Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồ Xuân Mãn anh hùng lực lượng vũ trang. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồ Xuân Mãn anh hùng lực lượng vũ trang. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 11 tháng 3, 2013

Nhân Dân Tự Vệ VNCH






Tổ chức Đoàn ngũ hóa nhân dân

CHƯƠNG TRÌNH NHÂN DÂN TỰ VỆ



Đầu năm 1966, chương trình Xây Dựng Nông Thôn ra đờị Mục tiêu tối hậu của chương trình này là thành lập các Ấp Tân Sinh tại nông thôn miền Nam Việt Nam.

Công việc tiến hành một Ấp Tân Sinh được hướng dẫn chặt chẽ trong 4 Tư tưởng chỉ đạo, 5 Kỹ thuật phát triển, 11 Mục tiêu và 98 Công tác được thực hiện qua 12 giai đoạn, còn gọi là 12 bước công tác (mỗi bước công tác được dự trù thực hiện trong 2 tuần).

Trong 11 Mục tiêu căn bản, có 2 Mục tiêu được xem là quan trọng hàng đầu đó là:

Mục tiêu 1: Tận diệt cộng sản nằm vùng và 

Mục tiêu 4: Tổ chức đoàn ngũ hóa nhân dân.

Không thể công nhận một Ấp Tân Sinh nếu không tổ chức được Đoàn ngũ hóa nhân dân tại Ấp sở tại, đó là tiêu chuẩn nghiệm thu tiên quyết của các Hội đồng Xây dựng Nông thôn Tỉnh, Quận khi tiến hành nghiệm thu một Ấp Tân Sinh

Các công tác của việc tổ chức đoàn ngũ hóa nhân dân cũng thể hiện quan niệm "chiến tranh nhân dân chống cộng của chương trình Xây dựng Nông thôn".

Trong các tổ chức đoàn ngũ hóa nhân dân gồm có việc thành lập các đoàn thể sau đây nằm trong Ấp Tân Sinh:

Đội Thiếu Nhi, Đội Phụ Nữ, Đội Lão Ông, Đội Lão Bà và then chốt là Ấp Đội Dân Quân Tự Vệ (Thanh Niên).

Nhiệm vụ của Đội Thiếu Nhi là thực hiện công tác cảnh giới và báo động kịp thờị. Nhiệm vụ của Đội Phụ Nữ là đánh lạc hướng địch, tiếp tế và cứu thương. Nhiệm vụ của các Đội Lão Ông, Lão Bà là gây hoang mang trở ngại cho địch, cố vấn che dấu và bảo vệ các thanh niên trong Ấp đội Dân quân tự vệ Các Đội Thiếu Nhi, Phụ Nữ, Lão Ông, Lão Bà chủ trương bất bạo động, bất hợp tác với địch trong phương châm không nghe, không biết, không thấỵ Âp Đội Dân Quân Tự Vệ là đoàn thể nòng cốt gồm thanh niên, tráng niên và phụ nữ độc thân trong Ấp, nhiệm vụ của Ấp đội là áp dụng chiến thuật phản du kích, gây tiêu hao và hoang mang cho địch, làm trì hoãn và gây trở ngại cho các hoạt động của địch để các lực lượng bán quân sự và quân đội của ta tiêu diệt địch. Chỉ có Ấp đội Dân quân tự vệ được trang bị một số vũ khí thô sơ, bán tự động như Carbine M1, Garant M1 v v...

Khi đã hoàn thành công việc tổ chức đoàn ngũ hoá nhân dân và Ấp Tân Sinh đã được nghiệm thu và công nhận thì Đoàn Cán Bộ Xây Dựng Nông Thôn cũng rời khỏi Ấp sở tại chuyển sang công tác một Ấp khác. Công việc điều hành quản lý Ấp cùng tiếp tục nuôi dưỡng, lãnh đạo các đoàn thể trong Ấp kể cả Ấp đội Dân quân tự vệ được bàn giao cho Ban Trị Sự Ấp Tân Sinh Lâm Thờị.

Đầu năm 1968, sau tổng công kích Tết Mậu Thân. Chính quyền của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã thành lập Chương trình Nhân Dân Tự Vệ với mục đích thực hiện "chính sách Quốc Phòng dựa trên căn bản Nhân Dân".

Chương trình Nhân Dân Tự Vệ có nội dung chỉ đạo, phương thức tổ chức cũng như phương pháp hoạt động, lề lối điều hành đều xuất phát từ căn bản Mục tiêu 4: tổ chức Đoàn ngũ hóa nhân dân của chương trình Xây Dựng Nông Thôn. Nói cách khác, chương trình Nhân Dân Tự Vệ là một sự triển khai rộng rãi , nâng cao hiệu quả, phát triển qui mô cũng như nhận thức được tầm quan trọng đặc biệt của Tổ chức đoàn ngũ hóa nhân dân. Chính một số Cán bộ Nhân Dân Tự Vệ của Quận Tỉnh đã thừa nhận công việc tổ chức và thành lập lực lượng Nhân Dân Tự Vệ tại những Ấp đã được đoàn ngũ hóa (Ấp Tân Sinh  được tiến hành nhanh chóng và dễ dàng hơn những Ấp chưa được đoàn ngũ hóa gấp nhiều lần.

Chương trình NDTV cấp trung ương được điều hành bởi Tổng Nha Nhân Dân Tự Vệ trực thuộc Bộ Nội Vụ Tổ chức Nhân Dân Tự Vệ có hai lực lượng chính là: Nhân Dân Tự Vệ Chiến Đấu (gồm các đoàn viên thanh niên, thanh nữ). Nhân Dân Tự Vệ hỗ trợ (gồm các đội Thiếu nhi tự vệ, Phụ nữ tự vệ, Lão ông, Lão bà tự vệ)

Tổng số đoàn viên Nhân Dân Tự Vệ chiến đấu và hỗ trợ trên cả nước tính đến đầu năm 1975 là hơn 4 triệu đoàn viên. Từ khi thành lập đến tháng 4 năm 1975, chương trình Nhân Dân Tự Vệ thường xuyên là một trong những chương trình quan trọng đặc biệt của kế hoạch Quốc Gia hàng năm.


Tổ chức Nhân dân tự vệ có hiệu quả và hiệu lực cao, Ông Hồ Xuân Mãn, nguyên UVTW Đảng, bí thư tỉnh ủy 2 nhiệm kì, anh hùng LLVTND tự mình viết và đăng trên Tạp chí Sông Hương bài Nhớ đêm về xóm Bồ (10/12/2012) và kể lại cho Hữu Thu viết bài báo đăng 2 kì trên Báo Đại Đoàn Kết "Ông Hồ Xuân Mãn có cướp công?".

Nội dung tương tự trong bài báo: "Anh hùng LLVTND Hồ Xuân Mãn: Người con ưu tú của đất Phò NinhNgười con ưu tú của đất Phò Ninh (tiếp theo và hết)được đăng 2 kì trên báo An Ninh Thế Giới của Phan Bùi Bảo Thy. 

Trích một số đoạn trong bài báo:

Những trận đánh “xuất quỷ nhập thần” của người con ưu tú đất Phò Ninh đăng trên báo Cảnh Sát Toàn Cầu của Quốc Anh – Thảo Nguyên (CSTC Xuân 2013): 

Năm 1971, ông về địa bàn xã Phong An để rút một số thanh niên để đưa lên hậu cứ bổ sung thêm lực lượng, trong số đó có em trai của ông là ông Hồ Xuân Phán. Có lực lượng, ông cùng đồng đội tổ chức những trận đánh nhỏ lẻ để dằn mặt địch, chủ yếu là đánh bằng bom mìn, mục tiêu là bọn địa phương quân, dân vệ… Có lần, ông cùng với hai người đồng chí tên Minh (sau này ông Minh làm Phó giám đốc Sở Nội Vụ của Tỉnh Thừa Thiên Huế-NV) và Hùng (nay sinh sống ở Vĩnh Hưng – NV) đánh một trận chí mạng làm lực lượng địch ở địa bàn Phong An hoảng loạn. 

Ông nhớ lại, hồi đó, ở vị trí cổng vào làng Phò Ninh quê ông, địch thành lập nên một cái chốt và bố trí ở đó 1 trung đội nghĩa quân để canh chừng. Sau một thời gian điều nghiên quy luật hoạt động của địch, ông quyết định đánh. Hôm ấy là ngày 14 âm lịch nên trăng rất sáng. Tổ công tác của ông bí mật tiếp cận vị trí chiến đấu để đặt 1 quả mìn Claymo nằm chờ. 

Khoảng 20h15, cả trung đội địch bước ra đi tuần tra, ông Mãn lấy chân đá vào chân đồng chí Minh ra lệnh khai hỏa. Quả Claymo trước điểm phục kích địch vang lên một tiếng nổ chát chúa, tiếp đó ông Mãn rút chốt trái lựu đạn đã chuẩn bị sẵn tung về phía địch, rồi nhanh chóng rút quân một cách an toàn. Trận đó, toàn trung đội địch có 28 tên thì chỉ còn 1 tên sống sót do lúc anh Minh điểm hỏa tên này đang ghé vào một ngôi nhà bên đường để uống nước. 

...

Qua năm tháng ở trong lùm cây gai đó, hai người cứ lần mò xây dựng được một cơ sở ở làng Phò Ninh, một cơ sở ở làng Thượng An và một cơ sở ở làng Bồ Điếc. Nhưng lúc đó, ông xuất hiện ở cơ sở nào cũng bị người ở đó van nài, xua đuổi vì tình hình quá nguy hiểm cho ông… 

Một hôm khi ông cùng cơ sở của mình ở làng Bồ Điếc đang làm một căn hầm bí mật thì có một giao liên mang thư từ hậu cứ đến bảo rằng ông phải thu xếp để trở về hậu cứ báo cáo tình hình cho ông Lê Tư Sơn – Bí thư huyện ủy. Ông nhấn mạnh: Vào thời kỳ chiến tranh ác liệt đó, cán bộ của ta ai đã về được đồng bằng là được xem như một lần thoát chết nhưng từ đồng bằng mà trở lại hậu cứ thì còn nan giải hơn rất nhiều lần. 

...

Về mặt chính trị, tổ chức Nhân dân tự vệ không chỉ làm khó khăn cho cách mạng trong hoạt động, từ tính chất xã hội hóa của nó nên làm cho tổ chức nội bộ của cách mạng luôn luôn rà soát, đề cao cảnh giác vì trong địch có ta, trong ta có địch. 

Nhằm mục đích xây dựng Áp Tân Sinh, tổ chức Nhân dân tự vệ tại xã Phong An, Ông Hồ Bàng cha đẻ của ông Hồ Xuân Mãn được bố trí làm toán trưởng Nhân dân tự vệ phụ trách xây dựng nông thôn, Hồ Xuân Phán là đoàn viên...có thể vì vậy, mặc dù rất dũng cảm, năng nổ nhưng mãi đến năm 1974 chi bộ mới xem xét kết nạp đảng cho ông Hồ Xuân Mãn, khi tổ chức có thể tin được nhờ Hồ Xuân Phán đã bỏ đoàn viên Nhân dân tự vệ đi theo cách mạng.


Sau khi dẫn đường cho đơn vị của ông Lê Khả Phiêu lên đến vùng biên giới giữa A Lưới với tỉnh Xà Muồi của nước bạn Lào để ra Bắc. Đơn vị của ông Mãn quay trở lại Hương Trà để bảo vệ cho Tỉnh ủy ở khu vực Khe Trái. Thời kỳ này, ở Khe Trái máy bay của địch oanh kích một ngày không biết bao nhiêu lần, đạn từ máy bay rót xuống dày đặc một cách “tàn canh gió lạnh”. Chỉ có các cơ quan đầu não như Thành ủy, Tỉnh ủy, Ty Công an là di chuyển về hướng Khe Đầy thuộc huyện Hương Thủy để trú ẩn, còn lại những đơn vị chưa di chuyển được thì bị thiệt hại rất nặng nề sau nhiều đợt rải thảm của địch.

Năm 1969, ông Mãn được đơn vị cử đi dự Đại hội chiến sĩ thi đua ở dốc Cao Bồi, tỉnh Sê Kông của nước bạn Lào. Khi trở lại vùng đất Phong Điền – Quảng Điền thì cán bộ cơ sở không còn nhiều nữa vì bị phản kích. Lúc bấy giờ, lãnh đạo quyết định trưng dụng quân của Đại đội 1, Tiểu đoàn 6, Trung đoàn 6 do ông Vũ Thắng (sau này là Ủy viên Trung ương Đảng – Bí thư tỉnh ủy Bình Trị Thiên – NV) làm chính ủy về tăng cường cho các địa phương để bổ sung vào lực lượng du kích. Có những người đang là Đại đội phó một đơn vị chủ lực, nhưng tăng cường làm xã đội trưởng.
Lần đó, ông Mãn cũng được tăng cường về làm xã đội trưởng kiêm trưởng công an của xã Phong An. Là người địa phương, ông Mãn thấy rằng nếu thực hiện chính sách đưa quân chủ lực về tăng cường địa phương sẽ vô cùng nguy hiểm, hơn nữa phương án này anh em sẽ hy sinh nhiều. Vì lẽ đó, ông Mãn đã xin ý kiến lãnh đạo để được chuyển hướng hoạt động, tức là không nằm vùng ở dọc tuyến phía ngoài (đồi rú, bờ ruộng, ao bàu) mà chuyển hẳn vào nằm vùng bí mật trong dân. Tổ chức xây dựng nên một vùng căn cứ lỏm ở ngay trong địa bàn các thôn xóm. Ở đó, ông thành lập được một Trung đội dân quân mật và 3 Chi bộ mật. 

Hữu Thu & Phan Bùi Bảo Thy viết tầm bậy vì chỉ nghe những lời hoang tưởng...đăng trên những tờ báo rất uy tín làm cho người đọc lẫn đen thành trắng. Cho đến năm 1974 Hồ Xuân Mãn mới là đảng viên dự bị...họp chi bộ chỉ được tham gia ý kiến, chưa được biểu quyết...Mãn làm chi có quyền thành lập 3 chi bộ mật? Cha đang làm toán trưởng Nhân dân tự vệ ở Phò Ninh, tổ chức nào dám bố trí vào biên chế công an để Mãn đảm trách chức vụ Trưởng công an? Chiến tranh thế giới đã còn phải trả giá đắt vì sử dụng con người mà không biết nguồn gốc. 
Phan Bùi Bảo Thy đang viết truyện kí hử? Thể loại tư liệu, phóng sự đòi hỏi chính xác, trung thực, cấm kị yếu tố hư cấu...Những bài báo này anh căn cứ vào cơ sở nào mà viết ẩu đến vậy? 
Nếu vì tiền để viết thì thể loại này không phù hợp...



Phan Bùi Bảo Thy kết luận ở 2 bài báo cùng nội dung chỉ khác tiêu đề và tên tác giả...

Giờ đây, ông nghỉ ngơi sau nhiều thập niên đã cống hiến sức mình và kể cả một phần máu thịt cho quê hương, đất nước… ngày ngày ông vui vầy bên bè bạn, cháu con. Đôi ba bữa ông lại trở về ngôi nhà cũ ở làng Phò Ninh để hương khói cho tổ tiên, ông bà, chăm sóc cây kiểng, hàn huyên với bạn bè, đồng đội cũ. Ông bảo rằng, ở đời làm người có danh phận cũng lắm thị phi, nhưng mình phải rộng lòng hỉ xả, bởi vì với những hạng người vô tâm hèn hạ thì họ vẫn đáng thương nhiều hơn là đáng trách…

Ai là "những hạng người vô tâm hèn hạ"...?











  1. Tránh đi theo vết xe đổ của Hồ Xuân Mãn
  2. Chân lý trước mắt ta thôi
  3. Cán bộ và luân chuyển cán bộ sau 10 năm thực hiện 
  4. Đôi điều suy nghĩ về Huế (tt)
  5. Đôi điều suy nghĩ về Huế
  6. Hồ Xuân Mãn Cuộc
  7. Chỉ có một khả năng...
  8. Tâm tư người lính già
  9. Lý Thông đời mới
  10. Báo chí viết về AHLLVTND HỒ XUÂN MÃN
  11. Buổi gặp gỡ của chiến sĩ an ninh
  12. Tường thuật buổi làm việc của UBKTTW với CCB Phong...
  13. Ngày kị lần thứ 40 ở thôn Phò Ninh
  14. Bàn tay không che được bầu trời
  15. Việt Cộng viếng đồng đội tại Nghĩa trang Liệt sĩ H...
  16. HỒ VIẾT BÁ & BẢN THÀNH TÍCH CỦA ÔNG HỒ XUÂN MÃN
  17. Gặp người biệt động thành Huế từng lên truyền hình...
  18. Thi hành kỷ luật khai trừ khỏi Đảng và đình chỉ ch...
  19. Mùa xuân năm 1975, Mãn đứng ở đâu?
  20. Thượng bất chính, hạ tắc loạn
  21. Ủy ban KTTƯ: 30/6/2012 giải quyết xong danh hiệu A...
  22. "Vua"Huế đi săn thời nay
  23. Mãn "ĐI" làm anh hùng chứ không có "CHẠY"...
  24. Xin hỏi Trần Văn Minh người bí thư thầm lặng...27 ...
  25. Bí thư tỉnh ủy Hồ Xuân Mãn tự kể về nhiều cái nhất...
  26. Hồ Xuân Mãn tự viết tạp văn đăng trên Tạp chí Sông...
  27. Bài báo của Quốc Anh - Thảo Nguyên đăng trên báo ...
  28. Bài báo của Phan Bùi Bảo Thy đăng 2 số trên Báo An...
  29. Bài báo của Hữu Thu - Bảo Hân đăng 2 số trên Báo Đ...
  30. Nhân Dân Tự Vệ VNCH
  31. Đơn khiếu nại về thành tích khai man của Bí thư tỉ...
  32. Một bài bình luận về "anh hùng" trên Báo Lao Động
  33. Xào xáo làm báo kiểu Phan Bùi Bảo Thy
  34. Hữu Thu...tự bán rẻ nhân cách với một giá bèo
  35. Mãn lên chức bí thư tỉnh ủy ở phút 89...
  36. Trung tá Hồ Xuân Phương
  37. Chủ nhân của 3.000 USD thưa chuyện với anh Mãn
  38. Từ bài báo "VỀ LẠI PHONG ĐIỀN"
  39. Đất cố đô có "vua"!
  40. XIN HỎI ÔNG BÍ THƯ TỈNH UỶ
  41. BÍ THƯ TỈNH UỶ THỪA THIÊN HUẾ, HỒ XUÂN MÃN

Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013

Đạo đức = Suy thoái – (Điển hình + Tấm gương)



06-03-2013
Mình chẳng lạ gì ông Hồ Xuân Mãn và từ lâu đã không màng tới những người cùng loại với ông ta.
Lẽ ra mình sẽ tiếp tục cười khẩy và im lặng, nếu như bác Nguyễn Phú Trọng không cảnh cáo những người góp ý “sửa đổi Hiến pháp”, đụng đến sự lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối của Đảng là “suy thoái chính trị, tư tưởng, đạo đức”. Ở thời điểm này, có lẽ chuyện ông Hồ Xuân Mãn là ví dụ tốt nhất để cùng ngẫm nghĩ về việc có nên im lặng, chấp nhận nghe bác Trọng phê phán đó là “suy thoái chính trị, tư tưởng, đạo đức”
1.
Hôm 4 tháng 3, tờ Dân Việt đăng bài “Anh hùng bị tố khai man thành tích” (1), cho biết, hàng chục đảng viên, từng là cán bộ, chiến sĩ đã sống và chiến đấu với ông Hồ Xuân Mãn, cùng lên tiếng tố cáo nhân vật vốn là cựu Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên – Huế, cựu Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN, ngụy tạo thành tích để được phong tặng danh hiệu “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân”.
Trước đó hai ngày, nội dung tương tự cũng được tờ Công an TP.HCM đề cập trong bài “Nguyên Bí thư Tỉnh ủy nói gì khi bị tố cáo?” (2).
Các tác giả của hai bài báo đã gặp nhiều nhân chứng, dẫn nhiều ý kiến, dữ kiện, khẳng định, cả 17 “chiến công” mà ông Hồ Xuân Mãn đã “lập” trong giai đoạn từ 1964-1975, nhằm “báo công” và trở thành “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân” đều là… gian dối.
Ông Mãn trở thành “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân” năm 2010. Năm 2012, tờ Cựu Chiến binh, số ra tháng 11 đăng bài “Về lại Phong Điền”, chính thức nêu nghi vấn về các thành tích của “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân” Hồ Xuân Mãn. Bài này được cán bộ và dân chúng Thừa Thiên – Huế copy, chuyền nhau đọc.
Đầu năm nay, tờ Đại Đoàn Kết đăng hai bài (3), kế đó, An ninh Thế giới – một phụ bản của tờ Công an nhân dân – nhồi tiếp hai bài nữa (4), cùng giúp ông Mãn giải độc dư luận từ bài “Về lại Phong Điền”.
Tới đầu tháng này thì cả Công an TP.HCM lẫn Dân Việt cùng xới lại vấn đề, theo hướng, đứng về phía những người tố cáo, phản bác thông tin của Đại Đoàn Kết và An ninh Thế giới.
Thật ra, chẳng phải tới bây giờ ông Hồ Xuân Mãn mới được công chúng quan tâm…
2.
Cuối năm 2005, tờ Lao Động gây xôn xao dư luận khi đăng “Đất cố đô có vua” (5) – một bài viết ngắn, kể chuyện viên quan to nhất tỉnh Thừa Thiên – Huế bị một nữ tiếp viên bạt tai vì đã sàm sỡ với cô. Chuyện chưa ngừng ở đó, sau khi bị bạt tai, viên quan to nhất tỉnh Thừa Thiên – Huế đã ra lệnh cho chủ nhà hàng phải đuổi nữ tiếp viên muốn bảo vệ phẩm giá của cô, ngay lập tức. Đồng thời còn dọa sẽ cho đóng cửa nhà hàng có cô tiếp viên “to gan” này và các nhà hàng lân cận!?. Tác giả “Đất cố đô có vua” kể thêm rằng, đây không phải là lần đầu tiên, viên quan to nhất tỉnh Thừa Thiên – Huế sàm sỡ với các nữ tiếp viên dù họ chỉ đáng tuổi con, cháu ông ta giữa thanh thiên bạch nhật, đó là một thứ thói quen, một loại “chuyện thường ngày” mà viên quan to nhất tỉnh Thừa Thiên – Huế hay làm. Theo tác giả, viên quan to nhất tỉnh bị tát vì “đi đêm có ngày gặp ma”. Thế thôi!
Tuy “Đất cố đô có vua” được viết theo kiểu phiếm chỉ nhưng dân Thừa Thiên – Huế và giới thạo tin biết rất rõ, viên quan to nhất tỉnh là ai. Họ không lạ gì tư cách, tính cách của “đồng chí” Hồ Xuân Mãn…
Đến năm 2008, thiên hạ thêm một lần phải để ý tới ông Hồ Xuân Mãn, khi tận mắt mục kích hoặc đọc, nghe tường thuật về Lễ tế Nam Giao trong Festival Huế. Nhà báo Trương Duy Nhất kể như thế này qua “Không phải là vua nhưng mộng ước cũng như… vua!”, ở blog Một góc nhìn khác (6): “Trong nhóm quan chức phưỡn bụng trên thượng đàn trong lễ tế có một vị khoác… hoàng bào. Đó là ông Hồ Xuân Mãn, Bí thư Tỉnh uỷ Thừa Thiên- Huế. Sao ông Mãn dám… liều thế nhỉ? Hay ông nghĩ mình là… Vua?”
Đầu năm 2010, một lần nữa ông Hồ Xuân Mãn gây xôn xao dư luận vì được công nhận là một trong những “những tấm gương tiêu biểu, đại diện cho hàng triệu tập thể, cá nhân cả nước đã có nhiều thành tích trong học tập và nhất là làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”.
Việc công nhận ông Hồ Xuân Mãn là “điển hình” về “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, khiến nhà giáo Hà Văn Thịnh, giảng viên Đại học Huế, viết bài “Xin hỏi ông Bí thư Tỉnh ủy” (7), đề nghị ông Mãn nói rõ hơn về “thành tích” giảm tỷ lệ người nghèo từ 28% xuống còn 8%. Bài “Xin hỏi ông Bí thư Tỉnh ủy” xuất hiện trên báo điện tử VietNamNet một vài ngày rồi biến mất. Ông Mãn không trả lời, những người phát động việc “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” cũng không thèm bận tâm.
Rồi ông Mãn được phong tặng danh hiệu “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân”.
3.
Mình viết tới đây thì thấy, vừa có thêm tờ Tuổi Trẻ tham gia vào vụ lật lại hồ sơ “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân” Hồ Xuân Mãn.
Trong bài “Anh hùng khai man thành tích?” (8), phóng viên tờ Tuổi Trẻ cho biết, họ có gặp ông Lê Sáu, cựu bí thư Huyện ủy Phong Điền, giai đoạn 1969-1971 để hỏi thăm về “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân” Hồ Xuân Mãn.
Ông Lê Sáu nhận định, không thể xem chuyện ngày xưa, ông Mãn giết ông Hoàng Sớm –trưởng ấp Phò Ninh là “thành tích” vì dù giết được ông Hoàng Sớm nhưng “trận đánh” này đã làm chín thường dân, trong đó có cả trẻ em chết.
Đáng chú ý là sau bài viết kể trên, một blogger có nickname là “anhmanxx”, tiếp tục cung cấp thêm một số thông tin trên blog của blogger này (9). Theo đó, trong “trận đánh” để “khử” ông Hoàng Sớm, “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân” Hồ Xuân Mãn đã thản nhiên xả súng vào đám giỗ, dẫu cho ông nội ông Mãn và nhiều bà con của chính ông ta đang ngồi tại đó. Ngoài 9 thường dân vô tội thiệt mạng, “trận đánh” này còn làm cho 8 thường dân khác bị thương. Bây giờ, cứ tới ngày ấy, thôn Phò Ninh, huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên – Huế có đến 10 đám giỗ.
4.
Với Đảng, với bác Nguyễn Phú Trọng, bác Nguyễn Sinh Hùng, một kẻ như ông Hồ Xuân Mãn là một “đồng chí”, vừa “vững vàng về lý tưởng”, vừa “kiên định về lập trường”.
Đảng, tất nhiên, đã, đang, sẽ chỉ tín nhiệm những người như ông Mãn. Sự tín nhiệm này thể hiện ở những chức vụ mà ông ta đã đảm nhận: Bí thư Tỉnh ủy, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương, những danh hiệu mà ông ta được tặng: “Điển hình của việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân”.
Bạn có muốn làm “người tốt”, có “đạo đức”, “điển hình”, “anh hùng” theo kiểu ông Hồ Xuân Mãn?
Ông Hồ Xuân Mãn không phải là cá biệt, có không ít người giống hệt ông ta. Họ bảo họ là ưu việt, họ có quyền lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối, quyết định mọi thứ liên quan đến số phận, tương lai, không chỉ của chính bạn mà còn làm như thế với cả con, cháu bạn. Không chấp nhận điều này, bạn sẽ là “kẻ xấu”, bị “suy thoái chính trị, tư tưởng, đạo đức”.
Bạn sẽ “dạ” thật to hay nói “không”?
—–
Chú thích:

Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013

Chạy chức,chạy quyền vì tiền nên tham nhũng ?



- chuyên mụcKinh Doanh|Chuyên Gia|
Qua công bố chỉ số hiệu quả quản trị và hành chính công cấp tỉnh (PAPI) năm 2011.Một kết quả nghiên cứu của hương trình phát triển Liên hiệp quốc (UNDP) tại Việt Nam phối hợp với Ủy ban Trung ương Mặt trận tổ quốc Việt Nam, Trung tâm Nghiên cứu phát triển và Hỗ trợ cộng đồng (thuộc Liên hiệp các hội khoa học và kỹ thuật Việt Nam. Ta thấy tham nhũng đều có địa điển ở chữ "công quyền" và xuất phát điểm với từ "chạy chức, chạy quyền" ?

Với bản công bố này nhận thấy "có một thực trạng đáng buồn và báo động là mỗi người dân nhìn thấy nạn tham nhũng nó đi vào từng khe,kẽ nhỏ nhất của cuộc sống và người dân buộc chấp nhận như một thứ bệnh dịch và họ trở nên mẫn cảm với hiện tượng này "?
Qua tỷ lệ khảo sát và thu thập ý kiến người dân tại các tỉnh thành cho thấy, nạn tham nhũng đã và đang trở thành phổ biến ở tất cả các địa phương. Rõ ràng đây là vấn đề xã hội. 
Đảo mắt nhìn quanh ta có thể liệt kê vô số hành vi tham nhũng, từ việc bôi trơn trong mọi quan hệ công việc, khám bệnh, thủ tục hành chính, giấy tờ, học hành của con trẻ đều có  phong bì lót tay để mua chỗ mua bằng cấp, học vị, học hàm, danh hiệu,phiếu bầu; chạy chức, chạy quyền và nhiều kiểu “chạy” khác để có dự án, có kinh phí, chỗ làm, hạ tuổi, được giữ ghế, chạy án .... chạy tộiv à cả chuyện chạy được mang danh hộ nghèo  “chạy nghèo”!...Tất cả là cuộc thi "chạy" để nạn tham nhũng cứ hoành hành.
Có lẽ nó phát triển rất thiên nhiên theo quy luật thị trường có cầu thì ắt có cung và ngược lại vì trong cuộc  sống ai mà không có nhu  cầu gì ? vì vậy để đạt được nhu câu ấy người ta đều phải bôi trơn cả. Bôi trơn, phong bì lót tay đã trở thành thói quen, tập quán mọi việc cần có thứ  bôi trơn vì nếu không bôi trơn sẽ trở thành “kém cỏi ” hoặc là sẽ ít nhiều gặp khó khăn vì thế họ cứ cam chịu mọi chi phí bôi trơn vô điều kiện! Do đâu ? Vì sao để dẫn đến tình trạng này có thể nói là do cơ chế và chính sách hay không ? Chúng ta không hoàn toàn khẳng định là không phải ?
Nhưng cũng không thể phủ nhận điều này vì hiện nay với cơ chế, chính sách quản lý nhà nước như thế này là ta không đạt được mục tiêu để phát triển kinh tế xã hội văn minh hiện đại mà điều cần thiết nhất của một chế độ xã hội ổn định và phát triển là phải có một  tổ chức, mộ máy công quyền vững mạnh, trong sạch, như Bác nói phải (chí công vô tư)  do vậy để đẩy lùi nạn tham nhũng trước hết hãy làm tốt khâu “tổ chức cán bộ từ Trung Ương đến địa phương (từ cán bộ cấp cao đến cấp cơ sở)  phải tuyển chọn theo đúng tiêu chuẩn tiêu chí về phẩm chất đạo đức, trình độ nghiệp vụ chuyên môn và chuyên nghiệp do vây trước tiên cần nghiêm trị tệ “đút lót để mua chức”. Chạy chức, chạy quyền? vì nạn tham nhũng có  từ hai chữ “quyền và tiền “ nếu có tiền để mua được quyền thì ắt có quyền sẽ kiếm được tiền ...? Còn ngược lại thì sẽ không có gì ?
Vì tính chất tinh vi của vấn nạn tham nhũng ,hiện nay nó đã nan tỏa sang cả khái niệm kinh doanh thuần túy như “kinh doanh bây giờ không phải là có tiền và có năng lực, kinh nghiệm mà có thành công mà phải có “quan hệ“ hay nói cách khác là phải có“quyền” gián tiếp hay trực tiếp đều có thành công thế là người làm kinh tế bây giờ  họ không lo làm thực ,nghiêm túc và kinh doanh theo cơ chế cạnh tranh  lành mạnh mà họ cứ sử dụng biện pháp hiệu quả là trò “chạy“ ví như chạy dự án, chạy thầu, chạy nguồn vốn,.... Hơn thế nữa nếu khi làm hư hại ảnh hưởng đến xã hội và nền kinh tế thì họ lại chạy án .... có lẽ là xuất phát điểm đều bắt đầu từ hai chữ: chạy quyền” ... rồi đến “kiếm tiền“...chạy tiền, chạy án ... thế là nạn tham nhũng bủa vây thành chu trình khép kín từ A- Z chỗ nào cũng chạy nơi nào cũng chạy và nơi nào. vị trí nào cũng tham rồi vị trí nào cũng sai lầm và khuyết điểm nhẹ thì khiển trách nặng thì tù tội .... như vậy xã hội làm gì còn kỷ cương.
Có thể nghĩ rằng thực tại nếu có kẻ “chạy” được một vị trí cao, thì chắc chắn ở bên dưới sẽ hình thành ngay những đường dây “noi gương” và lây lan rất nhanh như một thứ bệnh dịch. Và kẻ mua chức nhỏ đút lót cho kẻ mua chức to, kẻ trước kia đi đút lót nay trở thành người ban phát khi có quyền .và một cơ chế kín được hình thành một cách rất tự nhiên. Đấy là một sự ràng buộc ngầm theo hệ thống dọc và ngang rất vững chắc, hiệu quả, rất khó phát hiện, mà nếu có phát hiện cũng không dễ gì xử lý được. Tệ nạn “đút lót để mua chức” sẽ làm băng hoại bộ máy công quyền và làm phát sinh nhiều tệ nạn đút lót  khác.
Vì điều đầu tiên gây nên bệnh mua chức là do chính nền hành chính với nhiều cơ chế thiếu minh bạch, chồng chéo chức năng thẩm quyền,trách nhiệm tập thể và lợi ích cá nhân không rõ ràng, công chức thiếu phẩmchất... là một trong nhiều nguyên nhân, nếu không nói là chủ yếu, đưa đến nạn nhũng nhiễu, “làm khó để ló ra tiền”.
Mặc dù ta cho ra đời luật  Phòng chống tham nhũng nêu rõ  điều 28 là “công khai minh bạch trong hoạt động giải quyết các công việc của cơ quan, tổ chức, đơn vị, cá nhân”. Khi tham nhũng đã lây lan thành tham nhũng ở mọi khâu, trên diện rộng, Khi ấy người lương thiện mới đều đồng lòng chống. Mà sẽ chống ai? Ai chống khi môi trường gây tham nhũng lại là điều hành chống tham nhũng (vì vậy ta chống ta ) thì làm sao chống được “vì vô hình chung cơ chế chính sách đã tạo dựng cho chính chúng ta phải chiến đấu với một loại kẻ thù lớn nhất của chúng ta như lời Phật dạy “kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình“ nếu ta thắng được chính ta thì mới thắng tất cả như vậy luật  “Phòng và chống tham nhũng của chúng ta “ đã mắc phải sai lầm nghiêm trọng củac ơ chế chính sách và tổ chức hành chính là giao cho ta chống lại ta khó quá làm sao làm được vì hệ thống tổ chức cán bộ có phải một cái ta đâu ? Nhưng nếu lựa chọn cái chống đầu tiên là chống chạy chức, chạy quyền thì có thể giảm nhiều gánh nặng cho các loại chống tiếp theo?  Tuy nhiên làm thế nào để “không thể” tham nhũng lại là một bài toán khó.
Xuất phát từ vấn đề “quyền và tiền “  do vậy  địa chỉ của tham nhũng, không đâu khác là ở các cơ quan công quyền, ở các quan chức từ lớn đến nhỏ, bất kể ai nếu không ngay ngắn đều có thể trở thành kẻ tham nhũng. Một anh bảo vệ cơ quan, cấp bậc thấp nhất trong thang bậc hành chính, cũng có thể làm khó để vòi vĩnh những ai cónhu cầu vào cửa công quyền. Một nhân viên tiếp nhận hồ sơ bắt người đi làm giấy tờ phải đi lại nhiều lần, bổ sung hết giấy này đến giấy khác và không hẹn bao giờ xong việc, cố tình để dân chờ đợi dài cổ cho đến khi... chìa raphong bì. Người trực tiếp giải quyết công việc có thể cò kè ngã giá xin-cho ngay tại bàn làm việc hay qua trung gian “cò”...
Tiếp theo là  phải có luật lệ thủ tục hành chính, minh bạch, rõ ràng; phải tạo cho được sự cạnh tranh lành mạnh trong xã hội. Và đặc biệt là cần xóa bỏ độc quyền ở một số ngành. Điều quan trọng nữa là phải triệt để xóa bỏ bao cấp. Còn quá nhiều ngành được bao cấp hoặc mang tiếng là xóa bao cấp nhưng chỉ xóa... nửa vời. Chính cái nửa vời mập mờ này đã tạo ra kẽ hở cho các “cò” lợi dụng. Do đó cần chuyển quan niệm về chính quyền từ cai trị sang phục vụ.
Thứ tiếp theo là cần nâng cao đạo đức công chức. Đây không phải là giải pháp mà là lương tâm trách nhiệm của mỗi cán bộ công chức. Khôngnên đổ lỗi cho cơ chế tiền lương mà quên đi trách nhiệm của mình.
Điều cần thiết không thể thiếu đó là quản lý xã hội phải bằng luật pháp mà phải i có một hệ thống pháp luật nghiêm minh, chế tài cươngquyết, mạnh mẽ để công chức không thể, không muốn và không dám tham nhũng.Trên thực tế có luật nhưng là chưa nghiêm, thiếu nhưng thái độ cương quyết. Thậm chí còn nhiều kẻ hở để thanh trừng nhau, với thái độ cương quyết làm trong sạchnội bộ, bịt “cửa đút lót để mua chức” dù ở bất kỳ cấp nào, tổ chức nào giờ đâylà thước đo phẩm chất cách mạng và lòng trung thành với chế độ. Có lẽ chỉ cần như vậy là đủ. Vì nếu khi người ta có quyền bằng chính năng lực, đạo đức và lương tâm cũng như tin nhiệm của dân thì chắc chắn sẽ  làm việc hết lòng vì dân và cũng được hưởng cái quyền là người dân tin yêu và trông đợi ! Khi xã hội còn có thể mua được "chức, quyền" bằng tiền thì sẽ còn nạn tham nhũng tràn nan! và còn phải để ngỏ câu "chống tham nhũng là chống ai? ai chống" dài dài .... 
Mai Phương 

Chủ tịch nước thăm và làm việc tại các tỉnh miền Trung


 Thứ hai, 04/03/2013 08:15 
 
(CAO) Trong chuyến thăm và làm việc tại các tỉnh miền Trung, sáng 3-3, tại hội trường Bệnh viện Trung ương Huế (Thừa Thiên – Huế), Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cùng đoàn lãnh đạo TW đã dự lễ Kỷ niệm Ngày Thầy thuốc Việt Nam và trao tặng danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới cho GS.TS, thầy thuốc nhân dân Bùi Đức Phú - Giám đốc BVTƯ. Huế.
Chủ tịch nước Trương Tấn Sang trao danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới cho GS.TS Bùi Đức Phú
Danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi được trao cho GS.TS Bùi Đức Phú là rất xứng đáng, nhằm vinh danh một thầy thuốc tài giỏi, y đức vạn toàn, có nhiều sáng tạo, đóng góp lớn lao cho nền y học nước nhà.

Phát biểu tại buổi lễ, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang ôn lại truyền thống tốt đẹp, sự hi sinh, tận tụy cống hiến để bảo vệ đất nước, bảo vệ nhân dân, cứu chữa người bệnh của những người thầy thuốc cả trong thời chiến và thời bình. Chủ tịch nước ghi nhận những công lao và đóng góp to lớn của BVTƯ Huế nói chung và cá nhân GS.TS Bùi Đức Phú trong việc chữa bệnh, cứu người.
Chủ tịch nước chụp ảnh lưu niệm cùng tập thể cán bộ BV Trung ương Huế
Sự nỗ lực của các thầy thuốc đã góp phần đưa nền y học Việt Nam phát triển ngày càng vững mạnh, góp công khống chế thành công các dịch bệnh lớn. Ngày nay, nhiều kỹ thuật tiên tiến không chỉ được áp dụng ở các bệnh viện đầu ngành Trung ương mà còn ở các bệnh viện khu vực, đây là những thành tựu đáng tự hào được bạn bè quốc tế đánh giá cao.

Chiều 3-3, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cùng đoàn công tác có buổi làm việc với lãnh đạo tỉnh Thừa Thiên – Huế tại UBND tỉnh. Trước đó, Chủ tịch nước cũng đã thăm và làm việc tại tỉnh Quảng Bình (ngày 1-3) và Quảng Trị (ngày 2-3).
 
 
 Hoàng Quân

Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013

Trận cầu lịch sử: ĐÀ NẵNG - THỪA THIÊN HUẾ

Bàn thắng lớn nhất của “ngôi sao” Nguyễn Bá Thanh

Sự kỳ vọng ở những “trận cầu ông Thanh” là bởi, những trận cầu đó bao giờ cũng có những bàn thắng, những quyết sách, những việc làm đi kèm. Và thắng lợi, rất phổ biến là dành cho người dân.

Hồi đầu năm 2007, sân Chi Lăng diễn ra một trận cầu đặc biệt: Trận cầu từ thiện giữa hai đội Đà Nẵng, do “ngôi sao” khoác áo số 9 Nguyễn Bá Thanh- đương kim Bí thư Thành ủy làm đội trưởng và đội Thừa Thiên-Huế- do “cầu thủ” Phó Chủ tịch UBND tỉnh Nguyễn Ngọc Thiện làm đội trưởng.

Không rõ là “ngôi sao số 9" có ghi bàn trên sân cỏ trong tỉ số gần như của một ván tennis (4-3) mà phần thắng đương nhiên thuộc về chủ nhà, nhưng ông đã ghi những bàn thắng lớn nhất: 10 ngàn người, 10 ngàn fan hâm mộ đã đến sân, trong thời tiết “lất phất mưa và se lạnh”. 17.000 vé với giá 100.000 đồng được 10.000 cổ động viên mua hết veo. 6 tỉ đồng, và thêm bao nhiêu tiền tài trợ đã được dành để ủng hộ đồng bào 3 tỉnh Đà Nẵng, Thừa Thiên-Huế và Quảng Nam vừa bị thiệt hại nặng nề trong cơn bão số 6.

Không ngẫu nhiên sau đó, cổ động viên của SHB Đà Nẵng mang ảnh ông Thanh với kích cỡ bằng 4 chiếc chiếu tới sân, mỗi khi cổ vũ cho đội nhà.

Ông Nguyễn Bá Thanh trong một trận đấu. Ảnh: Internet
Ông Nguyễn Bá Thanh trong một trận đấu. Ảnh: Internet

Một cách lý tính, sự lựa chọn cảm tính của giới fan túc cầu chưa bao giờ sai khi dành tình yêu cho trái bóng, cho một “số 9” nào đó.

Đà Nẵng là một bàn thắng “để đời” của ông Thanh. Bởi Đà Nẵng là Nguyễn Bá Thanh, và ngược lại. Bởi, dù có nhiều ý kiến này khác, sự ngưỡng mộ của người Đà Nẵng với ông là một thứ tình cảm mang tính phổ biến. Không ngẫu nhiên, Đà Nẵng trở thành “thành phố đáng sống nhất Việt Nam”, vị trí số một về môi trường kinh doanh của cả nước.

“Hội chứng Nguyễn Bá Thanh” thậm chí còn tạo ra sự chờ đợi trong háo hức đối với người dân, cũng như giới truyền thông mỗi khi ông đăng đàn. Bởi ở đó, thứ “bóng đá” ông chơi không bao giờ là những bài phát biểu soạn sẵn, chán ngắt, dài lê thê. Bởi ở đó là ngắn gọn, thẳng thắn, quyết liệt và “đánh thẳng vào trung lộ”.

4 tháng trước, trong buổi nói chuyện với những người dân làng phong Hòa Vân, ông Thanh khẳng định cá tính của mình: “Tôi nói là làm, không có chuyện chạy làng”. Trước đầy đủ complet càvạt ban bệ của thành phố, ông cũng là người đầu tiên nói tới “văn hóa xấu hổ” trước tình trạng cán bộ “hứa hẹn nhiều nhưng làm chẳng bao nhiêu”.

Sự kỳ vọng ở những “trận cầu ông Thanh” là bởi, những trận cầu đó bao giờ cũng có những bàn thắng, những quyết sách, những việc làm đi kèm. Và thắng lợi, rất phổ biến là dành cho người dân.

Giờ đây, khi “ra Hà Nội”, ông Thanh - trên “sân Mỹ Đình” chứ không phải “sân Chi Lăng” - đang đứng trước trận cầu lớn nhất của đời mình, nơi mà đối thủ của ông sẽ là những vụ án tham nhũng trọng điểm, liên quan đến những “bộ phận không nhỏ”, những “nhóm lợi ích”  - nơi mà ông chỉ có thể đá hoặc thổi còi.

Trận đấu ở “Mỹ Đình” tuyệt đối không phải là một trận cầu giao hữu, từ thiện.

Nhưng những cổ động viên “sân Chi Lăng”, những cổ động viên “sân Mỹ Đình” đang chờ bàn thắng lớn nhất của “ngôi sao” số 9 - niềm hy vọng của họ.

Theo Đào Tuấn
Lao động




Nì...Thanh đá banh và lãnh đạo điều hành thì "mệ" thua...
Nhưng chú mi có anh hùng như "mệ" khôn?
Thi đua có bằng "mệ" khôn?



Ai vinh dự hơn ai?


(Dân trí) 

Bí thư Tỉnh ủy Hồ Xuân Mãn  được danh hiệu AHLLVTND do Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết phong tặng.

.
Bí thư Tỉnh ủy TT-Huế nhận danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang

385 đại biểu chính thức tại đại hội là những gương mặt tiêu biểu trong phong trào thi đua yêu nước của các tầng lớp nhân dân trong tỉnh giai đoạn 2006-2010.

Từ năm 2006 đến nay, toàn tỉnh có:
3 Huân chương Bảo vệ Tổ quốc hạng Nhì, 
30 Huân chương Độc lập các hạng, 
159 Huân chương Lao động các hạng, 
161 Bằng khen của Thủ tướng Chính phủ, 
38 Cờ Thi đua của Chính phủ, 
14 cá nhân được công nhận danh hiệu Chiến sĩ Thi đua toàn quốc.

Đảng bộ, Chính quyền được Chủ tịch nước tặng thưởng Huân chương Độc lập hạng nhất. Hiện tỉnh đang đề nghị tặng thưởng Huân chương Hồ Chí Minh.

Bí thư Mãn cũng là một trong ba Bí thư Tỉnh ủy được Ban chỉ đạo Vận động học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh tuyên dương tại hội nghị toàn quốc nhân sơ kết 3 năm thực hiện cuộc vận động.

"Mệ Mãn" cũng được điều đi làm trợ lý Thủ Tướng nhưng đang chờ quyết định ...

Đại Dương


Nguễn Bá Thanh

Khi Giám đốc Sở Tài nguyên Môi trường Nguyễn Điểu thông báo Đà Nẵng nằm trong top 20 thành phố "sạch nhất thế giới", ông Nguyễn Bá Thanh thẳng thắn chê: "Chắc mấy ổng không đi vào cái chỗ mà hôm trước tôi với anh Huy (ông Trần Văn Huy, Bí thư quận uỷ Thanh Khê) lội vô ở gần ven sân bay. Mấy ổng tới đó chắc không chấm điểm Đà Nẵng đâu. Đô thị chi rứa mà là đô thị, ăn ở mất vệ sinh, rác vất tùm lum ra như thế".
Rồi ông khuyến khích: "Dù muốn hay không thì họ cũng công bố rồi. Mình lỡ bị công bố nên phải làm cho tốt hơn, chứ làm không đạt là mang tiếng"

Thế Lực ngầm và tài năng lãnh đạo ở Thừa Thiên Huế

Bắt “đại gia” khét tiếng đất cố đô 

Thứ năm, 11/10/2012 09:24
(CATP) Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy Bộ Công an phối hợp với Công an tỉnh Thừa Thiên - Huế trưa ngày 8-10 đã bắt khẩn cấp ông Huỳnh Tăng Hùng (Hùng “dinh”, 61 tuổi, trú 48 Trần Văn Ơn, tổ 12, phường Xuân Phú, TP. Huế, tỉnh Thừa Thiên - Huế) và con trai Huỳnh Tăng Quang (42 tuổi, trú 153 Bà Triệu, phường Xuân Phú) cùng về hành vi đánh bạc. Cha con ông Hùng trong thời gian dài đã tổ chức đánh bạc bằng hình thức cá độ bóng đá qua mạng. 
Công an đã khám xét nhà riêng của ông Hùng, ông Quang và thu giữ két sắt, máy vi tính cùng nhiều tài liệu liên quan đến hành vi đánh bạc. 
Hùng “dinh” là một “đại gia” kinh doanh bất động sản, hoạt động nhà hàng, khách sạn tại Huế; rất nổi tiếng trong giới giang hồ. Dư luận cũng đang bàn tán về mối quan hệ rộng lớn, thân thiết của ông Hùng với một số cán bộ địa phương. Việc bắt cha con Hùng “dinh” được thực hiện sau một tuần Công an tỉnh Thừa Thiên - Huế có giám đốc mới là đại tá Mai Văn Hà thay thiếu tướng Nguyễn Thanh Toàn nghỉ hưu. 
VĂN QUÂN

(Theo Công an TPHCM)
CA PHÁ ÁN 

THÔNG TIN TIẾP THEO VỤ HÙNG “DINH” Ở HUẾ: BẮT 6 ĐỐI TƯỢNG TRONG ĐƯỜNG DÂY CÁ ĐỘ BÓNG ĐÁ 

(Cadn.com.vn) - Sau khi bắt cha con Hùng “dinh” về hành vi “Đánh bạc” bằng hình thức cá độ bóng đá qua mạng xuyên quốc gia, mở rộng đấu tranh án, chiều tối 26-11, Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy (CSĐTTPVMT - Bộ CA) phối hợp với Phòng CSĐTTPVMT CA tỉnh TT-Huế bắt và khám xét nhà ở của 6 đối tượng liên quan gồm: Võ Linh Nghiệm (1971, trú 12-Nguyễn Thái Học), Nguyễn Thịnh (1977, trú 80-Nguyễn Lộ Trạch), Huỳnh Hoàng Anh (trú 23 kiệt 110-Kim Long), Trần Thị Diễm Thúy (1966, trú 117-Hùng Vương), Huỳnh Công Phong (1983, trú 149/30-Phan Đình Phùng) và Hồ Công Danh (1975, trú 35-Cửa Trài, đều TP Huế, TT-Huế). Các đối tượng này đều là “đại lý” tỷ số trong đường dây cá độ bóng đá qua mạng của cha con Hùng “dinh” hoạt động trong thời gian dài, gây bức xúc dư luận.
Như Báo đã đưa tin, chiều 8-10-2012, tại TP Huế, Cục CSĐTTPVMT (Bộ CA) phối hợp với Phòng CSĐTTPVMT CA tỉnh TT-Huế tiến hành bắt khẩn cấp cha con Huỳnh Tăng Hùng (Hùng “dinh”, 1951, trú 48-Trần Văn Ơn) và Huỳnh Tăng Quang (1970, trú 153-Bà Triệu, đều P. Xuân Phú, TP Huế) về hành vi “Đánh bạc”. Trong một thời gian dài, Hùng và Quang tham gia đánh bạc bằng hình thức cá độ bóng đá qua mạng công nghệ cao với thủ đoạn tinh vi, chuyên nghiệp. Hùng “dinh” nổi tiếng không chỉ ở Huế mà còn ở các thành phố lớn như Hà Nội, TPHCM, Hải Phòng, Đà Nẵng..., được nhiều người biết đến là tay chuyên kinh doanh khách sạn, mua bán bất động sản và được xếp vào hạng “đại gia” ở TT-Huế. sau khi cơ quan CSĐT Bộ CA bắt cha con Hùng “dinh” về hành vi “Đánh bạc”, người dân đã phần nào hiểu được sự giàu có của cha con Hùng “dinh” là bất chính. Sau khi bắt Hùng và Quang, cơ quan CSĐT của Bộ CA đã tiến hành khám xét nhà ở của 2 đối tượng, thu giữ nhiều tài liệu liên quan đến hành vi cá độ bóng đá. Và, ngay sau đó 2 đối tượng được di lý ra Hà Nội để tiếp tục điều tra, đấu tranh mở rộng án.

Võ Linh Nghiệm, Huỳnh Hoàng Anh, Trần Thị Diễm Thúy, Huỳnh Công Phong, Hồ Công Danh và Nguyễn Thịnh. 

Cũng ngay sau khi bắt cha con Hùng “dinh”, Cục CSĐTTPVMT phối hợp với Phòng CSĐTTPVMT CA tỉnh TT-Huế biết được dưới “trướng” của cha con Hùng còn có một số chân rết đang hoạt động với thủ đoạn tinh vi, núp bóng dưới việc kinh doanh quán cà-phê, khách sạn... Việc tham gia ghi tỷ số bóng đá qua mạng ở Huế trong thời gian dài đã khiến nhiều người phải tự vẫn, nhiều gia đình ly tán và dư luận rất bức xúc. Với quyết tâm sớm đưa các đối tượng còn lại ra trước ánh sáng pháp luật, lực lượng CA đã kiên trì xác minh, thu thập tài liệu, củng cố hồ sơ. Sử dụng đồng bộ các biện pháp nghiệp vụ, tối 26-11, hàng chục CBCS của Bộ CA và CA tỉnh TT-Huế đã đồng loạt triển khai bắt giữ các đối tượng: Nguyễn Thịnh, Huỳnh Hoàng Anh, Huỳnh Công Phong, Trần Thị Diễm Thúy, Hồ Công Danh và Võ Linh Nghiệm về hành vi “Đánh bạc” bằng hình thức cá độ bóng đá qua mạng. Đặc điểm chung phải kể đến 6 “đại lý” tỷ số của cha con Hùng “dinh” đều rất giàu có. Đối tượng Võ Linh Nghiệm hiện đang sở hữu khách sạn Nhật Tường tọa lạc trên khu đất vàng 12-Nguyễn Thái Học (TP Huế). Còn Nguyễn Thịnh dù tổ chức cá độ bóng đá qua mạng đã nhiều năm nhưng rất khó để phát hiện, bởi Thịnh mở một quán cà-phê bình dân để làm vỏ bọc. Ngoài ra, Thịnh còn có khách sạn tại số 206 đường Ngự Bình (TP Huế) - đây cũng chính là nơi y sử dụng để giao dịch với các con bạc.

Khách sạn Nhật Tường do Nghiệm làm chủ và khách sạn 206-Ngự Bình của Thịnh. 

Cũng vì ghi tỷ số bóng đá qua mạng thu lợi nhuận cao, Huỳnh Hoàng Anh từ một công nhân lương thiện, đã chuyển qua nghề đánh bạc từ nhiều năm nay và trở thành một trong những “đại lý” tỷ số của Huỳnh Tăng Quang. Trong 6 đối tượng bị cơ quan CA bắt giữ, phải kể đến là Hồ Công Danh. Danh được giới ăn chơi ở Huế gọi bằng “đại ca” và có rất nhiều băng nhóm ở Huế do y quản lý. Hiện, Danh đang có một quán bar MTV trên đường Nguyễn Thái Học. Danh cũng là đối tượng từng vào tù về tội “Cố ý gây thương tích” trong một lần chỉ đạo “đàn em” đi trên 2 taxi thanh toán với một băng nhóm giang hồ. Trong 6 đối tượng bị bắt về hành vi “Đánh bạc”, điều khiến dư luận bất ngờ là trong đó có một đối tượng nữ - Trần Thị Diễm Thúy. Trước đây, Thúy buôn bán như bao người phụ nữ khác, nhưng từ khi nghe một số người quen rỉ tai, ghi tỷ số bóng đá qua mạng sẽ nhanh giàu có nên Thúy từ bỏ nghề buôn bán, tham gia hình thức đánh bạc này. Nhiều người dân sống gần nhà Thúy rất khó hiểu khi Thúy không có nghề nghiệp nhưng cuộc sống gia đình rất vương giả, sung túc. Tương tự, Huỳnh Công Phong dù là thanh niên có sức khỏe nhưng không có nghề nghiệp, trong khi đó cuộc sống lại rất giàu có... 
Ngay sau khi bắt các đối tượng, cơ quan CA cũng đã tiến hành khám xét khẩn cấp nhà ở và thu giữ nhiều tài liệu liên quan đến việc cá độ bóng đá qua mạng. Tiến hành hoàn tất các thủ tục ban đầu, ngay trong đêm, 6 đối tượng đã được di lý ra Hà Nội để tiếp tục đấu tranh làm rõ. 
Hải Lan 

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

Từ thực tiễn Hồ Xuân Mãn: suy nghĩ về người đứng đầu


"Không làm được thì nên từ chức"

Người đứng đầu là ai? Người đứng đầu cần có những tố chất gì? Thẩm quyển, trách nhiệm của người đứng đầu là như thế nào, xét cả về cấp ủy và chính quyền? Mối quan hệ giữa người đứng đầu cấp ủy với chính quyền như thế nào, được biểu hiện ra sao?...
Chế độ lãnh đạo tập thể khác về bản chất với chế độ lãnh đạo cá nhân, bởi một bên quyền lãnh đạo tập trung vào tập thể còn bên khác là tập trung vào cá nhân, một người quyết định tất cả.
Chế độ lãnh đạo tập thể bao giờ cũng bao gồm trong nó nội hàm cá nhân phụ trách, theo đó, mỗi cá nhân trong tập thể lãnh đạo đều được phân công, phân nhiệm rõ ràng và quyền hạn luôn đi liền với trách nhiệm. Cùng với cơ chế lãnh đạo tập thể áp dụng nhất quán trong hệ thống cấp ủy đảng từ Trung ương đến địa phương và cơ sở, còn có cơ chế thủ trưởng, áp dụng chủ yếu trong các hệ thống chính quyền các cấp. 
Nhưng dù là cơ chế lãnh đạo nào thì người đứng đầu cấp ủy, chính quyền đều có vai trò quan trọng. Người đứng đầu phải có được những năng lực và phẩm chất cần thiết tương xứng với vai trò và trách nhiệm được giao, đó là năng lực dẫn dắt, tổ chức và điều hành công việc để tập thể phát huy được sức mạnh và hoàn thành tốt nhiệm vụ; có khả năng đoàn kết, tập hợp để mọi thành viên gắn bó thành một khối, giúp đỡ nhau cùng tiến bộ. Phải có phong cách làm việc dân chủ, biết lắng nghe, tôn trọng những ý kiến, cả những ý kiến trái chiều với ý kiến của mình…
Đồng thời, phải tiên phong trong hành động, gương mẫu về phẩm chất và đạo đức, giữ gìn lối sống trong sạch, giản dị; nói đi đôi với làm và làm nhiều, làm tốt hơn nói để mọi người noi theo, đặc biệt là làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh về phong cách quần chúng, dân chủ, nêu gương trong mọi việc làm, nhất là trong ứng xử với nhân dân; nêu cao trách nhiệm gương mẫu của cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo chủ chốt các cấp. Các cấp ủy Đảng tăng cường hơn nữa sự lãnh đạo, chỉ đạo, gắn việc thực hiện Chỉ thị 03-CT/TW với việc thực hiện Nghị quyết TW4 (Khóa XI), trong đó tăng cường hơn nữa trách nhiệm của người đứng đầu các cấp ủy, các cơ quan, đơn vị.
Một bài học xưa về chữ tín:
Quân thần bất tín quốc bất an, Phụ tử bất tín gia bất mục. Huynh đệ bất tín tình bất thân, Bằng hữu bất tín giao dịch sơ.
Biện pháp
Việc lấy phiếu tín nhiệm là biện pháp đề cao trách nhiệm cán bộ, của cả cấp dưới và cấp trên, của tập thể và cá nhân người đứng đầu.

Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2013

"Thượng bất chính, hạ tắc loạn"

Nhân dân ta từ khi có Đảng lãnh đạo làm công cuộc cách mạng giải phóng dân tộc và xây dựng đất nước, ngay từ ngày đầu cách mạng, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã quan tâm đến việc giáo dục đạo đức cách mạng cho cán bộ, đảng viên, đó là: Cần. Kiệm, Liêm Chính, Chí công vô tư.

Người cón giải thích rõ:


- Cần tức là lao động cần cù, siêng năng, tự lực cánh sinh, lao động có kế hoạch, sáng tạo và có năng suất cao. Phải thấy rõ "Lao động là nghĩa vụ thiêng liêng, là nguồn sống, nguồn hạnh phúc của chúng ta"

- Kiệm tức là tiết kiệm sức lao động, thì giờ, tiền của, của dân, của nước, của bản thân mình, phải biết tiết kiệm từ cái nhỏ đến cái to "không xa xỉ, không hoàng phí không bữa bãi". 

- Liêm "Luôn luôn tôn trọng giữ gìn của công, của dân" liêm khiết trong mọi hoàn cảnh, không tham lam "Không tham địa vị. không tham tiền tài, không tham sung sướng, không ham người tâng bốc mình".

- Chính: nghĩa là không tà, thẳng thắn, đứng đắn, đối với mình đối với người và đối với việc. Việc thiện thì nhỏ mấy cũng làm, việc ác thì dù nhỏ mấy cũng tránh". 

- Chí công vô tư: "Khi làm bất cứ việc gì, cũng đừng nghĩ đến mình trước khi hưởng thụ thì mình nên đi sau". "Lo trước thiên hạ, vui sau thiên hạ...". (Hồ Chí Minh toàn tập (5) trang 230-249; Hồ Chí Minh toàn tập (7) trang 256-257...).


Đó là những phẩm chất đạo đức cách mạng mà suốt đời Hồ Chí Minh hằng nhắc nhở, đôn đốc cán bộ, đảng viên phấn đấu tu dưỡng, rèn luyện đề có đủ nhân cách phục vụ Tố quốc, phục vụ nhân dân... Trước tình hình một số cán bộ, đảng viên đạo đức đang bị thoái hóa, không còn Liêm, Chính, Chí công vô tư, trước công cuộc cách mạng xây dựng đất nước, xây dựng một xã hội giàu mạnh, công bằng, dân chủ và văn minh, câu thành ngữ "Thượng bất chính. hạ tắc loạn" vẫn như lời cảnh tỉnh về một chân lý tuyệt đối cho những người có vai vế là trụ cột trong gia đình, cho những người có trọng trách trước Đảng, trước dân...


Cũng anh hùng lắm chứ?

Những dấu ấn độc đáo của phong trào đô thị Huế

11:14 | 03/07/2012
LÊ VĂN LÂN

Hằng năm cứ vào dịp 9/1 (ngày sinh viên học sinh), ngày 26/3 (ngày thành lập Đoàn TNCS Hồ Chí Minh và giải phóng Huế), những người hoạt động trong phong trào (người ta thường gọi là “dân phong trào”) lại họp mặt tưởng nhớ những người hi sinh, ôn lại truyền thống, chia sẻ những trăn trở trước thời cuộc và tự dặn mình phải sống xứng đáng với những người đã khuất, những đùm bọc thương yêu mà nhân dân đã dành cho mình.

Hãy cùng bay lên - Tranh bút sắt Bửu Chỉ

Phong trào đô thị gắn với các tầng lớp nhân sĩ, trí thức, tôn giáo, các công thương gia, sinh viên học sinh, chị em tiểu thương... mà đi liền với nó là những cuộc bãi khóa, xuống đường, những đêm không ngủ... đến những buổi hát cho đồng bào tôi nghe, hát cho dân tôi nghe, phong trào đòi thi hành hiệp định Genever, hiệp định Paris đến phong trào cứu đói, phong trào đòi dân sinh dân chủ.... Tất nhiên hiểu đúng phong trào đô thị là điều không dễ dàng. Đó đây cũng đã có nhiều nỗ lực nhằm dựng lại phong trào đô thị: Anh Tần Hoài Dạ Vũ và anh Nguyễn Đông Nhật với tác phẩm phác thảo “Chân dung một thế hệ”. Anh Trần Thức, Hoàng Dũng, Bửu Nam, Ngô Thời Đôn với tác phẩm “Viết trên đường tranh đấu”. Thành đoàn Huế với ấn phẩm “Những sự kiện lịch sử trong phong trào đấu tranh đô thị của thanh niên sinh viên học sinh Huế 1954-1975”. Tổng đoàn học sinh Đà Nẵng với ấn phẩm “Chúng tôi có một thời như thế”. Cùng nhiều hồi kí của các anh mội thời là nhân vật chủ chốt phong trào: Lê Phương Thảo, Nguyễn Đắc Xuân, Võ Quê... Chúng tôi được biết Thành ủy Huế đã có chủ trương viết lại phong trào đô thị Huế đầy đủ hơn. Đây là việc làm hết sức cần thiết không chỉ hôm qua, hôm nay mà còn cả cho ngày mai.

Tranh bút sắt Bửu Chỉ

Chiều sâu của phong trào đô thị

Khi nói phong trào đô thị người ta thường nghĩ đến phong trào yêu nước trong các đô thị miền Nam, là tầng lớp nhân sĩ trí thức, tôn giáo mà ngòi pháo xung kích là thanh niên, sinh viên học sinh... Đỉnh cao của phong trào là những năm 1970, 1971 đến năm 1975, khi mà sinh viên toàn miền Nam họp đại hội (1971) ra tuyên bố ủng hộ lập trường 7 điểm của Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tại hội nghị Paris, khi mà những chiếc xe Mỹ lần lượt bị đốt công khai trên đường phố, khi mà phong trào “bỏ ngũ - phản chiến - binh biến - khởi nghĩa” đã trở thành phong trào hành động trong quân đội Sài Gòn.

Đối với Huế, phong trào đô thị có nguồn gốc sâu xa của nó. Chúng ta đều biết: Ngay sau hiệp định Genever được kí kết, những người trí thức sinh viên học sinh Huế như giáo sư Tôn Thất Dương Kị, kĩ sư Nguyễn Hữu Đính, giáo sư Cao Xuân Lữ, giáo sư Tôn Thất Dương Tiềm, cùng các nhân sĩ như Võ Đình Cường, Đoàn Văn Long, Lê Quang Vịnh… đã dấy lên phong trào đòi hòa bình, đòi thi hành hiệp định Genever. Nếu ở thời điểm đó ngụy quyền Sài Gòn ra sức xuyên tạc hiệp định, cơ quan công sở của chúng treo cờ rủ 3 ngày, xem ngày 20/7/1954 là ngày quốc hận, ngày nước Việt Nam bị chia cắt thì ngược lại phong trào hòa bình phát động các tầng lớp nhân dân tổ chức ăn mừng hòa bình, tổ chức biểu tình hàng vạn người hoan hô hiệp định, in ấn và phổ biến hiệp đinh Genever, đẩy mạnh phong trào đấu tranh chính trị với khẩu hiệu dân sinh dân chủ, đòi tổng tuyển cử, đòi đắp đập Thuận An, đòi lập quan hệ bình thường hai miền Nam - Bắc. Cơ quan ngôn luận của phong trào là tập văn Ngày Mai (xem thêm Sông Hương số 275, 1/2012). Chúng ta đều biết trước đó 1947, 1948 ở Huế đã hình thành một chi bộ hết sức đặc sắc trong công tác xây dựng Đảng: chi bộ trí thức. Chi bộ mà nhiều người nói vui là “chi bộ sa-lông”, chi bộ “bơ sữa” và nói như đồng chí Trần Hân, nguyên Bí thư Thị ủy Huế “nói bơ sữa là nói tầng lớp trên, người dân làm gì có bơ sữa để ăn”. Chính những người trong chi bộ trí thức là nòng cốt phong trào này.

"Ngợi bình minh" - tranh Bửu Chỉ

Xa hơn, phong trào đô thị không thể không kể đến những sôi sục khí thế của những ngày Cách mạng tháng Tám. Việc cựu hoàng Bảo Đại thoái vị lẽ nào không có tác động khi giới nho sĩ, trí thức, binh lính kể cả những người trong hoàng tộc ngả về với cách mạng, với phong trào xếp bút nghiên lên đường kháng chiến, phong trào Nam tiến... Phong trào sôi động với các cuộc vân động cứu đói, học chữ quốc ngữ. Huy động sức người, sức của cho kháng chiến với tuần lễ đồng, tuần lễ vàng mà tiêu biểu là Trường Thanh niên tiền tuyến.
Trong bề dày truyền thống lịch sử văn hóa Huế, Huế là nơi hội tụ nho sĩ, trí thức, tinh hoa của dân tộc. Quá trình xây dựng và phát triển Huế, cũng dần xuất hiện phong trào đô thị. Năm 1908 nổ ra phong trào chống thuế của nông dân Thừa Thiên - Huế, đông đảo thanh niên học sinh Huế đã là ngòi pháo xung kích của phong trào mà tiêu biểu là anh Nguyễn Sinh Cung, tức Chủ tịch Hồ Chí Minh. Tiếp đó là các phong trào đòi ân xá cụ Phan Bội Châu, đòi để tang cụ Phan Chu Trinh, cao trào Mặt trận Dân chủ Đông Dương 1936-1939 mà tiêu biểu là phong trào học sinh của hai trường Quốc Học và Đồng Khánh. Nhiều học sinh qua phong trào đã trưởng thành và trở thành những cán bộ chủ chốt của Đảng, của quân đội trong suốt hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ cứu nước.

Và xa hơn nữa, trong ngày Thất thủ kinh Đô 1885, sĩ tử cả nước về Huế dự thi đã phá trường thi bày tỏ thái độ của mình trước việc xâm lược của Pháp.

Lượt điểm qua các sự kiện như vậy để thấy phong trào đô thị Huế với sự lẫy lừng của nó, có nguồn gốc sâu xa, có truyền thống, tất cả làm nên sự khác biệt của nó với phong trào đô thị trên cả nước.

Phong trào đô thị Huế - những sự kiện lẫy lừng

Trong phong trào đấu tranh ở các đô thị miền Nam, Phong trào đô thị Huế đã tạo nên những sự kiện lẫy lừng với những dấu ấn đặc sắc có thể nói không nơi nào có thể làm được, đóng góp tích cực vào thành công của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Trong cuộc đấu tranh chống chế độ độc tài gia đình trị Ngô Đình Diệm, một sự kiện chấn động chính trường miền nam thời bấy giờ là việc chính quyền Diệm cách chức Viện trưởng Viện Đại học Huế - linh mục Cao Văn Luận vì ủng hộ cuộc đấu tranh chống độc tài và đưa giáo sư Trần Hữu Thế, nguyên Bộ trưởng Bộ Quốc gia Giáo dục, nguyên đại sứ Việt Nam cộng hòa tại Philippines ra làm Viện trưởng. Tại buổi lễ bàn giao, bác sĩ Lê Khắc Quyến, Khoa trưởng Đại học Y khoa Huế đã đứng dậy phản đối và tuyên bố từ chức. Hưởng ứng thái độ quyết liệt của bác sĩ Lê Khắc Quyến, khoa trưởng các trường Luật khoa, Khoa học, Văn khoa, Sư phạm, toàn thể giáo sư Đại học Huế, Viện Hán học đều đồng loạt từ chức, sinh viên Huế bãi khóa nghỉ học. Giáo sư Trần Hữu Thế cũng như chính quyền Diệm ngỡ ngàng sửng sốt trước phong trào bất hợp tác ngày càng lan rộng, guồng máy ngụy quyền tê liệt báo hiệu sự sụp đổ. Khi chính quyền Ngô Đình Diệm sụp đổ, phong trào đô thị tiếp tục phát triển với việc ra đời Hội đồng Nhân dân cứu quốc, chính bác sĩ Lê Khắc Quyến được cử làm Chủ tịch. Hội đồng đã ra thông báo buộc tập đoàn cần lao, mật vụ phải đến trình diện và tự thú trong vòng nửa tháng từ 14 tháng 9 đến 30 tháng 9 năm 1964. Đảng Cần lao nhân vị, bộ máy công an mật vụ bị trấn áp và tê liệt.

Bức ảnh được nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ tìm thấy trong thùng đựng ảnh cũ của gia đình

Có lẽ lần đầu tiên trên thế giới, một tòa lãnh sứ Mỹ bị đốt, một cơ quan thông tin văn hóa của Mỹ bị đập phá. Sự kiện nóng bỏng này diễn ra ở Huế giữa lúc Mỹ thay đổi chiến lược đối với Việt Nam từ Chiến tranh Đặc biệt sang Chiến tranh Cục bộ với việc đổ quân ồ ạt vào miền Nam Việt Nam.

Trong cách mạng miền Nam, có một sự kiện cách mạng độc đáo và duy nhất. Đó là năm 1965, ba nhân sĩ trí thức yêu nước hiên ngang qua sông Bến Hải ra Bắc và được tiễn đưa bằng một cuộc mitting của ngụy quyền đầy hằn học và căm giận trước phong trào hòa bình ngày càng lan rộng. Một trong ba nhân sĩ, trí thức đó là giáo sư Tôn Thất Dương Kỵ - một nhà giáo uy tín và đáng kính ở Huế, là nòng cốt của chi bộ trí thức Huế những năm 1947-1948; là nhân vật chủ chốt của phong trào hòa bình những năm 1954-1956 và tập văn Ngày Mai.

Nói đến cách mạng miền Nam không thể không nói việc li khai của Huế. Ba tháng trời chính quyền nằm trong phong trào đô thị, với chiến đoàn Nguyễn Đại Thức li khai gồm sĩ quan và binh lính của sư đoàn 1 bộ binh (ngụy) mà nhà giáo Ngô Kha làm chiến đoàn trưởng, với đoàn sinh viên quyết tử mà anh Nguyễn Đắc Xuân làm đoàn trưởng. Khi Hiệp định Paris vừa kí kết địch đã thủ tiêu anh Ngô Kha. Anh đã được truy tặng liệt sĩ. Thành phố Huế ghi nhận những cống hiến lớn lao của anh Ngô Kha đã đặt tên anh cho một con đường, một trường học. Đoàn TNCS Hồ Chí Minh đã vận động thành lập học bổng “Ngô Kha” để động viên tuổi trẻ học đường hăng hái học tập để ngày mai cống hiến cho đất nước.

Sinh viên Ngô Văn Bằng đọc kiến nghị bên cạnh giáo sư Nguyễn Hữu Trí.

Nói đến phong trào đô thị Huế không thể không nói đến cuộc tổng tấn công và nổi dậy mùa xuân năm 1968 của quân và dân ta với 26 ngày đêm làm chủ thành phố Huế. Thắng lợi quan trọng này buộc địch phải ngồi vào bàn đàm phán Paris, buộc địch phải thay đổi chiến lược từ Chiến tranh Cục bộ sang Chiến lược Việt Nam hóa chiến tranh. Việc ra đời Liên minh các lực lượng dân tộc dân chủ và hòa bình thành phố (chỉ ở Huế và TP Hồ Chí Minh) đánh dấu một mốc mới trong cách mạng miền Nam. Nhiều nhân sĩ trí thức Huế tiêu biểu, có ảnh hưởng lớn trong chính giới cũng như trong nhân dân đã tham gia Liên minh như hòa thượng Thích Đôn Hậu, bà Nguyễn Đình Chi, cụ Nguyễn Đóa, giáo sư Tôn Thất Dương Tiềm... Sau này họ đều là nòng cốt trong Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam, Chính phủ Cách mạng lâm thời thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam, Hội đồng cố vấn Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam.

Những năm 1970-1971, phong trào đô thị Huế lên đến đỉnh điểm. Huế chứ không thể ở nơi nào khác họp Đại hội Sinh viên học sinh toàn miền Nam công khai ra tuyên bố ủng hộ lập trường 7 điểm của Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền nam Việt Nam tại hòa đàm Paris. Sự kiện này đã đẩy kẻ thù vào nỗi hoảng loạn mà đỉnh điểm là chúng điên cuồng mở Chiến dịch Bình minh (1972) bắt hàng ngàn người dân và những người yêu nước ra Côn Đảo. Chia rẽ trong nội bộ của địch ở vùng tạm chiếm ngày càng sâu sắc và nhân dân có khuynh hướng ngả dần về cách mạng.

Có thể nói suốt hành trình cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Phong trào đô thị Huế đóng góp vô số sự kiện độc đáo, lẫy lừng không thể kể hết. Phần lớn là các sự kiện có một không hai ở thành thị Miền Nam.

Phong trào của sinh viên học sinh Huế

Ý nghĩa của phong trào đô thị 

Khi nói đến phong trào đô thị, nhiều người thường nghĩ đến những cuộc xuống đường, bãi khóa, đốt xe Mỹ... Nhưng nếu chỉ dừng ở chừng ấy thôi thì thật là phiến diện và không đầy đủ, chưa thấy hết tác dụng lớn lao của phong trào.

Trước hết, phong trào đô thị là một nét đặc sắc của cách mạng miền Nam. Nếu chiến tranh nhân dân hiểu theo nghĩa cổ điển là “lấy nông thôn bao vây thành thị”, thì phong trào đô thị chính là chiến tranh nổ ra từ thành phố, và từ thành phố phát triển về nông thôn vùng sâu, vùng xa. Phong trào diễn ra rất đa dạng với các loại hình hết sức phong phú, từ những tổ chức bị mật, công khai, bán công khai, đến những tổ chức biến tướng, cả trong những tổ chức do địch lập ra từ trường học, đến các công sở, các cơ quan của Mỹ ngụy, cả trong quân đội ngụy. Phong trào thu hút đông đảo các tầng lớp từ trí thức, tầng lớp trên đến sinh viên học sinh, đến công nhân, chị em tiểu thương, nông dân; các cán bộ, công chức trong chính quyền ngụy, binh sĩ trong ngụy quân. Có thể nói, phong trào đô thị như một trận bát quái đồ, ở đâu cũng có thể tập hợp lực lượng, ở đâu cũng có thể phân hóa địch. Và cũng chính những cuộc tập hợp này đã làm cho phong trào đô thị trở thành những cuộc tập dượt cách mạng, thúc đẩy và tạo thời cơ cách mạng.

Nhưng cao hơn nữa, phong trào đô thị khi đã là cao trào chính là lúc mũi nhọn của phong trào là đánh thẳng, khoan vỡ hệ thần kinh của Mỹ ngụy. Tạo nên những chuyển động mạnh mẽ làm thay đổi tương quan lực lượng giữa ta và địch, làm cho hậu phương địch rối ren, nội bộ địch phân hóa. Điều này lí giải vì sao ta thắng địch thua, trong mỗi tương quan lực lượng giữa ta và địch có khác biệt rất lớn.

Ở cơ sở, bằng những cuộc biểu tình bãi khóa những năm 1963-1964, phong trào đô thị Huế đã đánh nát tổ chức công an, mật vụ của chính quyền ngụy, đập tan Đảng cần lao nhân vị... Những thành công của phong trào đã góp phần cho cách mạng phát động phong trào đồng khởi, phá vỡ chính quyền ngụy các cấp, phá tan phong trào ấp chiến lược, các khu trù mật của Mỹ ngụy.

Phong trào đô thị đã phân hóa sâu sắc bộ máy quân đội, chính quyền của Mỹ ngụy. Những cuộc biểu tình đấu tranh liên miên những năm 1963-1966 đã làm cho địch rối loạn, nội bộ địch chao đảo với 12 cuộc đảo chính và phản đảo chính, 8 lần thay đổi chính phủ. Không thể nói chính quyền và quân đội ngụy không yếu đi khi miền Trung li khai chính quyền Sài Gòn với sư đoàn 1 hình thành chiến đoàn li khai Nguyễn Đại Thức, sinh viên Huế lập đoàn sinh viên quyết tử, cảnh sát ngụy lập Đoàn cảnh sát Phật tử, công chức lập Đoàn công chức Phật tử, Đài phát thanh Huế trở thành cơ quan ngôn luận của lực lượng đấu tranh... Tất nhiên để dẹp phong trào, địch phải tốn nhiều công sức tiền của... Kéo theo đó là sự phân hoá rệu rã trong bộ máy ngụy quân, ngụy quyền; phân hóa ở trong các chính khách.

Đối với thế giới, phong trào đô thị đã thu hút sự chú ý của Liên hiệp quốc, những quốc gia tiến bộ và người dân yêu chuộng hòa bình. Ngay tại nước Mỹ, người dân cũng như chính quyền Mỹ nghĩ gì về vai trò “sen đầm quốc tế” của mình khi lần đầu tiên trên thế giới, Toà lãnh sự Mỹ ở Huế bị đốt, cơ quan văn hóa thông tin Mỹ bị đập phá, trên đường phố ở Huế xe Mỹ liên tục bị đốt... Chính phong trào đô thị, đặc biệt là đô thị Huế đã làm cho chính giới Mỹ phân hóa sâu sắc. Sâu sắc đến độ nhiều chính khách của Mỹ đã xem việc Mỹ rút quân, hòa bình cho Việt Nam làm tuyên ngôn tranh cử của mình vào các cơ quan dân cử, kể cả tranh cử tổng thống.

Anh chị em phong trào đô thị Huế gặp nhau sau năm 1975 tại Trường Đại Học Sư Phạm Huế

Những con người của phong trào

Có lẽ đến bây giờ không ai có thể phủ nhận được tính chiến lược của phong trào đô thị, những đóng góp của phong trào trong sự nghiệp giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước. Phong trào đô thị phát triển thành cao trào, đó là lúc xuất hiện thời cơ cách mạng, kết thúc chiến tranh. Tuy nhiên do hoàn cảnh và đặc điểm của cách mạng miền Nam (“cách mạng miền Nam ai làm nấy biết”), do cái nhìn phiến diện: “dân phong trào” - hiểu nôm na những người hoạt động trong phong trào đô thị - là dân tiểu tư sản, có nghĩa là dễ chao đảo trước những tình thế khó khăn. Mặt khác, những người hoạt động trong phong trào đô thị khá đa dạng, nhiều thành phần và trong mối quan hệ chằng chịt. Do vậy không phải người trong cuộc khó mà hiểu hết được. Ở đây, chúng ta cũng thấy hết âm mưu thủ đoạn địch nhằm bôi xấu và vô hiệu hóa những người hoạt động trong phong trào, kế hoạch hậu chiến của địch với chiến lược diễn biến hòa bình. Đó là chưa nói đến những kẻ cơ hội, đã vô tình hay hữu ý tiếp tay cho kẻ thù làm cho cái nhìn về phong trào sau ngày giải phóng trở nên rối rắm, phiến diện, để lại nhiều di chứng khó khắc phục.

Nhưng đã là “dân phong trào” thì luôn có cái hào khí của nó. Những người trong phong trào tìm con đường đi riêng của mình, theo cách của mình để tiếp tục cống hiến, phục vụ và thực sự họ đã có nhiều đóng góp xứng đáng.

Đó là trường hợp anh Lê Phương Thảo, là người lãnh đạo trực tiếp phong trào đô thị Huế. Sau ngày giải phóng rời chính trường, anh lao vào lĩnh vực giáo dục, hình thành Đại học Duy Tân, mở ra một phong trào xã hội hóa giáo dục ngày càng phát triển. Đại học Duy Tân thu hút trên 20.000 sinh viên và nằm trong tốp 20 trường dẫn đầu cả nước. Làm ăn thành đạt, anh đã giúp đỡ con em gia đình chính sách đi học, giúp đỡ những anh em phong trào khó khăn. Chỉ riêng đối với Ban liên lạc B14 (cơ quan Thành ủy trong kháng chiến) trong năm 2011 anh đã ủng hộ trên 100 triệu đồng để giúp đở đồng chí, đồng đội sửa chữa nhà cửa, hỗ trợ anh em quá khó khăn thiếu thốn.

Đó là hình ảnh cụ Nguyễn Hữu Đính, sau giải phóng cụ là Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam thành phố Huế, trên nhiều diễn đàn, cụ luôn say sưa về một nền dân chủ thật sự, về môi trường và vị thế văn hóa Huế. Ý kiến của cụ đến nay vẫn mang đầy tính thời sự. Chính cụ là người sáng lập Trung tâm Nghiên cứu Huế, mà người tiếp nối là con trai của cụ - anh Nguyễn Hữu Châu Phan - vượt qua tuổi tác và bạo bệnh, anh Nguyễn Hữu Châu Phan cùng các anh trong Trung tâm Nghiên cứu Huế đều đều hằng năm cho ra đời các ấn phẩm sang trọng, đúng tầm vóc thành phố văn hóa, ấn phẩm Nghiên cứu Huế dày dặn mọi bề được giới nghiên cứu Huế trong nước cũng như bạn bè trên thế giới kính trọng.

Nếu như trong phong trào đô thị, Võ Quê được nhiều người biết đến bởi những vần thơ đầy hào khí như: “Thừa Phủ ơi! Lòng ta đồng biển lửa” được nhạc sĩ Nguyễn Phú Yên phổ nhạc. Sau ngày giải phóng, vượt qua bao thách thức, anh âm thầm miệt mài tập hợp nghệ nhân hình thành Câu lạc bộ ca Huế. Và có thế nói không ngoa, anh là người có công đầu trong việc phục hồi và phát triển ca Huế, từ sưu tầm lời ca đến tổ chức biểu diễn. Hình thành bước đầu ngành “công nghiệp” giải trí “ca Huế trên sông Hương”, làm cho Huế không còn là thành phố ngủ sớm. Ca Huế trên sông Hương đã trở thành món ăn tinh thần không thể thiếu được đối với du khách, hàng ngàn người dân đã sống được nhờ vào hoạt động văn hóa lành mạnh này.

Cùng với thế hệ của Võ Quê, anh Nguyễn Duy Hiền được mọi người thành phố biết đến như là công trình sư của các kỳ Festival, kể từ Festival CODEV Việt Pháp những năm 1990. Chính thành công của các kỳ Festival Huế cả chuyên đề lẫn tổng hợp đã góp phần định hướng, thúc đẩy xây dựng Huế thành thành phố Festival đặc trưng của Việt Nam.

Và còn biết bao anh em trong phong trào miệt mài chạy đua với thời gian, đấu tranh với tuổi tác và bệnh tật, tìm con đường riêng của mình tiếp tục “dấn thân”. Không có danh hiệu thi đua nào cho họ, nhưng trong tình cảm của nhiều người: họ đúng là những công dân ưu tú của Huế.

L.V.L
(SDB 6-12)