày 7/1. Ông Trọng cùng 6 đồng phạm bị Viện KSND Tối cao truy tố về hành vi “Tổ chức người khác trốn đi nước ngoài” theo Điều 275 Bộ Luật hình sự.  Theo cáo buộc của Viện KSND Tối cao, ông Trọng là người khởi xướng, chủ mưu, chỉ đạo và giao cho các đồng phạm tổ chức đưa anh trai mình là Dương Chí Dũng - nguyên Cục trưởng Cục Hàng hải, nguyên Chủ tịch HĐQT Vinalines - đi trốn sau khi cơ quan điều tra phát lệnh bắt giữ. Tội trạng đó dư luận đã biết qua các phương tiện thông tin đại chúng bấy lâu nay.
 
Không chỉ có vậy, ông Trọng còn bị cáo buộc đã chỉ đạo cấp dưới làm giả CMND cho mình để làm giấy khai sinh cho 2 đứa con ngoài giá thú.  
Gạt sang một bên chuyện đạo đức (quan hệ bất chính sinh con ngoài giá thú), người ta vẫn không thể tin được một cán bộ cao cấp, hàm đại tá, lúc bấy giờ đương chức Phó GĐ Công an HP như ông Trọng lại đi làm cái chuyện giả mạo giấy tờ tùy thân. Ở góc độ một lãnh đạo CA ở địa phương rồi sau này còn được đề bạt làm Phó Cục trưởng Cục Cảnh sát quản lý hành chính về trật tự xã hội thuộc Bộ Công an, ông Trọng đáng ra phải là tấm gương sáng cho cán bộ, chiến sĩ thuộc quyền. Thế nhưng ông lại chỉ đạo trực tiếp cho cấp dưới làm điều phi pháp (!?)

Rõ ràng quyền lực đã bị ông Trọng lạm dụng để phục vụ cho mục đích riêng tư. Trong việc làm giả CMND, ông Trọng bằng ý chí của mình đã áp đặt quyền lực lên người khác, buộc cấp dưới làm theo ý đồ của mình và vô hình trung biến họ thành đồng phạm.

Nhân chuyện này lại nghĩ đến chuyện ông Hồ Xuân Mãn với vụ “anh hùng khai man thành tích” làm nóng dư luận bấy lâu nay. Ông cựu Bí thư Tỉnh ủy này cũng đã sử dụng “chiếc gậy quyền lực” được Đảng, Nhà nước và Nhân dân trao cho để phục vụ mục đích cá nhân. 15 trên 17 “thành tích” mà ông kê khai là không đúng sự thật. Thế nhưng ông vẫn được tặng danh hiệu cao quí: Anh hùng lực lượng vũ trang Nhân dân, vì sao vậy?

Chuyện thành tích, chiến công mà ông Mãn kể lể xảy ra hồi chiến tranh, cách nay đã hơn 40 năm, một khoảng thời gian tưởng có thể xóa nhòa ranh giới của sự thật (?) Nhưng có lẽ ông quên mất rằng ở thời điểm xét tặng danh hiệu anh hùng, nhiều đồng đội cùng chiến hào với ông vẫn còn sống và nhân dân địa phương biết rất rõ ông là ai.

Nếu việc bình xét minh bạch chắc chắn ông Mãn không thể qua được cửa ải nhân dân. Vậy chỉ còn một cách - dùng quyền lực. Khi người lãnh đạo cao nhất địa phương đã “chỉ đạo”, ai dám không chấp hành? Những cán bộ liên quan đến việc làm hồ sơ xét tặng danh hiệu anh hùng cho ông có thể ngay từ đầu đã hiểu việc làm sai trái của mình, nhưng họ không đủ bản lĩnh để vượt qua được nỗi sợ hãi vô hình trước quyền lực. Bởi ai cũng biết nếu không im lặng, nếu không thực thi “mệnh lệnh” thì... chuyện gì sẽ xảy ra đối với “niêu cơm” của mình?

Và chắc chắn những cán bộ thuộc quyền ông Trọng cũng chung tâm trạng như thế khi buộc phải làm CMND giả cho ông.

Có một câu chuyện cũng tương tự chuyện phong tặng danh hiệu Anh hùng cho ông Mãn nhưng khác ở chỗ là chưa đạt được kết quả, có lẽ vì cái tầm quyền lực của người đứng đầu trong trường hợp này... chưa đủ lớn.

Số là ông hiệu trưởng trường cao đẳng D muốn có cái danh hiệu cao quí Nhà giáo ưu tú để đời cho con cháu và lòe thiên hạ. Nhưng nếu cứ đằng thẳng thì ông có nằm mơ cũng không được. Thế là với quyền lực trong tay, ông chỉ đạo cấp dưới ngụy tạo hồ sơ, khai gian thành tích, làm giả biên bản họp các khoa, phòng ban. Rồi cấy số liệu biểu quyết đồng ý của cán bộ giáo viên toàn cơ quan vượt ngưỡng qui định, để cho ông đủ tiêu chuẩn đạt dạnh hiệu cao quý này. Và hồ sơ cấp trường được hoàn tất một cách nhanh chóng trong vòng chưa đầy mươi hôm, đẹp như mơ!!!

Nhưng thật may, Hội đồng xét duyệt cấp trên biết rõ ông là ai nên đã loại ngay từ vòng sơ khảo. Khoảng bốn, năm tháng sau, ông nhận án kỉ luật cảnh cáo của thường vụ tỉnh ủy vì nhiều tội, trong đó có tội lạm dụng chức quyền. Thật hú vía cho ngành giáo dục địa phương, nếu khi đó ông lọt qua các cửa ải thì bây giờ chắc chắn lại phải mệt mỏi ngồi với nhau mà xem xét hủy danh hiệu giống như với ông Mãn.

Khi viết những dòng này, tôi sực nhớ hình ảnh ông Mãn cách đây 3 năm được báo chí mô tả là: “gây ấn tượng mạnh” trong cuộc giao lưu các điển hình tiên tiến học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Chủ tịch Hồ Chí Minh với những phát biểu hùng hồn: “Mình muốn Đảng bộ mình tốt thì mình phải làm tốt trước…”; “…Dám làm, dám chịu trách nhiệm, khi khó khăn nhất thì người lãnh đạo phải đi đầu. Trong lối sống phải cần kiệm liêm chính, không tham quyền chức, tiền bạc bởi “nếu lấy đồng tiền là mục đích sẽ trở thành nô lệ cho nó” (!!!)

Thế đấy, khi quyền lực còn tỏa sáng, chẳng dễ gì thấy được những mảng tối khuất lấp phía sau ánh hào quang của nó.

Nguyễn Duy Xuân

Thứ trưởng Bộ Công An Phạm Quý Ngọ cũng đang bị bệnh...

Đề nghị khởi tố người “mật báo” để Dương Chí Dũng bỏ trốn

(Dân trí) - Việc Dương Chí Dũng khai Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ có dấu hiệu làm lộ bí mật công tác, VKS đề nghị khởi tố vụ án hình sự. VKS cũng đã đề nghị HĐXX phạt Dương Tự Trọng 18-20 năm tù.
 >>  Dương Chí Dũng khai được ông Phạm Quý Ngọ “mật báo”
 >>  Sẽ làm rõ vụ “mật báo” cho Dương Chí Dũng bỏ trốn

17h, tòa tuyên bố tạm dừng buổi làm việc, sáng mai (8/1) tòa sẽ tiếp tục làm việc.
 
16h49’, LS Nguyễn Thái Hòa – Trần Thiện Thuật, bào chữa cho bị cáo Phạm Minh Tuấn.
 
16h 45’, bị cáo Dương Tự Trọng trình bày thêm về việc VKS truy tố tại khoản 3 Điều 275 BLHS. Bị cáo trình bày không nói việc này cho bản thân mà cho chung các bị cáo trong vụ án. Theo đó, Dương Tự Trọng cho rằng đánh giá hậu quả vụ án là gây dư luận xấu, ảnh hưởng uy tín cơ quan pháp luật đều là những ước định, khó đo đếm. Việc VKS vận dụng nội dung này để kết tội các bị cáo là bất hợp lý.
 
16h25’, luật sư Trần Đình Hưng bảo vệ cho bị cáo Dương Tự Trọng bắt đầu nội dung trình bày. Ông Hưng cũng không đồng tình nhận định của VKS đây là vụ án đặc biệt nghiêm trọng do Dương Tự Trọng cầm đầu với thủ đoạn tinh vi để che giấu hành vi. Theo nhận thức của ông Hưng, nếu vụ án này, người trốn không phải Dương Chí Dũng mà là bất cứ bị cáo nào khác thì mức độ nghiêm trọng không được nhìn nhận như thế này.
 
Vì vậy, LS Hưng đề nghị trả hồ sơ vụ án đề điều tra lại, đánh giá đúng mức độ vi phạm của các bị cáo để có quyết định chính xác, đúng đắn.
 
Dương Chí Dũng tiết lộ chi số tiền lớn để “chạy tội” (Trực tiếp)
Dương Tự Trọng (trái) luôn giữ vẻ mặt "vô hồn" trong suốt quá trình xét xử nhưng lại biện luận hùng hồn về nguyên tắc nghề nghiệp.
 
16h2’, luật sư Đặng Việt Hùng – luật sư của bị cáo Vũ Tiến Sơn trình bày bài bào chữa cho thân chủ.
 
Theo luật sư, việc đánh giá vụ án là nghiêm trọng là khiên cưỡng. Việc bị cáo dùng sim rác, thường xuyên thay đổi địa điểm, phương tiện di chuyển không phải là biện pháp tinh vi mà là tâm lý thông thường của người phạm tội, đã trốn thì phải như vậy. Việc này đều đã có tiền lệ, là điều bình thường chứ không nên coi là thủ đoạn tinh vi. Như vậy, theo luật sư là quan trọng hóa vấn đề.

Một số bị cáo khi đưa Dương Chí Dũng đi trốn chỉ biết Dương Chí Dũng có thể bị khởi tố, cũng không biết khởi tố tội gì, mức độ ra sao. Nhiều bị cáo khác thậm chí không biết gì. Việc vi phạm của Dương Chí Dũng là trách nhiệm của Dũng còn các bị cáo trong vụ án này chỉ biết Dũng là Dương Tự Trọng. Luật sư đặt câu hỏi, các bị cáo không hề biết Dũng phạm tội thế nào mà bị coi là phạm tội đặc biệt nghiêm trọng có phải là khiên cưỡng.

Theo luật sư, truy tố các bị cáo ở tội che giấu tội phạm và không tố giác tội phạm, nếu ở tình huống nghiêm trọng khung hình phạt mới đến 7 năm tù. Còn ở đây các bị cáo chưa biết Dương Chí Dũng phạm tội ở mức độ như nào mà coi người tổ chức trốn là đặc biệt nghiêm trọng, theo luật sư, chưa hợp lý, mới chỉ là cảm nhận theo chủ quan.
 
Luật sư cho rằng, chỉ nên kết tội Vũ Tiến Sơn cũng như các bị cáo phạm tội tổ chức người khác trốn đi nước ngoài ở khoản 1 Điều 275 BLHS mới hợp lý chứ không phải khoản 3 điều này với khung hình phạt lên tới 12-20 năm tù.
 
15h 49’, VKS nhận định, Đồng Xuân Phong thực hiện tội phạm một cách tích cực, nhiều lần sang Campuchia tiếp tế cho Dương Chí Dũng trong khi bản thân mình cũng đang vi phạm pháp luật, phải trốn tránh.
 
Trần Văn Dũng đã đưa Dương Chí Dũng trót lọt qua cửa khẩu Mộc Bài, đã sang Campuchia thu xếp việc ăn ở cho Dương Chí Dũng, thể hiện tính chất coi thường pháp luật.
 
Phạm Minh Tuấn – bạn thân của Dương Tự Trọng đã đi Hà Nội đón Dương Chí Dũng từ nhà chị HKN vì biết nhà chị này, đưa đi Quảng Ninh trốn nhưng thành khẩn khai báo, hành động vì tình cảm, có thể xem xét giảm nhẹ một phần hình phạt.
 
Việc miễn trách nhiệm hình sự cho Nguyễn Hồng Vinh (em rể Dương Tự Trọng), VKS nhận định là có cơ sở, phù hợp, cần chấp nhận.
 
Hành vi làm giả hộ chiếu, một số giấy tờ khác của Đồng Xuân Phong, Bộ Công an đã chuyển cho Công an Hải phòng xem xét xử lý.
 
Từ phân tích nhận định này, VKS đề nghị HĐXX phạt Dương Tự Trọng 18-20 năm tù; Vũ Tiến Sơn 17-18 năm tù; Hoàng Văn Thắng, Nguyễn Trọng Ánh, Đồng Xuân Phong 6-7 năm tù; Phạm Minh Tuấn 5-6 năm tù.
 
Việc Dương Chí Dũng khai Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ có dấu hiệu làm lộ bí mật công tác, VKS đề nghị khởi tố vụ án hình sự. Với nội dung Dương Chí Dũng tố cáo về vụ tiêu cực, nhận hối lộ ông Ngọ, việc nhận hối lộ liên quan đến việc chuyển mục đích sử dụng Cảng Sài Gòn liên quan đến công ty Vạn Thịnh Phát, VKS đề nghị chuyển cơ quan có thẩm quyền xem xét xử lý theo quy định pháp luật.
 
15h45',  Viện kiểm sát đọc bản luận tội các bị cáo.
 
Đại diện Viện kiểm sát đọc bản cáo trạng luận tội các bị cáo
Đại diện Viện kiểm sát tại phiên tòa
 
15h37’, Dương Tự Trọng xin được khai thêm. Trọng nói là người làm hình sự nên đã thành nghề, thông thường theo thói quen, đi làm án thì sẽ bỏ điện thoại ở nhà cũng như không được hỏi gì nhiều, thành nguyên tắc nghề nghiệp. Đó là thói quen với các anh em cấp dưới của Trọng hơn chục năm qua. Vậy nên việc các bị cáo khai về sự chấp hành, cứ thế làm theo, không hỏi lại gì là vì nghề nghiệp.
 
Về Phạm Minh Tuấn, Trọng giải thích, vì có mối quan hệ đặc biệt với mình nên thường được trưng dụng đi làm án cùng anh em, càng không được phép hỏi gì, được anh em trinh sát thường xuyên yêu cầu giúp đỡ không lý do, không thời điểm cụ thể.
 
15h33’, LS của bị cáo Phạm Minh Tuấn hỏi Dương Chí Dũng. Dũng xác nhận chỉ nhờ Tuấn đưa về Quảng Ninh, sau đó định sẽ tính đường sang Trung Quốc chứ không phải đi nhờ việc gì khác. Dũng quen Tuấn từ thời Tuấn cũng học đại học với Dương Tự Trọng, còn rất nghèo, Dũng hay đến cho 2 anh em lúc cái bánh mỳ, lúc túi bánh bao nhưng cũng chưa bao giờ đi chơi riêng hay làm việc vì riêng với Tuấn.
 
Bị cáo Phạm Minh Tuấn cũng xác định thân với Trọng từ thời đại học vì trân trọng tính cách với nhau. Tuấn biết Dương Chí Dũng là anh cả trong gia đình nhà Trọng.
 
15h26’, LS. Đặng Việt Hùng hỏi bị cáo Vũ Tiến Sơn, bị cáo nói, việc tham gia đưa Dương Chí Dũng đi, ngoài vấn đề tình cảm thì cũng không thể không thực hiện vì trong quan hệ công tác, Sơn, Ánh, Thắng là cấp dưới trực tiếp của Dương Tự Trọng.
 
15h17’, luật sư (LS) Trần Đình Hưng hỏi Dương Chí Dũng, bản thân chủ động đi trốn hay đi theo sự điều chỉnh của những người trong vụ án? Dũng trả lời đi theo hướng Dũng chỉ đạo – ban đầu đi Quảng Ninh, sau chuyển sang đi Sài Gòn, sang Campuchia. Các bị cáo thực ra chỉ lo xe cho Dũng đi. Theo Dũng, trong cuộc đi này, Trọng chỉ nhờ Thắng lấy xe để đưa anh trai đi Quảng Ninh.
 
Khi trốn đi, Dũng không ý thức được hậu quả của vụ án ở Vinanlines lại nghiêm trọng như thế này, thậm chí không nghĩ cố ý làm trái mà chỉ đi tránh cho êm một thời gian, được làm sáng tỏ thì sẽ trở về.
 
Việc cựu Chủ tịch Vinalines đi qua cửa khẩu sang Campuchia, theo Dũng, bảo là không hợp pháp thì không phải vì về mặt pháp lý là hợp pháp. Từ đó đi Singapore, đi Mỹ cũng là hợp pháp.
 
15h7', tòa tuyên bố tạm nghỉ 5 phút.
 
14h42’, tòa hỏi Vũ Tiến Sơn về việc Dương Tự Trọng có nói với Sơn: “Ông Ngọ nói đưa anh Dương Chí Dũng ra nước ngoài nghỉ mát?". Sơn xác nhận lời khai này đã 2 lần khai tại CQĐT, có trong các bút lục.
 
Bị cáo Dương Tự Trọng không phủ nhận nhưng cũng không thừa nhận tội
Dương Tự Trọng lại được tòa hỏi nhưng bị cáo tiếp tục “không xác nhận cũng không phản đối nội dung Sơn khai"
 
Dương Tự Trọng lại được tòa hỏi nhưng bị cáo tiếp tục “không xác nhận cũng không phản đối nội dung Sơn khai” với lý do, do hoàn cảnh gia đình, nhiều biến cố xảy ra, không nhớ gì cả.
 
Buổi trưa ngày 17/5, ngồi ăn với Trọng và Tràng bên Gia Lâm thì Dũng có điện thoại cho ông Phạm Quý Ngọ và được thông tin buổi chiều Thủ tướng sẽ có buổi làm việc về vấn đề ở Vinalines. Dũng sau đó thông tin lại việc này cho Trọng, Tràng. Chiều tối hôm đó, sau khi Dũng nhận được tin cảnh báo “tránh đi một thời gian” của ông Ngọ, Trọng cũng gọi điện hỏi tình hình. Đó là một sự trùng lặp ngẫu nhiên chứ không phải Dũng chủ động gọi cầu cứu em trai. Dũng sau đó chỉ gọi điện cho Đồng Xuân Phong.
 
14h, Dương Chí Dũng thuật lại trạng thái “quá bàng hoàng” khi ông Ngọ chỉ nói 1 câu về việc cấp trên đã đồng ý khởi tố, bắt tạm giam”, phải “lánh đi một thời gian” nên đã đi luôn. Dũng cho biết, bản thân có quan hệ từ lâu với ông Ngọ, từ khi ông Ngọ còn ở căn nhà nhỏ gần khu vực bờ sông Tô Lịch tới khi chuyển về khu chung cư siêu sang Pacific.
Hậu quả của quyết định bỏ đi này, theo Dương Chí Dũng, “giờ các anh em ở đây liên lụy”. Dũng khẳng định không biết em trai và bạn bè bàn bạc kiểu gì nhưng ban đầu, Dũng chủ động đề xuất đi Trung Quốc nên chạy đi Quảng Ninh. Nhưng sau đó, “bấm” lại giờ giấc, hướng đi (Dũng giải thích bản thân nghiên cứu tướng số, kinh dịch…) thấy không thuận. Trong người có hộ chiếu có sẵn visa đi Mỹ nên Dũng nghĩ đến sang Campuchia để đi Mỹ.
“Anh em ở đây toàn là người tốt. Tôi không muốn ai liên lụy nên còn khai là đi xe máy. Anh Thắng ngồi trên xe thậm chí còn cho tôi 1000USD, bảo không có gì, anh cầm tạm đi đường” – Dũng cũng khẳng định, không bao giờ điện cho em trai báo tin vì biết điện cho người thân là lộ ngay, chỉ điện thoại cho Đồng Xuân Phong – người rất thân, anh em Dũng – Trọng coi như em út trong nhà.
“Việc của tôi, tội lớn, ầm ĩ nhưng anh em rất tốt, chỉ vì tôi mà mang tội. Họ chỉ làm vì tình người thôi. Giờ tôi đã rất ân hận vì việc bỏ trốn rồi” - Dương Chí Dũng xác nhận quá trình trốn tránh như Thắng đã khai.
Dũng cũng trần tình: “Em tôi, tôi rất thương, tôi có thể chết để em không bị sao được nhưng giờ đã đến thế này, tôi thấy sự thật thế nào thì phải nói vậy”.
Chủ tọa phiên tòa khẳng định, nội dung Dũng khai phù hợp với sổ nhật ký của bị án (gọi là sổ vạn sự), ghi rõ các nội dung, hành trình đi từ Quảng Ninh vào TPHCM. Dũng xác nhận luôn mang trong mình quyển số nhật ký nên quá trình đi luôn ghi chép lại toàn bộ sự việc và hành trình bỏ trốn.
“Thật sự tôi không muốn nói ra những người liên quan đâu nhưng nhìn thấy em trai tôi thế này, thương quá, tôi đành nói ra tất cả. Trong quá trình sau khi vụ Vinalines xử xong, tôi đã viết 16 trang đơn về quá trình phạm tội và hành trình bỏ trốn, gửi đơn kháng cáo và tố cáo gửi Chính phủ, Chủ tịch nước, Ban Nội chính TƯ, Tóa án, VKS tối cao…” - Dương Chí Dũng trình bày.
13h30', Tiếp phiên xét xử Dương Tự Trọng và đồng phạm về tội “Tổ chức người khác trốn đi nước ngoài”, đầu giờ chiều, Tòa tiếp tục xét hỏi Dương Chí Dũng, người được triệu tập đến tòa với tư cách nhân chứng.
 
Dương Chí Dũng cho biết, có nguyên nhân nên tại phiên tòa trước không khai tên người mật báo mà giờ lại khai, nhưng bị cáo khẳng định lời khai này là sự thật. Dũng khai, khoảng 17-18h chiều ngày 17/5 Dũng nhận được điện thoại của Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ báo Thủ tướng đã đồng ý khởi tố, bắt tạm giam Dũng. Khi đó, Dũng cho rằng mình quá hoảng, làm theo lời hướng dẫn của ông Ngọ là tránh đi một thời gian mà không suy nghĩ gì đến hệ quả liên quan.
 
Dương Chí Dũng khai nhiều thông tin bất ngờ trong phiên xử em trai Dương Tự Trọng
Dương Chí Dũng khai nhiều thông tin bất ngờ trong phiên xử em trai Dương Tự Trọng
 
Theo bị cáo, trước đó, hồi cuối tháng 4, Dũng và vợ đến thăm vợ chồng ông Ngọ đang nghỉ tại Tuần Châu vì có nhận được giấy triệu tập của C48 đầu tháng 5 đến làm việc về vụ mua ụ nổi 83M. Khi Dũng điện thoại, ông Ngọ đã định về Thái Bình nhưng Dũng bảo đến nên ông Ngọ chờ. Dũng đề nghị được xem xét hết sức khách quan vì việc đầu tư ụ nổi này nhiều thủ tục, giai đoạn, quy trình. Khi Dũng đến cũng có "quà" cho vợ chồng ông Ngọ (có biếu phong bì 10.000 USD).
 
Đến tối 2/5, Dương Chí Dũng lại đến nhà ông Ngọ bằng xe cơ quan. Đến tòa nhà Pacific Lý Thường Kiệt, lễ tân bấm điện thoại gọi hỏi, vợ ông Ngọ nghe máy và nói ông đang chờ Dũng. Dũng nhìn quanh thì thấy ông này đang ở nhà hàng My Way, 1 tay chỉ xuống dưới, 1 tay chỉ lên trên (ý nói là lên nhà trước).

Tòa hỏi lại, trong túi mang gì? Dũng trình bày, túi có đựng 500.000USD để biếu ông Ngọ. Khi lên đến nhà, vợ ông Ngọ đưa vào phòng khách, pha nước mời, một lúc thì ông Ngọ lên. Ông Ngọ gợi ý kiếm 1 sim rác để gọi cho ông nên Dương Chí Dũng đã làm theo.
 
Lúc ngồi tại nhà, ông Ngọ điện cho ông Thanh (Cục trưởng C48) nhưng ông này không nghe máy. Dũng đề nghị cho xin lại số điện thoại người này nhưng ngại không liên lạc trực tiếp mà nhờ con trai ông Ngọ dẫn đến nhà ông Thanh. Sau đó, con trai ông Ngọ đưa Dũng đến nhà ông Thanh và quà chuẩn bị cho vị Cục trưởng này là 20.000 USD trong cái túi có 1 chai rượu. 
 
Dũng khai nguồn tiền để đưa ông Ngọ lo việc được huy động từ nhiều nơi, từ người anh em cọc chèo 200.000 USD, nhà có dự trữ hơn 100.000 USD để phòng lo cho 2 con đang ăn học ở nước ngoài...
 
Phương Thảo

Thứ Hai, 16 tháng 12, 2013

Ông Dương Chí Dũng lĩnh án tử hình

Chiều nay, xác định cựu cục trưởng Hàng hải Dương Chí Dũng không hối cải, khai báo quanh co về việc gây thiệt hại hơn 366 tỷ đồng và tham ô 10 tỷ đồng, TAND Hà Nội đã tăng nặng hình phạt, tuyên án tử hình với ông này.

Buổi tuyên án muộn khoảng một tiếng so với dự kiến. Sau hơn 2 tiếng đọc bản án, 17h30, chủ tọa tuyên ông Dũng phạm tội Tham ô tài sản và Cố ý làm trái quy định nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng. Khung hình phạt với tội Tham ô tài sản ở mức cao nhất - tử hình. Ở tội Cố ý làm trái, ông Dũng bị phạt 18 năm tù. Tổng hợp hình phạt chung là tử hình.
Bị cáo Mai Văn Phúc (nguyên tổng giám đốc Vinalines) bị phạt cùng mức án như ông Dũng về cả hai tội danh.
Bị cáo Trần Hữu Chiều (nguyên phó tổng giám đốc Vinalines) bị kết án 10 năm tù về tội Tham ô, 9 năm tù do Cố ý làm trái; tổng hợp là 19 năm. Trần Hải Sơn (nguyên tổng giám đốc Công ty TNHH sửa chữa tàu biển Vinalines) chịu 22 năm tù.
Ở tội Cố ý làm trái quy định nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng, bị cáo Bùi Thị Bích Loan (nguyên kế toán trưởng Vinalines) bị phạt 4 năm tù; Mai Văn Khang (nguyên phó tổng giám đốc Công ty TNHH một thành viên vận tải viễn dương Vinashin thuộc Vinalines) lĩnh 7 năm tù, Lê Văn Dương (nguyên đăng kiểm viên Chi cục đăng kiểm số 6, Cục Đăng kiểm Việt Nam) lĩnh 7 năm. Ba bị cáo Huỳnh Hữu Đức (nguyên phó cục trưởng Chi cục Hải quan Vân Phong, Khánh Hòa, kiêm phó chánh văn phòng Cục hải quan Khánh Hòa), Lê Ngọc Triện (nguyên đội trưởng nghiệp vụ Chi cục Hải quan Vân Phong), Lê Văn Lừng (nguyên cán bộ Chi cục hải quan Vân Phong) mỗi người 8 năm tù.
dung11.jpg
Hội đồng xét xử tuyên án Dương Chí Dũng và đồng phạm. Ảnh: Việt Dũng.
Vợ và người thân của cả 10 bị cáo khóc lớn giữa tòa sau khi các hình phạt được đọc xong.
HĐXX kiến nghị, Cơ quan CSĐT Bộ Công an tiếp tục làm rõ sai phạm của Bộ Giao thông vận tải, Bộ Tài Chính, Ngân hàng Citibank; nếu có dấu hiệu hình sự phải khởi tố để xử lý. Tổng Cục Hải quan phải kiểm điểm trách nhiệm trong vụ án này.
Ông Dũng và Phúc mỗi người phải bồi thường thiệt hại 110 tỷ đồng. Bị cáo Chiều bồi thường hơn 39 tỷ đồng, Sơn 46 tỷ đồng, Khang 12 tỷ đồng, Loan 6 tỷ đồng, Dương 15 tỷ đồng. Đức, Triện, Lừng mỗi bị cáo 9 tỷ đồng.
Theo tòa, bị cáo Dũng và Phúc có vai trò cao nhất, ngang nhau, có tình tiết tăng nặng là qua 3 ngày xét xử cũng như trong quá trình điều tra đều "khai báo quanh co, chối tội". Cần phải áp dụng mức hình phạt cao nhất trong khung hình phạt mới có sức răn đe. Tuy nhiên, cả hai cũng được áp dụng tình tiết giảm nhẹ một phần hình phạt như nhân thân tốt, gia đình có công...
dung10.jpg
Dương Chí Dũng cùng đồng phạm nghe tuyên án.
Theo bản án, chưa được Chính phủ phê duyệt và Bộ Giao thông vận tải chưa bổ sung dự án Nhà máy sửa chữa tàu biển phía Nam vào quy hoạch phát triển ngành công nghiệp tàu thủy, nhưng ngày 24/2/2006 HĐQT Tổng công ty Hàng hải (Vinalines) vẫn ra nghị quyết giao tổng giám đốc Mai Văn Phúc triển khai xây dựng. Ngày 3/5/2007, ông Phúc ký quyết định thành lập Ban quản lý dự án do ông Chiều làm trưởng ban, Sơn làm Phó trưởng ban.
Biết việc đầu tư dự án trên 1.000 tỷ đồng thuộc thẩm quyền của Chính phủ nhưng ông Dũng với cương vị Chủ tịch HĐQT vẫn ký quyết định phê duyệt chủ trương đầu tư dự án với tổng mức đầu tư hơn 3.800 tỷ đồng, trong đó có hạng mục lắp đặt một ụ nổi sức nâng 15.500 đến 27.000 tấn.
Khi đoàn cán bộ của Vinalines sang Nga khảo sát mua ụ nổi 83M, biết ụ sản xuất tại Nhật Bản đã bị hư hỏng nhiều, không còn hoạt động và đã bị đăng kiểm Nga dừng phân cấp từ năm 2006. Chủ sở hữu ụ là Công ty Nakhodka đưa ra giá đàm phán dưới 5 triệu USD, nhưng Vinalines vẫn đồng ý mua với giá 9 triệu USD thông qua công ty môi giới AP (Singapore). Việc này được cho là do ông Dũng và Phúc chỉ đạo.
Tính thêm chi phí vận chuyển, sửa chữa... giữa tháng 2/2008, ông Dũng đã ký quyết định "đổ" tổng cộng hơn 19,5 triệu USD để đưa "đống thép gỉ" này về Việt Nam; đồng thời nâng mức đầu tư Dự án nhà máy sửa chữa tàu biển Vinalines phía Nam từ hơn 3.800 tỷ đồng lên gần 6.500 tỷ.
Cơ quan giám định kết luận, ông Dũng và 9 bị cáo đã gây thiệt hại cho nhà nước hơn 366 tỷ đồng trong thương vụ mua ụ nổi 83M. Đến nay, ụ chưa một lần lần đưa được vào sử dụng, trong khi mỗi tháng Vinalines phải chi gần một tỷ đồng cho tiền kho bãi, bảo quản nó.
Theo buộc tội, các sếp của Vinalines là Dũng, Phúc, Chiều, Sơn sau đó đã được phía AP "lại quả" 1,666 triệu USD trích từ 9 triệu USD thu về. Khoản này được xác định là tiền tham ô vì 1,666 triệu USD thuộc sở hữu của Vinalines. Việc ăn chia giữa 4 bị cáo như sau: ông Dũng và Phúc mỗi người nhận 10 tỷ đồng, ông Chiều hơn 330 triệu đồng, Sơn hơn 7,8 tỷ đồng.
Diễn biến vụ án
Ngày 1/2/2012, Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an  khởi tố vụ án Tham ô tài sản xảy ra tại Công ty TNHH sửa chữa tàu biển Vinalines thuộc Tổng công ty Hàng hải, Vinalines.
Ngày 17/5/2012, Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an khởi tố vụ án Cố ý làm trái quy định nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng xảy ra tại Vinalines.
Cùng ngày, 17/5/2012, Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công khởi tố bị can với ông Dương Chí Dũng, Mai Văn Phúc, Trần Hữu Chiều, Bùi Thị Bích Loan, Mai Văn Khang, Lê Văn Dương, Huỳnh Hữu Đức, Lê Văn Lừng, Lê Ngọc Triện và Trần Hải Sơn về tội Cố ý làm trái quy định nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng.
Lúc này, ông Dũng đã rời Vinalines được 2 tháng sau nhiều năm làm Chủ tịch HĐQT để giữ chức Cục trưởng Hàng hải. Tuy nhiên, ông Dũng bỏ trốn trước khi cơ quan điều tra thực thi lệnh bắt vào ngày 18/5/2012. Đầu tháng 9/2012, ông Dũng bị bắt theo lệnh truy nã quốc tế.
Ngày 25/9/2013, Cơ quan Cảnh sát điều tra khởi tố bổ sung tội Tham ô tài sản với các ông Dũng, Phúc, Sơn và Chiều.
Việt Dũng

Sân sau của Dương Chí Dũng?

Có ba thứ “bất vị”, mà luật pháp phải tuân thủ. Đó là Luật pháp bất vị thân. Luật pháp bất vị tiền. Và luật pháp bất vị quyền. Nhưng liệu tư pháp nước Việt có được 03 thứ bất vị đó không?
Những ngày này, cả xã hội chăm chú theo dõi vụ xét xử tham ô tài sản và cố ý làm trái quy định Nhà nước về quản lý kinh tế tại Tổng Công ty hàng hải Việt Nam (Vinalines), do Dương Chí Dũng, cựu Chủ tịch HĐQT cầm đầu, cùng gần chục kẻ đồng phạm.
Vì sao “nhờn” với tội lỗi?
Đây là một trong 10 đại án tham nhũng đặc biệt, tiếp sau vụ Vina khủng 2012, được đem ra xét xử và hẳn làm đau đầu không ít kẻ.
Dương Chí Dũng

Đặc biệt, vì tính chất táo tợn của những quan chức, những cán bộ kinh tế đã ngang nhiên phạm tội, xoay quanh việc cố ý làm trái các quy định của pháp luật gây thiệt hại cho Nhà nước 366 tỷ đồng, trong đó, Dương Chí Dũng với vai trò chủ mưu. Ngoài ra, Dương Chí Dũng và một số kẻ trong đó đã cùng nhau tham ô hơn 28 tỷ đồng (theo VietNamNet, ngày 13/12).
“Nhân vật trung tâm”, mà từ đó, kéo theo sự tha hóa của gần chục vị quan chức, cán bộ Nhà nước- là ụ nổi 83 M- một hạng mục quan trọng thuộc Dự án xây dựng nhà máy sửa chữa tàu biển Vinalines phía nam, do Nhật Bản sản xuất năm 1965 có tuổi đời già cỗi 43 năm, bị hư hỏng nhiều không thể hoạt động, giá gốc chỉ có 2,3 triệu USD, (tương đương 37 tỷ đồng VN- tỷ giá năm 2008). Biết rõ chiếc ụ nổi hư hỏng, nhưng Dương Chí Dũng và các đồng phạm vẫn tìm cách móc nối, mua chiếc ụ nổi này từ Nga về VN, qua một công ty môi giới có tên AP (Singapore), với giá 09 triệu USD (tương đương gần 190 tỷ đồng).
Từ 37 tỷ đồng đến 190 tỷ đồng là một khoảng cách của sự trượt dài trong tội lỗi, sự tha hóa nhân cách và phẩm cách những con người mới đây còn là công dân. Cái khoảng cách trượt dài mà hóa ra quá mong manh. Giữa cái mong manh đó là lòng tham vô độ, sự bất nhẫn và ích kỷ chỉ biết lợi ích riêng mình.
Người viết bài không bàn đến thái độ và những câu trả lời có chủ đạo “không”- không biết, không tìm hiểu, không nghĩ mình sai, không nắm được… của Dương Chí Dũng khi trả lời thẩm vấn trước tòa. Vì những chữ không hay chữ có, rồi đây sẽ là những tình tiết cho tòa án, xã hội thấy thái độ trung thực hay không trước sinh tử của chính Dương Chí Dũng, dù đại diện VKSND t/p Hà Nội đã kiến nghị án tử hình.
Không bàn nỗi đau đớn của gia đình lớn của ông ta, một gia đình được coi là “danh gia vọng tộc” ở đất Hải Phòng, phút chốc bao “tai họa” đổ ập xuống, bởi lòng tham của ông ta đã đành, mà còn bởi ông ta đã kéo theo cả ruột thịt vào tù tội bởi lòng thương mù quáng, lụy tình đến tội nghiệp của họ.
Cũng không bàn đến lá thư kêu “oan” cho chồng do người vợ chính danh của Dương Chí Dũng đứng tên, khi nhận rằng, số tiền 10 tỷ đồng Dương Chí Dũng mua nhà cho bồ nhí là tiền của mình đưa. Khi công khai giấy trắng mực đen, chấp nhận và đồng ý cho Dương Chí Dũng có đứa con trai riêng với cô bồ, chỉ vì mình mới có 03 đứa con gái…
Hẳn khi làm một việc mang tính đạo nghĩa “vợ cứu chồng”, nỗi đau đớn của người đàn bà ấy gấp bội- nỗi đau bị chồng phản bội mà vẫn phải ngậm bồ hòn làm ngọt, vì tình chàng nghĩa thiếp, nó cay cực, xa xót làm sao.
Người viết chỉ muốn bàn đến thái độ, đến lương tâm “nhờn” với tội lỗi của Dương Chí Dũng cùng đồng phạm.
Vì sao làm thiệt hại đến hàng trăm tỷ đồng của Nhà nước- thực chất là tiền thuế của người dân, bỏ túi hàng chục tỷ đồng mà Dương Chí Dũng và các đồng phạm không hề lo sợ, không hề ân hận, thậm chí cãi lấy được trước tòa? Đến thời điểm này, theo tính toán của VKSND t/p HN, chiếc ụ nổi đó làm tiêu tốn tới hơn 500 tỷ đồng. Hiện đang phải làm thủ tục bán thanh lý để cắt lỗ, bởi mỗi năm riêng tiền thuê neo đậu ụ nổi 83M. đã “ngốn” 01 tỷ đồng/ tháng, mỗi năm nó “ngốn” 12 tỷ đồng phí thuê điểm neo đậu.
Bởi cái cung cách mua ụ nổi hư hỏng qua môi giới, tăng giá tiền, rút chênh lệch “hoa hồng” chia nhau, chỉ là một trong nhiều chiêu trò đã mang tính “hệ thống” về cách bòn rút tiền rất phổ biến của nhiều kẻ tham nhũng lộ mặt và chưa bị phát hiện trong các tập đoàn kinh tế, DNNN. Nếu không làm sao giải thích được, các quan chức, cán bộ DNNN lương vài triệu mà của nổi, của chìm, mà ô tô, nhà lầu, chung cư cao cấp, mà vợ bé, bồ nhí, con riêng…? Nhất là khi quản lý Nhà nước rất lỏng lẻo.
Thế nên Vinalines thực chất chỉ là đồng chí bị lộ giữa các đồng chí chưa bị lộ mà thôi. Cho dù sắp tới, có thêm 09 đại án tham nhũng tiêu biểu- 09 đồng chí bị lộ nữa được đem ra xét xử, như lời một quan chức cao cấp hứa hẹn với cử tri, thì đó cũng chỉ là phần nổi của tảng băng chìm trên mặt nước.
Kẻ tham nhũng giờ đây “nhờn” với tội lỗi. Nếu không làm sao tham nhũng thành “quốc nạn” và VN đứng thứ hạng cao trong… môn này?
Còn tâm lý người dân từ lâu “nhờn” với chính tham nhũng. Cái chữ “nhờn” này đau xót lắm, vì nó chính là … cam chịu!
Liệu có vô can?
Tại tòa án, trả lời của Dương Chí Dũng với Hội đồng xét xử khiến cho xã hội hiện rất hồi hộp theo dõi, kịch tính cao độ. Đó là, việc Dương Chí Dũng bỏ trốn trước khi cơ quan chức năng tống đạt quyết định khởi tố, là do có một cuộc điện thoại báo cho biết, từ một “người quen”.
Cho đến thời điểm này, “người quen” đó vẫn chưa được công khai danh tính.
Vụ án Vinalines với Dương Chí Dũng và đồng phạm ngày hôm nay, sẽ tỏ tường, ai bước lên giàn “tế thần”, ai bóc lịch.
Điều lớn nhất, có thể nhìn thấy ở vụ án này những bài học và sự trả giá cay đắng, bởi do những “sân sau”, sân trước” luôn dọn bãi cho một người như Dương Chí Dũng- nói không ngoa- thuận lợi trở thành …kẻ tội phạm. Và vì thế, trong cái án tử mà Viện kiểm sát đề nghị mới đây, liệu Dương Chí Dũng có phải duy nhất phải chịu trách nhiệm? Hay ông ta chỉ là kẻ “ký thỏa ước” với những “cái sân”?
Trước hết, nếu đọc một số trích ngang lý lịch của Dương Chí Dũng, có thể thấy con đường của một thanh niên trượt ĐH, đi xuất khẩu lao động ở CHDC Đức, trở về khởi đầu làm việc tại văn phòng Công đoàn Cảng Hải Phòng, rất nhanh chóng thăng tiến. Sự thăng tiến nổi bật nhất là khi có bằng tiến sĩ kinh tế, rồi lần lượt và cái ghế tạo ‘dấu ấn” nhất là Tổng Giám đốc Tổng Công ty Xây dựng đường thủy (Vinawaco). Dấu ấn đó là gì?
Khi lèo lái Vinawaco, Dương Chí Dũng đã đẩy công ty này liên tiếp rơi vào tình trạng thua lỗ nặng. Hiện Vinawaco vẫn phải gánh hơn 130 tỷ đồng tiền lãi mỗi năm trong khi lợi nhuận cao nhất 04 năm gần đây chỉ đạt gần 30 tỷ đồng/năm.
Trong 06 năm lèo lái Vinalines, Dương Chí Dũng dính nhiều lùm xùm liên quan tới tham ô, hối lộ. Công việc kinh doanh của Vinalines bị thua lỗ nặng, số tiền nợ lên tới hàng ngàn tỷ đồng.
Vậy nhưng ngay cả khi vụ việc Vinalines đổ bể, Bộ chủ quản GTVT vẫn khẳng định làm đúng nguyên tắc, đúng thẩm quyền, trình tự về công tác cán bộ. Cái trình tự…chết dân!
Còn mới đây, khi được triệu tập đến phiên tòa để làm rõ về trách nhiệm trong việc quản lý cán bộ, quản lý doanh nghiệp để Vinalines “vung tiền” mua ụ nổi, đại diện Bộ GTVT đã chối bỏ trách nhiệm quản lý Nhà nước, và “đá bóng trách nhiệm” sang Chính phủ và Thanh tra CP. Khi bị Hội đồng xét xử vặn tại sao Bộ GTVT vẫn có văn bản đồng ý để Vinalines mua ụ nổi?. Trả lời:  Vianlines hỏi thì chúng tôi trả lời họ thôi, việc phúc đáp này cũng là bình thường.
Sao lại là bình thường, nếu đó là một câu trả lời rất vô trách nhiệm?
Thứ hai, nếu Vinalines là tập đoàn kinh tế, hoặc DN tư nhân liệu có xảy ra như vậy không? Đây chính là “gót chân Asin” của các tập đoàn, DNNN, sinh ra … thế mạnh- tham nhũng. Sự ưu đãi, yêu chiều các tập đoàn kinh tế, DNNN vô tội vạ, thông qua chủ trương, chính sách cụ thể và để từ đó, các tập đoàn kinh tế, DNNN được rót tiền đầu tư bằng các dự án kiểu như dự án nhà máy sửa chữa tàu biển, chỉ là một trong nhiều dẫn chứng sinh động.
“Sân sau” không phải chỉ là một con người cụ thể (nếu có) có đủ quyền lực mạnh chi phối, mà còn chính là những chính sách ưu tiên bất hợp lý, bất công so với các thành phần kinh tế khác. Chính vì thế, mà việc chống tham nhũng trong xã hội từa tựa như chàng Don Quixote chống lại Cối xay gió trong tác phẩm kinh điển hài hước và nổi tiếng của nhà văn Tây Ban Nha Miguel de Cervantes Saavedra. Rút cục, ra sao, ai cũng rõ.
Mới đây, khi tiếp xúc với cử tri, người đứng đầu tổ chức Đảng đã có một lời nói đầy niềm tin vào công cuộc chống tham nhũng khi nhắn nhủ: Bà con hãy chờ xem?
Người dân hy vọng, nhưng người dân cũng có quyền hoài nghi. Bởi cái cách tòa án xét xử nương nhẹ các vụ tham nhũng còn nhãn tiền: 09 vụ tham nhũng, thì 08 vụ được xử án treo. Trong khi như ở tỉnh Lâm Đồng, vì hai con vịt ăn cắp, 03 người nông dân bị xử tới 13 năm tù. Còn mới đây, vụ “chiếm đoạt hơn 43 tỉ đồng của Cty cho thuê tài chính 2”, thì rút cục án xử cao nhất là tù chung thân và bồi thường hơn 84 tỉ đồng! Người dân sẽ không thể hiểu nổi cán cân công lý tại sao hay “thiên vị” những vụ… tiền bạc?
Dương Chí Dũng và đồng phạm rồi đây sẽ phải chịu tội trước pháp luật. Nhưng liệu cái cung cách tuyển dụng, đề bạt cán bộ, cung cách quản lý Nhà nước kiểu đá bóng trách nhiệm của Bộ chủ quản, cái “sân sau” yêu chiều vô lối các tập đoàn kinh tế, các DNNN trong đó có Vinalines, liệu có “vô can”, trước tội lỗi của các bị cáo?
Gs. TSKH Đặng Hùng Võ, trong bài viết mới đây ngày 13/12 trên báo Thanh niên đã bình luận: "Luật pháp bất vị thân" phải được coi như một trong những nguyên lý cơ bản xây dựng nhà nước pháp quyền..
Nhưng người viết bài này thấy, có 03 thứ “bất vị”, mà luật pháp của một nhà nước pháp quyền đúng nghĩa phải tuân thủ. Đó là Luật pháp bất vị thân. Luật pháp bất vị tiền. Và luật pháp bất vị quyền.
Bất vị thân, để mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật không phân biệt sang hèn
Bất vị tiền để Thần Công lý không bị bịt mắt, để cán cân công lý luôn cân bằng, không thiên lệch giàu nghèo
Bất vị quyền để như một Bao công thời hiện đại, không vì sự chỉ đạo, định vị của bất cứ ai, dù có chức quyền, mà làm thiên lệch bản án.
Nhưng liệu tư pháp nước Việt có được 03 thứ bất vị đó không?

Chủ Nhật, 15 tháng 12, 2013

Nghĩ về lời xin lỗi của Lý Nguyễn Chung và Dương Chí Dũng

(Dân trí) - Chỉ trong một tuần, đã có hai lời xin lỗi của hai bị can ở hai vụ trọng án khác nhau. Đó là lời xin lỗi gia đình ông Nguyễn Thanh Chấn của bị can Lý Nguyễn Chung và lời xin lỗi Đảng, Nhà nước của bị cáo Dương Chí Dũng.
>> Sự bình thản khó tin của Dương Chí Dũng
>> Dương Chí Dũng đọc thơ khi nói lời sau cùng tại tòa

Sự tương phản giữa Hồ Kim Hậu và Dương Chí Dũng

Thân phận nhỏ nhưng nhân cách lớn
(Dân trí) - “Một thân phận nhỏ bé nhưng có một nhân cách lớn. Chả bù với những cá nhân có thân phận to lớn nhưng nhân cách lại quá nhỏ bé.”-Tôn Anh thienanh_ton@yahoo.com
>> Tài xế vụ “hôi bia” xin hoàn lại số tiền các nhà hảo tâm đã giúp


Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013

Đúng quy trình...

Viết từ Sài Gòn
2013-12-12
000_APH2000111829409-305.jpg
Công an Việt Nam, ảnh minh họa.
AFP photo
Gần đây, dư luận xôn xao vụ 298kg heroin lọt qua cửa khẩu sân bay Tân Sơn Nhất, bay thẳng qua Đài Loan và bị bắt, bị tịch thu ở sân bay Đài Loan. Cho đến nay, chưa có ai bị bắt, những quan chức có trách nhiệm trong ngành hải quan, an ninh đều cho rằng đó là một sai số “luồng xanh” bởi những chiếc loa thùng có chứa heroin bên trong này do một công ty có uy tín, chưa bao giờ vi phạm pháp luật ký gởi…
Và, ngay cả cái công ty được xem là “chưa vi phạm pháp luật lần nào, hàng hóa an toàn” ấy cho đến bây giờ vẫn chưa hề hấn gì, chưa có ai bị bắt, chí ít là bị triệu tập đề điều tra, xét hỏi (với pháp luật hiện hành, ngành an ninh hoàn toàn có quyền bắt hoặc triệu tập để điều tra, xét hỏi bởi qui mô tội phạm vô cùng trầm trọng). Dường như chưa có tín hiệu nào cho thấy ngành an ninh, nhà nước và Đảng quan tâm về vấn đề này.
Ông Cục phó Hải quan thành phố Hồ Chí Minh cũng nói được đúng một câu là mọi nhân viên hải quan và công cụ hỗ trợ của sân bay Tân Sơn Nhất đã thực hiện đúng qui trình, nếu có sai chăng thì do máy móc, cụ thể là cái máy soi, mà máy soi cũng không phải của hải quan, nó là máy của an ninh sân bay. Trong khi đó, an ninh sân bay thì bị hỏng máy. Mà máy hỏng thì không thể nói là “sai qui trình” được, bởi nó hỏng thì nó đã được nằm ngoài qui trình. Trách nhiệm này nếu có chăng là thuộc về chó nghiệp vụ. Nhưng bữa đó, vì “luồng hàng xanh” nên chó nghiệp vụ cũng được ở nhà ăn uống, ngủ nghỉ theo đúng qui trình.
Nói chung là đúng qui trình, thường thì cái gì đúng qui trình cũng đều hợp lý cả. Ví như miền Trung bị ngập lụt, chết và mất tích gần 50 người, nhà cửa đổ nát, màn trời chiếu đất cũng là đúng qui trình. Bởi vì, cái chết, sự mất mát này có nguyên nhân từ một hành động đúng qui trình, đó là xả lũ đúng qui trình. Mà một khi xả lũ đúng qui trình thì mấy cái đập không có lỗi, người xả không có lỗi và đương nhiên người điều hành thủy điện không có lỗi. Suy xa hơn một chút là ngành điện lực không có lỗi, nhà cầm quyền cũng không có lỗi. Bởi vì, không thể bắt lỗi thủy điện một khi xả đập đúng qui trình, mà thủy điện xả đúng qui trình thì làm sao kiện nhà cầm quyền về tội giám sát sai qui trình được?
Như vậy, người dân chỉ còn nước tự an ủi mình là sụp nhà đúng qui trình, ngập bùn đúng qui trình, ngập úng đúng qui trình, khóc lóc đau khổ đúng qui trình, mất mát đúng qui trình, chết chóc đúng qui trình… Cuối cùng, mọi thứ đều coi như xong, nếu có lỗi là cái qui trình nó lỗi. Nhưng cái qui trình là gì thì đến trời cũng không biết được, chỉ có cán bộ mới biết thôi, đố ai mà biết được (công lao bác Hồ!)!? Mà nếu không bắt lỗi được “qui trình” thì xem như huề cả làng!
Và, hầu như mọi chuyện, nếu chịu khó xâu chuỗi lại những vụ án oan sai, những ái chết oan ức trong đồn công an và những phi vụ kinh tế làm tổn hại đến an sinh quốc gia như vụ Vinashine, Vinaline, nạn tham nhũng… Đều đúng qui trình!
Nếu như những vụ án oan sai là do bản thân người “chịu án” không may mắn, thì những cán bộ điều tra lúc nào cũng đúng qui trình cả, bằng chứng của việc đúng qui trình này là khi vụ án bị phanh phui, trả oan cho người vô tội thì cấp trên của cán bộ điều tra xét hỏi vẫn trả lời rằng thuộc cấp của họ đã làm đúng qui trình điều tra, xét hỏi. Đó là chưa nói đến những vụ chết người trong trại giam, kể từ năm 2009 đến nay, đã trên 30 người chết trong xà lim tạm giam, thân mình bầm dập, chấn thương đa cấp. Nhưng nguyên nhân chết vẫn là “chịu không nổi mặc cảm tội lỗi nên tự tử”. Nói chung là ngành công an đã làm đúng qui trình chết là do “chịu không nổi” cái qui trình ấy.
Nói xa ra ngoài đường, hiện nay, từ Nam chí Bắc, đi đâu cũng thấy công an giao thông đứng đường, chặn bắt xe, vòi vĩnh tiền của người đi đường, thậm chí cảnh sát cơ động cũng ra đứng đường, chặn xe và cướp cạn. Nhưng một khi những vụ việc này bị phanh phui, câu trả lời cũng sẽ là đúng qui trình, không có đồng chí nào phạm tội cả!
Vì lý do, các đồng chí công an giao thông ra đứng đường, đứng trạm, kiểm tra xe đều có giơ gậy, chào hỏi, sau đó kiểm tra giấy phép lái xe, nếu có giấy phép thì chuyển sang kiểm tra giấy bảo hiểm xe, nếu có thì lại chuyển sang xem giấy tờ thử có phải xe chính chủ hay không, mà đến đây vẫn đầy đủ thì kiểm tra đèn, bản số thử có đèn nào không đỏ, bản số có mờ không, nếu vẫn tốt thì lại kiểm tra phanh, kiểm tra phụt… Cứ thế, mười phút sau là có ngay cái để phạt. Hoàn toàn đúng qui trình! Chẳng qua do người đi đường sợ phạt quá nên dúi tay cho cán bộ, chứ cán bộ thì luôn làm đúng qui trình pháp luật!
Và cứ thế, cao hơn là cấp trung ương, cấp chính phủ, vấn đề nhập vào, tách ra rồi lại nhập vào của Vinashine, Vinaline đều đúng qui trình, không có ai sai cả. Vì sao? Vì khi thành lập, nó đã thành lập, vay vốn, huy động vốn đúng qui định của Chính phủ, đến khi phát hiện ra thua lỗ, tham nhũng, thì bắt lãnh đạo của nó đúng qui trình.
Sau đó, lỗ quá, lại khất nợ với nước ngoài, chuyển đổi hình thức, và sát nhập… tất cảc cá thao tác này đều đúng qui trình. Chính phủ không có lỗi vì chính phủ đã thành lập, sát nhập và theo dõi nó (chết) đúng qui trình.
Cái sai qui trình luôn thuộc về nhân dân, do nhân dân đã theo dõi, đã đóng thuế, đã chịu khổ chịu nhục mấy mươi năm nay, lẽ ra phải chịu câm chịu điếc luôn cho khỏi mệt đầu, và cứ sống như những con lợn trong chuồng, cho gì ăn nấy, bảo gì làm nấy, đặt đâu ngồi đấy theo đúng “tinh thần hiến pháp và pháp luật” thì hà cớ gì phải biết chuyện, hà cớ gì phải đau đầu trước vấn nạn tham nhũng nhà nước, hà cớ gì phải biểu tình chống bành trướng Trung Quốc, hà cớ gì phải kêu gọi dân chủ? Dân khổ vì dân đã đi sai qui trình. Cái qui trình lớn nhất mà nhà nước, đảng Cộng sản Việt Nam thiết lập chính là qui trình “không có gì” (một nửa vế của “không có gì quí hơn độc lập” mà sau ba mươi mấy năm, Đảng đã thực hiện được phần “không có gì” với một đất nước không còn gì).

Sự bình thản của Dương Chí Dũng: TÔI VÔ TỘI

- Bị đề nghị mức án tử hình nhưng Dương Chí Dũng luôn tỏ ra bình thản, thư thái, nhỏ nhẹ trả lời thẩm vấn tại tòa. Trái với thái độ của sếp, thuộc cấp của ông ta đã không kìm được những giọt nước mắt.



Bình thản
Đã dự nhiều phiên tòa xét xử các quan tham, nhưng người viết bài này chưa từng thấy “ông trùm” nào giữ được phong thái bình thản như Dương Chí Dũng khi phải đối mặt với tội lỗi đã gây ra.




dương chí dũng, vinalines
Dương Chí Dũng luôn giữ được vẻ bình thản
Trong suốt 3 ngày xét xử, bị truy tố vì tội “Cố ý làm trái các quy định của Nhà nước gây hậu quả nghiêm trọng” và “Tham ô tài sản”, bị VKS đề nghị mức án tử hình, nhưng từ đầu chí cuối chưa lúc nào người ta thấy Dương Chí Dũng xuống tinh thần.
Mỗi lần trả lời thẩm vấn, bị cáo này chậm rãi cất lời. Từng lời của bị cáo thốt ra đều nhẹ nhàng, như thể ông ta đang trò chuyện, thủ thỉ với… HĐXX.
Phiên xét xử đã có lúc căng thẳng tới độ có một nữ luật sư suýt khóc, còn một nữ luật sư khác đã bật khóc tại tòa khi bị vị thẩm phán ngắt lời.
Các bị cáo khác nếu không rơi nước mắt thì cũng thể hiện tinh thần xuống dốc với nét mặt mệt mỏi, ủ dột.
Chỉ riêng có Dương Chí Dũng từ đầu chí cuối luôn giữ được phong thái điềm đạm, bình thản đến khó tin.
Thậm chí, người ta còn thấy ông Dương Chí Dũng tươi cười với cảnh sát bảo vệ tư pháp và không ngại ngần khai nhận về sự phản bội vợ con của mình.
Sau 3 ngày xét xử, khi được nói lời sau cùng, phớt lờ vị thẩm phán liên tục ngắt lời: “Thôi thôi, bị cáo dừng lại”, cựu cục trưởng vẫn bình tâm đọc diễn cảm mấy câu thơ về ngành hàng hải Việt Nam:
28 năm qua lại trở về
Với người hàng hải lại nặng thề năm xưa
Dưới cờ Đảng nguyện cùng đưa
Con tàu hàng hải đến bờ vinh quang.
Thơ ông Dương Chí Dũng đọc là vậy, nhưng trên thực tế thì thương vụ mua ụ nổi 83.M mà ông ta chỉ đạo cấp dưới  thực hiện đã làm tiêu tốn của Nhà nước hàng trăm tỷ đồng.
Cáo trạng của VKSND TC cho rằng Dương Chí Dũng đã cố ý làm trái gây hậu quả thất thoát hơn 300 tỷ đồng.
Nhưng cho đến thời điểm hiện tại, sau 5 năm được đưa về Việt Nam, chiếc ụ nổi cũ, hỏng đó đã không sinh lợi được gì.
Theo đại diện VKS, thậm chí mỗi năm Nhà nước đang phải tiêu tốn 12 tỷ đồng cho việc thuê điểm neo đậu chiếc ụ nổi kia.
Và Nhà nước đang phải làm thủ tục bán thanh lý ụ nổi để cắt lỗ.
Giữ quyền công tố tại tòa, đã có lúc đại diện VKS phải thốt nên rằng: “Cứ như thế thì nền kinh tế đất nước này đi đến đâu?”.
Những giọt nước mắt muộn mằn
Không giống như Dương Chí Dũng, qua quan sát, có thể nhận thấy các thuộc cấp của “ông trùm” bị xuống tinh thần theo từng ngày xét xử.
Và cho đến ngày xét xử thứ ba, nhiều người đã không kiềm chế được những giọt nước mắt.
Họ òa khóc ngay tại tòa khi được phép trình bày trước vành móng ngựa.
dương chí dũng, vinalines
Từng đứng trên đỉnh vinh quang khi giữ cương vị Tổng giám đốc Vinalines trong nhiều năm, khi được nói lời sau cùng, sau một hồi dùng đủ các lý lẽ để chứng minh mình không phạm tội “Tham ô tài sản”, bỗng bị cáo Phúc bật khóc.
Những giọt nước mắt muộn mằn, những lời nói nghẹn ngào khác hẳn với phong thái của mình khi ông ta từng là một sếp bự.
dương chí dũng, vinalines
Bị cáo Trần Hải Sơn (cựu giám đốc Công ty TNHH sửa chữa tàu biển Vinalines), kẻ bị cáo buộc đã mang những chiếc valy chứa cả chục tỷ đồng đến chia cho các sếp cũng đã không cầm được nước mắt.
Trong lúc không kiềm chế được cảm xúc của mình, bị cáo Sơn vừa khóc vừa nói rằng, cũng vì Dương Chí Dũng và Mai Văn Phúc mà ông ta lâm cảnh tù tội, khiến vợ con phải khổ sở.
T.Nhung

Thứ Sáu, 13 tháng 12, 2013

Nhìn đại nạn tham nhũng từ 2 USD của người nghèo

(Dân trí) - Theo Tổ chức Lao động Quốc tế, khoảng 17 triệu lao động Việt Nam có thu nhập dưới chuẩn nghèo 2 USD một ngày và khoảng 23 triệu người khác đang sống mấp mé trên ngưỡng đó. Có nghĩa là, khoảng 40 triệu lao động thuộc loại nghèo, thu nhập trên dưới 2 USD một ngày.
(Minh họa: Ngọc Diệp)
(Minh họa: Ngọc Diệp)
17 triệu lao động có thu nhập dưới chuẩn nghèo còn có người phụ thuộc, cho nên, số người sống trong nghèo khổ của Việt Nam chắc chắn vượt quá con số đó nhiều.
Bất cứ ai cũng có thể tính được, dưới 2 USD, một người khó có thể sống đủ một ngày, nói chi đến việc nuôi con cái. Cuộc sống con người đâu chỉ cơm áo, còn bao nhiêu chuyện  liên quan, hôn, tang, tế và các nhu cầu sinh hoạt khác. Vậy thì với 2 USD/ngày, đó là sự tồn tại.
Trong khi đa số dân mình đang sống nghèo khổ như vậy, thì nạn tham nhũng tồn tại như trêu ngươi. Phiên tòa xét xử vụ án tham nhũng liên quan đến nhân vật Dương Chí Dũng đang nóng lên từng ngày với những lời khai cho thấy họ đã phá tiền một cách khủng khiếp. Hành vi tham ô của họ đã gây thiệt hại cho nhà nước gần 400 tỉ đồng, số tiền tương đương 20 triệu USD có thể nuôi được bao nhiêu con người với mức sống 2 USD/ngày.
Chưa kể, cái ụ nổi 83M oan nghiệt mà tập đoàn tham nhũng này để lại tiêu tốn mỗi tháng 1 tỉ đồng tiền bảo vệ, trông coi, đảm bảo an toàn. Một đống sắt vụn chỉ gây ô nhiễm môi trường mà phải nuôi đến ngần ấy tiền hàng tháng thì đúng là chọc giận dân quá mức.
Những vụ án tham nhũng khác cũng tương tự. Vụ án vừa xét xử các quan tham ở Công ty cho thuê tài chính II có số tiền gây thiệt hại cho nhà nước lên đến 531 tỉ đồng. Một người lao động nghèo thu nhập dưới 2 USD/ngày, tức khoảng hơn 1.200.000 đồng/tháng. Vậy số tiền mà tham nhũng gây thiệt hại bàng bao nhiêu mồ hôi nước mắt của người lao động trên đất nước này.
Thu nhập của người lao động với tham nhũng là hai chuyện khác nhau, nhưng đưa ra so sánh này để thấy rằng sự bất công đang tồn tại trong xã hội. Một số không ít người có chức quyền đang vơ vét của cải của quốc gia trở thành đại gia tiền của như núi, trong lúc đại đa số dân chúng sống trong nghèo khổ.
Có những kẻ tham nhũng bị phát hiện, bị xử lý theo pháp luật, nhưng còn nhiều kẻ vẫn sống và hưởng thụ đồng tiền tham nhũng một cách ngang nhiên. Đó là tầng lớp quan chức đại gia xuất hiện trên đất nước này.
Có nhiều quan chức đại gia thì còn nhiều trường học tranh tre nứa lá, học sinh phải bơi sông đến trường.
Còn nhiều quan chức đại gia thì bệnh nhân còn nằm chồng nhau trong các bệnh viện quá tải.
Đất nước còn nghèo, dân còn khổ vì nạn tham nhũng.

Lê Chân Nhân

BLOG rất mong nhận được bình luận của các bạn xung quanh các đề tài mà chúng ta cùng quan tâm. Xin hãy bấm vào link GỬI BÌNH LUẬN phía dưới bài, viết ý kiến của mình, rồi nhấn phím ĐỒNG Ý. Sau đó, điền thông tin theo một trong hai cách mà hệ thống hướng dẫn. Mọi ý kiến của các bạn đều được chúng tôi đón đợi và quan tâm.
Cám ơn các bạn!

Cái " cục ấy" chắc to lắm!

Minh Diện
Lại một vụ “ăn của dân không từ thứ gì” vừa được phát hiện ở  tỉnh Hà Giang, nơi mới cách đây không lâu, ông chủ tịch Nguyễn Trường Tô  mua dâm học trò sau khi bị mất chức đã xây hẳn một  dinh cơ  đồ sộ.  
              Tại Trung tâm cứu trợ trẻ khuyết tật, thuộc Sở lao động thương binh và xã hội  tỉnh ấy, giám đốc Phạm Ngọc Thành  đã chỉ đạo hai nhân viên thân tín, là  kế toán Nguyễn Thị Lan Anh và thủ quỹ Trịnh Thu Hương, ăn bớt tiền khám sàng lọc của trẻ khuyết tật 151.000.000 đồng, và khai khống các khỏan chi tiêu gần 31.000.000 đồng, tổng cộng 181.950.0000 đồng  chia nhau.
 Việc đó diễn ra suốt gần hai năm, từ 2012 đến tháng 8-2013, nhưng các cơ quan Kiểm tra Đảng cũng như Thanh tra Nhà nước không biết; hoặc biết nhưng coi đó như “chuyện thường ngày”, lờ tịt đi, e,s nhẹm, bỏ qua bởi cần “ổn định chính trị”(!?). Chỉ đến khi quần chúng tố cáo, thì  Cơ quan cảnh sát điều tra tội phạm về kinh tế và chức vụ mới ra tay. Giống hệt  như vụ mua dâm học trò của  Nguyễn Trường Tô bị ỉm đi năm kia.
             Theo cơ quan điều tra , đây là vụ án có yếu tố tăng nặng, vì chẳng những  số tiền tham nhũng  lớn, có tổ chức, mà  đối tượng bị tước đoạt quyền lợi là trẻ em tàn tật. Trời đã không cho các em được lành lặn bằng chúng bạn, gia đình lại nghèo,  có em bị  bố mẹ bỏ rơi,  chỉ còn biết nhờ vào lòng hảo tâm của người đời.  Đó là những số phận đáng thương , mà ngay cả  bọn bất lương  đầu trộm đuôi cướp cũng không nỡ ra tay giật miếng ăn của các em. Ấý thế mà chính vị giám đốc  được coi là mẫu mực về lòng nhân ái  và  những  cán bộ dưới quyền  lại  nhẫn tâm làm thế.
            Cơ quan cảnh sát điều tra đã hoàn tất hồ sơ khởi tố vụ án tham nhũng đó. Theo Bộ luật hình sự, cái  án chục năm tù là điều  không tránh khỏi đối với Phạm Ngọc Thành và đồng bọn. Bên cạnh đó thế nào cũng có kẻ liên quan.
              Nhưng ngày 4-10-2013, ông Lý Quang Thái, giám đốc Sở lao động thương binh và xã hội tỉnh Hà Giang đã gửi  công văn cho Cơ quan cảnh sát điều tra đề nghị  không  khởi tố vụ án hình sự Phạm Ngọc Thành và hai nhân viên  ở Trung tân cứu trợ trẻ em khuyết tật, mà  chuyển hồ sơ về  Sở lao động thương binh và xã hội cho ông ta xừ  lý theo thẩm quyền.
               Cái lý  do  ông Thái đưa ra là: “Hà Giang còn nghèo, có rất nhiều trẻ em tàn tật, cần được hỗ trợ. Nếu cơ quan điều tra khởi tố hình sự, tôi sợ các tổ chức cá nhân sẽ biết chuyện, không hỗ trợ nữa!”.  Và quan trọng hơn là : “ Để góp phần ổn định chính trị tại địa phương”.
                Xem ra ông Lý Quang Thái gửi công văn cho Cơ quan điều tra chì lấy lệ, chứ thực ra sự việc đã được giải quyết đâu vào đấy rồi. Bởi trong công văn đã viết: “ Vì đại cục, vì cái to lớn  hơn nên hai ngành Kiểm sát và Công an đã họp và thống nhất không khởi tố vụ án...”.
               Cách đây không lâu, chỉ vì ham vui,  bắt  trộm hai con vịt của người hàng xóm  giết nhậu,  ba  nông dân ở Lâm Đồng đã  phải  bồi  thường 2 triệu đồng, mà vẫn bị  tuyên  án 13 năm tù. Vậy mả bây  giờ  Phạm Ngọc Thành cùng hai cán bộ  ăn  cắp  gần 200 triệu đồng của trẻ em tàn tật,  lại không bị khởi tố hình sự.
                Sự công bằng, dân chủ văn minh, như đang được phản chiếu qua tấm gương dị dạng !  
                Lý Quang Thái bênh che cho cấp dưới, cũng là chạy tội  cho  chính mình,  bởi nếu ông ta  không chấm mút  vào số tiền gần  hai trăm triệu ăn cắp của trẻ em tàn tật (điều này chưa chắc)  thì cũng phải chịu trách nhiệm vì đã  để cấp dưới tham nhũng.  Điều đó đã được quy định rất cụ thể.   Một cán bộ không dám chịu trách nhiệm như thế đã đáng khinh , cái cách chạy tội của ông ta còn đáng khinh gấp nhiều lần.
                 Ông Thái  bảo Hà Giang là tỉnh nghèo, nhiều trẻ em tàn tật, nếu khởi tố vụ án các tổ chức cá nhân biết sẽ  không hỗ trợ nữa!  Thử hỏi, ý  thức tự lực, tự cường để đâu, tại sao cứ  quen  mãi cái thói  há miệng chờ sung như thế ?  Hơn nữa, sự    trung thực là điều đáng phải học nhất  ở  tấm gương đạo đức của Hồ Chủ tịch  quên rồi sao?
                   Dìm vụ án đi, nghĩa là  tiếp tục  giấu giếm sự thật,  tiếp tục lừa dối thiên hạ để lấy tiền và,  tiếp tục ...ăn cắp?    Tư duy của một cán bộ lãnh đạo  cấp sở mà  hệt như kẻ giả dạng cái bang  đứng ngã ba đường đánh lừa ông đi qua bà đi lại!
                 Nhưng đó vẫn chưa phải đáng nói. Lý Quang Thái còn trơ trẽn , phủ   tấm khăn voan chính trị lên  mặt  thằng ăn cắp!  Ông ta bảo: “Để góp phần ổn định chính trị, không nên  khởi tố hình sự vụ án !?”.
                 Muốn  ổn định chính trị  phải được dân tin, muốn dân tin  phải làm trong sạch đảng, chính quyền, muốn trong sạch phài xử lý nghiêm tội tham nhũng,  hối lộ , thực hiện dân chủ,  công bằng xã hội công khai minh bạch. Nghị quyết Trung ương  IV của đảng  về phòng chống tham những  đã khẳng định điều đó.
                Lý Quang Thái bảo: “Để góp phần ổn định chính trị , không nên khởi tố  hình sự vụ án!”, có nghĩa là, muốn ổn định chính trị phải bảo vệ bọn ăn cắp chăng?  Đường đường một  giám đốc sở, chắc chắn có chân trong ban chấp hành tỉnh ủy, chả nhẽ ngây thơ  chính trị như  vậy?
                Qua phiên tòa xét xử vụ án ở Công ty cho thuê tài chính, người dân đã bắt đầu nhen nhóm niềm tin vào quyết tâm chống tham nhũng của đảng.  Mấy ngày nay người dân đang theo dõi  xét xử vụ án Dương Chí Dũng và đồng bọn, hy vọng sẽ  củng cố thêm niềm tin đó, thì  việc không khởi tố vụ ăn cắp tiền của trẻ em tàn tật ở Hà Giang như gáo nước lạnh dội vào.
                Lý Quang Thái  bảo: “Vì cái đại cục ... nên hai ngành Kiểm sát và Công an đã họp và thống nhất không khởi tố vụ án!”.
               Cái cục  ấy  to cỡ nào nhỉ?
               Tôi thật sự lo lắng cho người phụ nữ đã tố cáo Phạm Ngọc Thành ăn cắp tiền của trẻ tàn tật. Bởi vỉ  Lý Quang Thái đã nói toạc móng heo  ra rồi.  Ông ta nói: “Tôi biết cô ta rổi... Tôi sẽ nghiêm trị!”.  Coi chừng cái “đại cục” che chắn cho bọn tham nhũng sẽ đè chết người chống tham nhũng!
    M.D