Hiển thị các bài đăng có nhãn Mãn cuộc Hồ Xuân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mãn cuộc Hồ Xuân. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

Về sự tự trọng của ông Dương Tự Trọng

(Dân trí) - Sẽ rất nguy hiểm khi ai cũng vì nghĩa tình riêng tư mà đứng trên luật pháp. Anh em, con cháu, họ hàng hay bạn bè thân thiết tham nhũng, thay vì xử lý theo pháp luật thì tìm cách bao che, chạy tội.
Cựu Phó GĐ Công an Dương Tự Trọng
từng là ''khắc tinh số một'' của giới tội phạmHải Phòng
Cựu Phó GĐ Công an Dương Tự Trọng từng là ''khắc tinh số một'' của giới tội phạm Hải Phòng
Có một số lời bình luận ca ngợi Dương Tự Trọng là người xứng đáng với cái hai chữ tự trọng. Vị cựu đại tá công an này đã vì tình thâm mà hy sinh bản thân mình.Nhưng đó là cái nhìn theo quan hệ cá nhân, giữa một con người với bạn bè hay người thân của họ.
Luật pháp hoàn toàn khác, có chuẩn mực và văn minh. Nếu như ai cũng nhân danh tình cảm cá nhân riêng tư để phạm pháp thì xã hội sẽ loạn, đất nước sẽ trỏ thành vô chính phủ. Khi một người sẵn sàng phạm pháp vì anh em, vì người thân, vì chiến hữu, vì đồng đội và cho đó là việc nghĩa hiệp thì xã hội phải trả giá cho sự “nghĩa hiệp” đó.
Trên thực tế, đã có bao nhiêu sự trả giá cho quan hệ riêng tư của những người có quyền chắc không khó để nhận ra. Dùng quan hệ họ hàng để tạo điều kiện cho người thân trong gia đình thăng quan tiến chức, chiến hữu chia cho nhau quyền lực và quyền lợi. Cái riêng xen vào cái chung thường chỉ mang lại điều không tốt, chưa nói là gây hại.
Còn vì quan hệ riêng mà phạm pháp thì đương nhiên phải xử. Pháp luật đặt ra quy định về hành vi che giấu tội phạm để điều chỉnh ngay cả quan hệ cha con. Con phạm pháp, cha cũng không được che giấu. Ai cũng biết rằng, cha mẹ khó có thể không che chở con mình. Nhưng sự văn minh của pháp luật chính là chỗ bảo vệ sự công bằng cho toàn xã hội, cho tất cả mọi công dân. Nếu như tội phạm được che giấu mà không đưa ra xét xử thì không thể có sự công bằng.
Cũng từ chuyện nghĩa tình anh em của Dương Chí Dũng và Dương Tự Trọng để nhìn rộng ra, sẽ rất nguy hiểm khi ai cũng vì nghĩa tình riêng tư mà đứng trên luật pháp. Anh em, con cháu, họ hàng hay bạn bè thân thiết tham nhũng, thay vì xử lý theo pháp luật thì tìm cách bao che, chạy tội. Nhiều hành vi phạm tội khác nữa, rất dễ bị cái tình riêng lợi dụng, nhất là khi kẻ lợi dụng có quyền lực trong tay.
Một đất nước mà công dân tôn trọng pháp luật cao thì đất nước đó phát triển nhanh, người dân được sống trong một xã hội an toàn, lành mạnh.
Để Việt Nam là một nước như thế thì phải tuyên truyền cho mọi công dân về nhận thức chấp hành pháp luật.
Lê Chân Nhân

Bà Lan Vạn Thịnh Phát trong lời khai Dương Chí Dũng

Tập đoàn Vạn Thịnh Phát thuộc sở hữu của gia tộc họ Trương (một trong những công ty tư nhân lớn nhất Việt Nam) với chủ tịch là bà Trương Mỹ Lan.
Ngày 7/1/2014, TAND TP.Hà Nội đã đưa ra xét xử sơ thẩm đối với bị cáo Dương Tự Trọng và 6 đồng phạm tội tổ chức cho người khác trốn đi nước ngoài. Người được đưa đi trốn là ông Dương Chí Dũng (anh trai Dương Tự Trọng, nguyên Chủ tịch HĐQT Tổng công ty Hàng Hải Việt Nam - Vinalines, nguyên Cục trưởng Cục Hàng Hải, Bộ GTVT).
Chiều ngày 8/1, HĐXX TAND TP Hà Nội đã công bố quyết định khởi tố vụ án hình sự “Làm lộ bí mật nhà nước” do xuất hiện tình tiết tại tòa về danh tính người mật báo cho Dương Chí Dũng thông tin sắp bị khởi tố, bắt tạm giam.
Ngoài ra HĐXX còn đề nghị VKSND TP Hà Nội có yêu cầu đề nghị đối với VKSND Tối cao điều tra hành vi nhận 500.000 USD và 20 tỉ đồng của một cán bộ cấp cao để thực hiện dự án chuyển đổi công năng Cảng Sài Gòn của Tập đoàn Vạn Thịnh Phát (TP.HCM); nếu đủ căn cứ phải xử lý theo đúng quy định của pháp luật. 
doanh-nhân, kinh-doanh, kinh-tế, Thanh-Bùi, Vạn-Thịnh-Phát, căn-hộ-cao-cấp, vinalines, dương-chí-dũng, dương-tự-trọng, bỏ trốn, đại-án, tham-nhũng
Bà Trương Mỹ Lan
Ngay khi thông báo này được phát đi, không ít người tò mò vì không rõ Công ty Vạn Thịnh Phát là công ty nào mà lại được nhắc đến trong vụ việc này.
Theo tìm hiểu của chúng tôi, những thông tin giới thiệu trên trang web cho thấy, tập đoàn Vạn Thịnh Phát thành lập năm 1992 với tiền thân là Công ty TNHH Vạn Thịnh Phát. Ban đầu, doanh nghiệp này chuyên hoạt động trong lĩnh vực thương mại và kinh doanh nhà hàng - khách sạn, nhưng sau đó, Vạn Thịnh Phát kinh doanh trên nhiều lĩnh vực liên quan đến bất động sản.
Đến nay, công ty này đã lần lượt khai trương nhiều nhà hàng, khách sạn, cao ốc văn phòng và cao ốc căn hộ - tất cả đều đạt tiêu chuẩn chất lượng dịch vụ cao, trong đó có hai công trình lớn là Khách sạn Thương mại An Đông - Windsor Plaza Hotel và Cao ốc căn hộ cao cấp Sherwood Residence.
doanh-nhân, kinh-doanh, kinh-tế, Thanh-Bùi, Vạn-Thịnh-Phát, căn-hộ-cao-cấp, vinalines, dương-chí-dũng, dương-tự-trọng, bỏ trốn, đại-án, tham-nhũng
Ở mảng kinh doanh nhà hàng, Vạn Thịnh Phát sở hữu nhà hàng cà phê Central Nguyễn Huệ, nhà hàng Hữu Nghị và nhà hàng Đức Bảo, đều nằm ở trung tâm quận 1, TP.HCM. Ngoài ra, công ty này còn triển khai nhiều dự án đầu tư xây dựng khu dân cư, khu nghỉ dưỡng-du lịch…trên địa bàn TP.HCM và các tỉnh lân cận.
Chủ tịch hội đồng quản trị và Tổng giám đốc của Vạn Thịnh Phát có cùng họ: Trương Mỹ Lan, Trương Mỹ Linh. Tập đoàn này hiện có vốn điều lệ tới 12.800 tỷ đồng. Vạn Thịnh Phát được xếp vào hàng những công ty gia đình lớn và bí ẩn nhất Việt Nam. Thông tin về những người chủ đều chỉ có một vài dòng ngắn gọn trên website và gần như không tiếp xúc với giới truyền thông.
Trương Huệ Vân (vợ mới cưới của ca sĩ, nhạc sĩ Thanh Bùi) là doanh nhân thế hệ thứ tư của Trương gia tộc. Năm 2011, cô thay mặt bà Trương Mỹ Lan ra Hà Nội dự lễ vinh danh "Gia tộc doanh nhân".
Năm 2007, Tập đoàn Vạn Thịnh Phát tham gia thành lập công ty con là Công ty cổ phần Đầu tư Vạn Thịnh Phát và Công ty An Đông, đồng thời hợp tác với Công ty cổ phần đầu tư Times Square Việt Nam và Tập đoàn Sài Gòn Peninsula để hình thành nên nhóm công ty chuyên liên kết đầu tư bất động sản. Doanh nghiệp này được cho là có liên quan đến nhóm cổ đông của Ngân hàng Sài Gòn (SCB) và Tập đoàn VIPD - đơn vị đã bỏ ra số tiền lên tới 10.000 tỷ đồng để mua lại tòa tháp Vincom Centre A vào tháng 6 vừa qua.
Theo Trithuctre

Thứ Tư, 8 tháng 1, 2014

Ai sẽ điều tra Phạm Quý Ngọ?

Trần Dân 
Chiều ngày 8/1/2014, Hội đồng xét xử sơ thẩm vụ án Dương Tự Trọng và đồng bọn tổ chức Dương Chí Dũng trốn ra nước ngoài đã quyết định khởi tố vụ án về “cố ý làm lộ bí mật nhà nước” theo Điều 263 Bộ luật Hình sự, căn cứ vào lời khai của Dương Chí Dũng và Vũ Tiến Sơn tại phiên tòa, tài liệu có trong hồ sơ vụ án và trao cho Viện Kiểm sát nhân dân Thành phố Hà nội giải quyết theo thẩm quyền.


Cũng trong ngày này, Trung tướng Hoàng Kông Tư, Thủ trưởng Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an, cơ quan điều tra vụ án Dương Tự Trọng và đồng bọn, cho rằng chưa đủ kết luận Thượng tướng Phạm Quý Ngọ trao đổi qua điện thoại với Dương Chí Dũng vào ngày 17/5/2012.

Ở Việt Nam có nhiều loại cơ quan điều tra, trong đó có Cơ quan điều tra của Viện Kiểm sát Nhân dân tối cao, Cơ quan cảnh sát điều tra và Cơ quan An ninh điều tra các cấp thuộc lực lượng Công an Nhân dân. Do việc tiết lộ bí mật nhà nước được xác định ở Hà nội, có thể những cơ quan sau đây có thẩm quyền điều tra vụ án mà Tòa án Nhân dân Thành phố Hà nội đã khởi tố:

1)    Cục điều tra Viện Kiểm sát Nhân dân tối cáo
2)    Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an (A92)
3)    Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an (Tổng cục 6)
4)    Cơ quan Cảnh sát điều tra hoặc Cơ quan An ninh điều tra Công an Hà nội.

Do Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an đã cho rằng không kết luận được ông Phạm Quý Ngọ đã tiết lộ bí mật cho Dương Chí Dũng, nên khó có khả năng Cơ quan này được giao nhiệm vụ điều tra đối với ông Phạm Quý Ngọ. Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an trước đây do Phạm Quý Ngọ làm thủ trưởng, những điều tra viên của Cơ quan này phần lớn là chiến hữu, cấp dưới của ông Ngọ, nên không thể giao việc điều tra vụ án này cho họ.

Cục điều tra Viện Kiểm sát Nhân dân tối cao có vẻ chưa đủ tầm và lực lượng để đối phó với Thượng tướng Phạm Quỳ Ngọ.

Chúng tôi cho rằng, Ban Nội chính Trung ương sẽ đề nghị Ban chỉ đạo chống tham nhũng (do Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, cựu Bí Thư Thành ủy Hà nội làm trưởng ban) yêu cầu Công an Hà nội nhận điều tra vụ án tiết lộ bí mật này. Đây là cơ hội cho Thiếu tướng Nguyễn Đức Chung, Giám đốc Sở Công an Hà nội trổ tài. Cơ hội thăng quan tiến chức rộng mở cho tướng Chung, mới 47 tuổi. Nếu ông thành công điều tra vụ án này, nhiều khả năng ông sẽ tiếp quản chức Thứ Trưởng Bộ Công an của Thượng tướng Ngọ.

Tướng Chung có kinh nghiệm điều tra, chinh chiến, chắc sẽ không phụ lòng những người tin vào ông. Đứng đằng sau tướng Chung sẽ là các ông Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Bá Thanh và đặc biệt ông Phạm Quang Nghị, Bí thư Thành ủy Hà nội, một ứng cử viên sang giá cho chức Tổng Bí Thư khóa tới. Ông Chung sẽ không được phép thất bại, có nghĩa ông phải chứng minh tướng Ngọ đã tiết lộ bí mật cho Dương Chí Dũng và không những thế còn nhận hối lộ như Dương Chí Dũng đã khai tại phiên tòa. Rõ ràng, Dương Chí Dũng và gia đình sẽ tìm mọi cách để đưa ra các tình tiết chứng cứ giúp cơ quan điều tra chứng minh ông Ngọ phạm tội để Dũng thoát hình phát tử hình.  
Dương Tự Trọng, một cựu thủ trưởng Cơ quan điều tra Công an Hải Phòng vì muốn cứu ông anh chắc sẽ được gia đình thuyết phục hợp tác với đồng nghiệp cũ của Công an Hà nội, sẽ khai ra những chi tiết mà đến nay Trọng chưa chịu khai (theo Vũ Tiến Sơn, chính Trọng thông báo Phạm Quý Ngọ yêu cầu Trọng đưa anh trai ra nước ngoài nghỉ dưỡng một thời gian). Sẽ thật lý thú và đáng theo dõi một cuộc chiến cân não giữa một bên là hai người từng làm thủ trưởng cơ quan điều tra hai Thành phố lớn đấu với một bên là người từng làm thủ trưởng cơ quan điều tra một tỉnh lẻ (Thái Bình), sau đó đứng đầu cơ quan điều tra của Bộ Công an. Ai sẽ thắng ai?

Khởi tố vụ án làm lộ bí mật khiến Dương Chí Dũng bỏ trốn

(Dân trí) – Hội đồng xét xử quyết định tuyên bố khởi tố vụ án hình sự làm lộ bí mật công tác trong việc để lộ thông tin mật báo cho Dương Chí Dũng bỏ trốn. Quyết định khởi tố vụ án được chuyển sang VKSND Hà Nội.

Từ lời khai của Dương Chí Dũng, Tòa quyết định khởi tố vụ án hình sự về vụ làm lộ bí mật công tác.
Từ lời khai của Dương Chí Dũng, Tòa quyết định khởi tố vụ án hình sự về vụ làm lộ bí mật công tác.
 
Xét lời khai của Dương Chí Dũng về các tình tiết liên quan đến vụ án này, tòa khẳng định, Dương Chí Dũng nhận được lời mật báo và khuyên lánh đi một thời gian nên vội vàng bỏ trốn. Điều này phù hợp với nhật ký ghi chép của bị cáo cũng như lời khai của Dương Tự Trọng, Vũ Tiến Sơn về việc có 1 "sếp" to mách cho Dũng. Tòa nhận định sự việc này là có thật trong khi đây là một vụ án lớn, cần đảm bảo tuyệt mật.
 
Căn cứ theo điều 263 BLHS, Tòa quyết định khởi tố vụ án hình sự về vụ làm lộ bí mật công tác.
Tòa yêu cầu điều tra làm rõ hành vi nhận 500.000 USD để chạy tội cho Dương Chí Dũng cũng như hành vi nhận 20 tỷ đồng để làm dự án chuyển đổi công năng cảng Sài Gòn mà Dương Chí Dũng đã khai tại tòa. Xét đề nghị của VKS về việc khởi tố vụ án, HĐXX nhận định là cần thiết. HĐXX cũng quyết định giao VKSND kiến nghị cơ quan phù hợp để làm rõ các khoản tiền Dương Chí Dũng đưa các cán bộ Bộ Công an để lo "chạy tội'.  
Phương Thảo

Thứ Ba, 7 tháng 1, 2014

Quyền lực và sự tha hóa

(Dân trí) - Lạm dụng quyền lực, biến quyền lực công thành ý chí cá nhân để trục lợi đang là hiện tượng diễn ra không phải ít trong các giới chức VN hiện nay. Những vụ án tham nhũng lớn gần đây là những minh chứng cụ thể và mới nhất về điều đó…

(minh họa: Ngọc Diệp)

"Tất cả quyền lực nhà nước thuộc về Nhân dân"; cán bộ các cấp là công bộc của nhân dân, thực hiện quyền lực do nhân dân ủy thác. Đó là bản chất của xã hội ta. Tư tưởng “công bộc” của dân được Chủ tịch Hồ Chí Minh thể hiện rõ trong “Thư gửi ủy ban nhân dân các kỳ, tỉnh, huyện và làng" đăng trên báo Cứu quốc số ra ngày 17/10/1945:

"Chúng ta phải hiểu rằng, các cơ quan của Chính phủ từ toàn quốc cho đến các làng, đều là công bộc của dân, nghĩa là để gánh vác việc chung cho dân, chứ không phải để đè đầu dân như trong thời kỳ dưới quyền thống trị của Pháp, Nhật. Việc gì lợi cho dân, ta phải hết sức làm. Việc gì hại đến dân, ta phải hết sức tránh.”

Thế nhưng trong thực tế, khi quyền lực nhà nước được trao cho con người cụ thể thì quyền lực ấy có khi lại bị vận động theo xu hướng chủ quan của người sử dụng, trở thành đối lập với chính mình lúc ban đầu. C.Mác gọi đó là sự tha hóa của quyền lực. Tha hóa quyền lực biến quyền lực nhân dân thành quyền lực của cá nhân hay của các nhóm quyền lực, làm méo mó mục đích tự thân của quyền lực nhà nước là phục vụ nhân dân.

Lạm dụng quyền lực, biến quyền lực công thành ý chí cá nhân để trục lợi đang là hiện tượng diễn ra không phải ít trong các giới chức VN hiện nay. Những vụ án tham nhũng lớn gần đây là những minh chứng cụ thể và mới nhất về điều đó. Chỉ đơn cử một vài dẫn chứng “nho nhỏ” sau đây cũng đủ thấy quyền lực trong thực tế đã và đang bị biến dạng như thế nào.

Vụ án Dương Tự Trọng đưa ra xét xử ngày 7/1. Ông Trọng cùng 6 đồng phạm bị Viện KSND Tối cao truy tố về hành vi “Tổ chức người khác trốn đi nước ngoài” theo Điều 275 Bộ Luật hình sự.  Theo cáo buộc của Viện KSND Tối cao, ông Trọng là người khởi xướng, chủ mưu, chỉ đạo và giao cho các đồng phạm tổ chức đưa anh trai mình là Dương Chí Dũng - nguyên Cục trưởng Cục Hàng hải, nguyên Chủ tịch HĐQT Vinalines - đi trốn sau khi cơ quan điều tra phát lệnh bắt giữ. Tội trạng đó dư luận đã biết qua các phương tiện thông tin đại chúng bấy lâu nay.
 
Không chỉ có vậy, ông Trọng còn bị cáo buộc đã chỉ đạo cấp dưới làm giả CMND cho mình để làm giấy khai sinh cho 2 đứa con ngoài giá thú.  
Gạt sang một bên chuyện đạo đức (quan hệ bất chính sinh con ngoài giá thú), người ta vẫn không thể tin được một cán bộ cao cấp, hàm đại tá, lúc bấy giờ đương chức Phó GĐ Công an HP như ông Trọng lại đi làm cái chuyện giả mạo giấy tờ tùy thân. Ở góc độ một lãnh đạo CA ở địa phương rồi sau này còn được đề bạt làm Phó Cục trưởng Cục Cảnh sát quản lý hành chính về trật tự xã hội thuộc Bộ Công an, ông Trọng đáng ra phải là tấm gương sáng cho cán bộ, chiến sĩ thuộc quyền. Thế nhưng ông lại chỉ đạo trực tiếp cho cấp dưới làm điều phi pháp (!?)

Rõ ràng quyền lực đã bị ông Trọng lạm dụng để phục vụ cho mục đích riêng tư. Trong việc làm giả CMND, ông Trọng bằng ý chí của mình đã áp đặt quyền lực lên người khác, buộc cấp dưới làm theo ý đồ của mình và vô hình trung biến họ thành đồng phạm.

Nhân chuyện này lại nghĩ đến chuyện ông Hồ Xuân Mãn với vụ “anh hùng khai man thành tích” làm nóng dư luận bấy lâu nay. Ông cựu Bí thư Tỉnh ủy này cũng đã sử dụng “chiếc gậy quyền lực” được Đảng, Nhà nước và Nhân dân trao cho để phục vụ mục đích cá nhân. 15 trên 17 “thành tích” mà ông kê khai là không đúng sự thật. Thế nhưng ông vẫn được tặng danh hiệu cao quí: Anh hùng lực lượng vũ trang Nhân dân, vì sao vậy?

Chuyện thành tích, chiến công mà ông Mãn kể lể xảy ra hồi chiến tranh, cách nay đã hơn 40 năm, một khoảng thời gian tưởng có thể xóa nhòa ranh giới của sự thật (?) Nhưng có lẽ ông quên mất rằng ở thời điểm xét tặng danh hiệu anh hùng, nhiều đồng đội cùng chiến hào với ông vẫn còn sống và nhân dân địa phương biết rất rõ ông là ai.

Nếu việc bình xét minh bạch chắc chắn ông Mãn không thể qua được cửa ải nhân dân. Vậy chỉ còn một cách - dùng quyền lực. Khi người lãnh đạo cao nhất địa phương đã “chỉ đạo”, ai dám không chấp hành? Những cán bộ liên quan đến việc làm hồ sơ xét tặng danh hiệu anh hùng cho ông có thể ngay từ đầu đã hiểu việc làm sai trái của mình, nhưng họ không đủ bản lĩnh để vượt qua được nỗi sợ hãi vô hình trước quyền lực. Bởi ai cũng biết nếu không im lặng, nếu không thực thi “mệnh lệnh” thì... chuyện gì sẽ xảy ra đối với “niêu cơm” của mình?

Và chắc chắn những cán bộ thuộc quyền ông Trọng cũng chung tâm trạng như thế khi buộc phải làm CMND giả cho ông.

Có một câu chuyện cũng tương tự chuyện phong tặng danh hiệu Anh hùng cho ông Mãn nhưng khác ở chỗ là chưa đạt được kết quả, có lẽ vì cái tầm quyền lực của người đứng đầu trong trường hợp này... chưa đủ lớn.

Số là ông hiệu trưởng trường cao đẳng D muốn có cái danh hiệu cao quí Nhà giáo ưu tú để đời cho con cháu và lòe thiên hạ. Nhưng nếu cứ đằng thẳng thì ông có nằm mơ cũng không được. Thế là với quyền lực trong tay, ông chỉ đạo cấp dưới ngụy tạo hồ sơ, khai gian thành tích, làm giả biên bản họp các khoa, phòng ban. Rồi cấy số liệu biểu quyết đồng ý của cán bộ giáo viên toàn cơ quan vượt ngưỡng qui định, để cho ông đủ tiêu chuẩn đạt dạnh hiệu cao quý này. Và hồ sơ cấp trường được hoàn tất một cách nhanh chóng trong vòng chưa đầy mươi hôm, đẹp như mơ!!!

Nhưng thật may, Hội đồng xét duyệt cấp trên biết rõ ông là ai nên đã loại ngay từ vòng sơ khảo. Khoảng bốn, năm tháng sau, ông nhận án kỉ luật cảnh cáo của thường vụ tỉnh ủy vì nhiều tội, trong đó có tội lạm dụng chức quyền. Thật hú vía cho ngành giáo dục địa phương, nếu khi đó ông lọt qua các cửa ải thì bây giờ chắc chắn lại phải mệt mỏi ngồi với nhau mà xem xét hủy danh hiệu giống như với ông Mãn.

Khi viết những dòng này, tôi sực nhớ hình ảnh ông Mãn cách đây 3 năm được báo chí mô tả là: “gây ấn tượng mạnh” trong cuộc giao lưu các điển hình tiên tiến học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Chủ tịch Hồ Chí Minh với những phát biểu hùng hồn: “Mình muốn Đảng bộ mình tốt thì mình phải làm tốt trước…”; “…Dám làm, dám chịu trách nhiệm, khi khó khăn nhất thì người lãnh đạo phải đi đầu. Trong lối sống phải cần kiệm liêm chính, không tham quyền chức, tiền bạc bởi “nếu lấy đồng tiền là mục đích sẽ trở thành nô lệ cho nó” (!!!)

Thế đấy, khi quyền lực còn tỏa sáng, chẳng dễ gì thấy được những mảng tối khuất lấp phía sau ánh hào quang của nó.

Nguyễn Duy Xuân

Thứ trưởng Bộ Công An Phạm Quý Ngọ cũng đang bị bệnh...

Đề nghị khởi tố người “mật báo” để Dương Chí Dũng bỏ trốn

(Dân trí) - Việc Dương Chí Dũng khai Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ có dấu hiệu làm lộ bí mật công tác, VKS đề nghị khởi tố vụ án hình sự. VKS cũng đã đề nghị HĐXX phạt Dương Tự Trọng 18-20 năm tù.
 >>  Dương Chí Dũng khai được ông Phạm Quý Ngọ “mật báo”
 >>  Sẽ làm rõ vụ “mật báo” cho Dương Chí Dũng bỏ trốn

17h, tòa tuyên bố tạm dừng buổi làm việc, sáng mai (8/1) tòa sẽ tiếp tục làm việc.
 
16h49’, LS Nguyễn Thái Hòa – Trần Thiện Thuật, bào chữa cho bị cáo Phạm Minh Tuấn.
 
16h 45’, bị cáo Dương Tự Trọng trình bày thêm về việc VKS truy tố tại khoản 3 Điều 275 BLHS. Bị cáo trình bày không nói việc này cho bản thân mà cho chung các bị cáo trong vụ án. Theo đó, Dương Tự Trọng cho rằng đánh giá hậu quả vụ án là gây dư luận xấu, ảnh hưởng uy tín cơ quan pháp luật đều là những ước định, khó đo đếm. Việc VKS vận dụng nội dung này để kết tội các bị cáo là bất hợp lý.
 
16h25’, luật sư Trần Đình Hưng bảo vệ cho bị cáo Dương Tự Trọng bắt đầu nội dung trình bày. Ông Hưng cũng không đồng tình nhận định của VKS đây là vụ án đặc biệt nghiêm trọng do Dương Tự Trọng cầm đầu với thủ đoạn tinh vi để che giấu hành vi. Theo nhận thức của ông Hưng, nếu vụ án này, người trốn không phải Dương Chí Dũng mà là bất cứ bị cáo nào khác thì mức độ nghiêm trọng không được nhìn nhận như thế này.
 
Vì vậy, LS Hưng đề nghị trả hồ sơ vụ án đề điều tra lại, đánh giá đúng mức độ vi phạm của các bị cáo để có quyết định chính xác, đúng đắn.
 
Dương Chí Dũng tiết lộ chi số tiền lớn để “chạy tội” (Trực tiếp)
Dương Tự Trọng (trái) luôn giữ vẻ mặt "vô hồn" trong suốt quá trình xét xử nhưng lại biện luận hùng hồn về nguyên tắc nghề nghiệp.
 
16h2’, luật sư Đặng Việt Hùng – luật sư của bị cáo Vũ Tiến Sơn trình bày bài bào chữa cho thân chủ.
 
Theo luật sư, việc đánh giá vụ án là nghiêm trọng là khiên cưỡng. Việc bị cáo dùng sim rác, thường xuyên thay đổi địa điểm, phương tiện di chuyển không phải là biện pháp tinh vi mà là tâm lý thông thường của người phạm tội, đã trốn thì phải như vậy. Việc này đều đã có tiền lệ, là điều bình thường chứ không nên coi là thủ đoạn tinh vi. Như vậy, theo luật sư là quan trọng hóa vấn đề.

Một số bị cáo khi đưa Dương Chí Dũng đi trốn chỉ biết Dương Chí Dũng có thể bị khởi tố, cũng không biết khởi tố tội gì, mức độ ra sao. Nhiều bị cáo khác thậm chí không biết gì. Việc vi phạm của Dương Chí Dũng là trách nhiệm của Dũng còn các bị cáo trong vụ án này chỉ biết Dũng là Dương Tự Trọng. Luật sư đặt câu hỏi, các bị cáo không hề biết Dũng phạm tội thế nào mà bị coi là phạm tội đặc biệt nghiêm trọng có phải là khiên cưỡng.

Theo luật sư, truy tố các bị cáo ở tội che giấu tội phạm và không tố giác tội phạm, nếu ở tình huống nghiêm trọng khung hình phạt mới đến 7 năm tù. Còn ở đây các bị cáo chưa biết Dương Chí Dũng phạm tội ở mức độ như nào mà coi người tổ chức trốn là đặc biệt nghiêm trọng, theo luật sư, chưa hợp lý, mới chỉ là cảm nhận theo chủ quan.
 
Luật sư cho rằng, chỉ nên kết tội Vũ Tiến Sơn cũng như các bị cáo phạm tội tổ chức người khác trốn đi nước ngoài ở khoản 1 Điều 275 BLHS mới hợp lý chứ không phải khoản 3 điều này với khung hình phạt lên tới 12-20 năm tù.
 
15h 49’, VKS nhận định, Đồng Xuân Phong thực hiện tội phạm một cách tích cực, nhiều lần sang Campuchia tiếp tế cho Dương Chí Dũng trong khi bản thân mình cũng đang vi phạm pháp luật, phải trốn tránh.
 
Trần Văn Dũng đã đưa Dương Chí Dũng trót lọt qua cửa khẩu Mộc Bài, đã sang Campuchia thu xếp việc ăn ở cho Dương Chí Dũng, thể hiện tính chất coi thường pháp luật.
 
Phạm Minh Tuấn – bạn thân của Dương Tự Trọng đã đi Hà Nội đón Dương Chí Dũng từ nhà chị HKN vì biết nhà chị này, đưa đi Quảng Ninh trốn nhưng thành khẩn khai báo, hành động vì tình cảm, có thể xem xét giảm nhẹ một phần hình phạt.
 
Việc miễn trách nhiệm hình sự cho Nguyễn Hồng Vinh (em rể Dương Tự Trọng), VKS nhận định là có cơ sở, phù hợp, cần chấp nhận.
 
Hành vi làm giả hộ chiếu, một số giấy tờ khác của Đồng Xuân Phong, Bộ Công an đã chuyển cho Công an Hải phòng xem xét xử lý.
 
Từ phân tích nhận định này, VKS đề nghị HĐXX phạt Dương Tự Trọng 18-20 năm tù; Vũ Tiến Sơn 17-18 năm tù; Hoàng Văn Thắng, Nguyễn Trọng Ánh, Đồng Xuân Phong 6-7 năm tù; Phạm Minh Tuấn 5-6 năm tù.
 
Việc Dương Chí Dũng khai Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ có dấu hiệu làm lộ bí mật công tác, VKS đề nghị khởi tố vụ án hình sự. Với nội dung Dương Chí Dũng tố cáo về vụ tiêu cực, nhận hối lộ ông Ngọ, việc nhận hối lộ liên quan đến việc chuyển mục đích sử dụng Cảng Sài Gòn liên quan đến công ty Vạn Thịnh Phát, VKS đề nghị chuyển cơ quan có thẩm quyền xem xét xử lý theo quy định pháp luật.
 
15h45',  Viện kiểm sát đọc bản luận tội các bị cáo.
 
Đại diện Viện kiểm sát đọc bản cáo trạng luận tội các bị cáo
Đại diện Viện kiểm sát tại phiên tòa
 
15h37’, Dương Tự Trọng xin được khai thêm. Trọng nói là người làm hình sự nên đã thành nghề, thông thường theo thói quen, đi làm án thì sẽ bỏ điện thoại ở nhà cũng như không được hỏi gì nhiều, thành nguyên tắc nghề nghiệp. Đó là thói quen với các anh em cấp dưới của Trọng hơn chục năm qua. Vậy nên việc các bị cáo khai về sự chấp hành, cứ thế làm theo, không hỏi lại gì là vì nghề nghiệp.
 
Về Phạm Minh Tuấn, Trọng giải thích, vì có mối quan hệ đặc biệt với mình nên thường được trưng dụng đi làm án cùng anh em, càng không được phép hỏi gì, được anh em trinh sát thường xuyên yêu cầu giúp đỡ không lý do, không thời điểm cụ thể.
 
15h33’, LS của bị cáo Phạm Minh Tuấn hỏi Dương Chí Dũng. Dũng xác nhận chỉ nhờ Tuấn đưa về Quảng Ninh, sau đó định sẽ tính đường sang Trung Quốc chứ không phải đi nhờ việc gì khác. Dũng quen Tuấn từ thời Tuấn cũng học đại học với Dương Tự Trọng, còn rất nghèo, Dũng hay đến cho 2 anh em lúc cái bánh mỳ, lúc túi bánh bao nhưng cũng chưa bao giờ đi chơi riêng hay làm việc vì riêng với Tuấn.
 
Bị cáo Phạm Minh Tuấn cũng xác định thân với Trọng từ thời đại học vì trân trọng tính cách với nhau. Tuấn biết Dương Chí Dũng là anh cả trong gia đình nhà Trọng.
 
15h26’, LS. Đặng Việt Hùng hỏi bị cáo Vũ Tiến Sơn, bị cáo nói, việc tham gia đưa Dương Chí Dũng đi, ngoài vấn đề tình cảm thì cũng không thể không thực hiện vì trong quan hệ công tác, Sơn, Ánh, Thắng là cấp dưới trực tiếp của Dương Tự Trọng.
 
15h17’, luật sư (LS) Trần Đình Hưng hỏi Dương Chí Dũng, bản thân chủ động đi trốn hay đi theo sự điều chỉnh của những người trong vụ án? Dũng trả lời đi theo hướng Dũng chỉ đạo – ban đầu đi Quảng Ninh, sau chuyển sang đi Sài Gòn, sang Campuchia. Các bị cáo thực ra chỉ lo xe cho Dũng đi. Theo Dũng, trong cuộc đi này, Trọng chỉ nhờ Thắng lấy xe để đưa anh trai đi Quảng Ninh.
 
Khi trốn đi, Dũng không ý thức được hậu quả của vụ án ở Vinanlines lại nghiêm trọng như thế này, thậm chí không nghĩ cố ý làm trái mà chỉ đi tránh cho êm một thời gian, được làm sáng tỏ thì sẽ trở về.
 
Việc cựu Chủ tịch Vinalines đi qua cửa khẩu sang Campuchia, theo Dũng, bảo là không hợp pháp thì không phải vì về mặt pháp lý là hợp pháp. Từ đó đi Singapore, đi Mỹ cũng là hợp pháp.
 
15h7', tòa tuyên bố tạm nghỉ 5 phút.
 
14h42’, tòa hỏi Vũ Tiến Sơn về việc Dương Tự Trọng có nói với Sơn: “Ông Ngọ nói đưa anh Dương Chí Dũng ra nước ngoài nghỉ mát?". Sơn xác nhận lời khai này đã 2 lần khai tại CQĐT, có trong các bút lục.
 
Bị cáo Dương Tự Trọng không phủ nhận nhưng cũng không thừa nhận tội
Dương Tự Trọng lại được tòa hỏi nhưng bị cáo tiếp tục “không xác nhận cũng không phản đối nội dung Sơn khai"
 
Dương Tự Trọng lại được tòa hỏi nhưng bị cáo tiếp tục “không xác nhận cũng không phản đối nội dung Sơn khai” với lý do, do hoàn cảnh gia đình, nhiều biến cố xảy ra, không nhớ gì cả.
 
Buổi trưa ngày 17/5, ngồi ăn với Trọng và Tràng bên Gia Lâm thì Dũng có điện thoại cho ông Phạm Quý Ngọ và được thông tin buổi chiều Thủ tướng sẽ có buổi làm việc về vấn đề ở Vinalines. Dũng sau đó thông tin lại việc này cho Trọng, Tràng. Chiều tối hôm đó, sau khi Dũng nhận được tin cảnh báo “tránh đi một thời gian” của ông Ngọ, Trọng cũng gọi điện hỏi tình hình. Đó là một sự trùng lặp ngẫu nhiên chứ không phải Dũng chủ động gọi cầu cứu em trai. Dũng sau đó chỉ gọi điện cho Đồng Xuân Phong.
 
14h, Dương Chí Dũng thuật lại trạng thái “quá bàng hoàng” khi ông Ngọ chỉ nói 1 câu về việc cấp trên đã đồng ý khởi tố, bắt tạm giam”, phải “lánh đi một thời gian” nên đã đi luôn. Dũng cho biết, bản thân có quan hệ từ lâu với ông Ngọ, từ khi ông Ngọ còn ở căn nhà nhỏ gần khu vực bờ sông Tô Lịch tới khi chuyển về khu chung cư siêu sang Pacific.
Hậu quả của quyết định bỏ đi này, theo Dương Chí Dũng, “giờ các anh em ở đây liên lụy”. Dũng khẳng định không biết em trai và bạn bè bàn bạc kiểu gì nhưng ban đầu, Dũng chủ động đề xuất đi Trung Quốc nên chạy đi Quảng Ninh. Nhưng sau đó, “bấm” lại giờ giấc, hướng đi (Dũng giải thích bản thân nghiên cứu tướng số, kinh dịch…) thấy không thuận. Trong người có hộ chiếu có sẵn visa đi Mỹ nên Dũng nghĩ đến sang Campuchia để đi Mỹ.
“Anh em ở đây toàn là người tốt. Tôi không muốn ai liên lụy nên còn khai là đi xe máy. Anh Thắng ngồi trên xe thậm chí còn cho tôi 1000USD, bảo không có gì, anh cầm tạm đi đường” – Dũng cũng khẳng định, không bao giờ điện cho em trai báo tin vì biết điện cho người thân là lộ ngay, chỉ điện thoại cho Đồng Xuân Phong – người rất thân, anh em Dũng – Trọng coi như em út trong nhà.
“Việc của tôi, tội lớn, ầm ĩ nhưng anh em rất tốt, chỉ vì tôi mà mang tội. Họ chỉ làm vì tình người thôi. Giờ tôi đã rất ân hận vì việc bỏ trốn rồi” - Dương Chí Dũng xác nhận quá trình trốn tránh như Thắng đã khai.
Dũng cũng trần tình: “Em tôi, tôi rất thương, tôi có thể chết để em không bị sao được nhưng giờ đã đến thế này, tôi thấy sự thật thế nào thì phải nói vậy”.
Chủ tọa phiên tòa khẳng định, nội dung Dũng khai phù hợp với sổ nhật ký của bị án (gọi là sổ vạn sự), ghi rõ các nội dung, hành trình đi từ Quảng Ninh vào TPHCM. Dũng xác nhận luôn mang trong mình quyển số nhật ký nên quá trình đi luôn ghi chép lại toàn bộ sự việc và hành trình bỏ trốn.
“Thật sự tôi không muốn nói ra những người liên quan đâu nhưng nhìn thấy em trai tôi thế này, thương quá, tôi đành nói ra tất cả. Trong quá trình sau khi vụ Vinalines xử xong, tôi đã viết 16 trang đơn về quá trình phạm tội và hành trình bỏ trốn, gửi đơn kháng cáo và tố cáo gửi Chính phủ, Chủ tịch nước, Ban Nội chính TƯ, Tóa án, VKS tối cao…” - Dương Chí Dũng trình bày.
13h30', Tiếp phiên xét xử Dương Tự Trọng và đồng phạm về tội “Tổ chức người khác trốn đi nước ngoài”, đầu giờ chiều, Tòa tiếp tục xét hỏi Dương Chí Dũng, người được triệu tập đến tòa với tư cách nhân chứng.
 
Dương Chí Dũng cho biết, có nguyên nhân nên tại phiên tòa trước không khai tên người mật báo mà giờ lại khai, nhưng bị cáo khẳng định lời khai này là sự thật. Dũng khai, khoảng 17-18h chiều ngày 17/5 Dũng nhận được điện thoại của Thứ trưởng Bộ Công an Phạm Quý Ngọ báo Thủ tướng đã đồng ý khởi tố, bắt tạm giam Dũng. Khi đó, Dũng cho rằng mình quá hoảng, làm theo lời hướng dẫn của ông Ngọ là tránh đi một thời gian mà không suy nghĩ gì đến hệ quả liên quan.
 
Dương Chí Dũng khai nhiều thông tin bất ngờ trong phiên xử em trai Dương Tự Trọng
Dương Chí Dũng khai nhiều thông tin bất ngờ trong phiên xử em trai Dương Tự Trọng
 
Theo bị cáo, trước đó, hồi cuối tháng 4, Dũng và vợ đến thăm vợ chồng ông Ngọ đang nghỉ tại Tuần Châu vì có nhận được giấy triệu tập của C48 đầu tháng 5 đến làm việc về vụ mua ụ nổi 83M. Khi Dũng điện thoại, ông Ngọ đã định về Thái Bình nhưng Dũng bảo đến nên ông Ngọ chờ. Dũng đề nghị được xem xét hết sức khách quan vì việc đầu tư ụ nổi này nhiều thủ tục, giai đoạn, quy trình. Khi Dũng đến cũng có "quà" cho vợ chồng ông Ngọ (có biếu phong bì 10.000 USD).
 
Đến tối 2/5, Dương Chí Dũng lại đến nhà ông Ngọ bằng xe cơ quan. Đến tòa nhà Pacific Lý Thường Kiệt, lễ tân bấm điện thoại gọi hỏi, vợ ông Ngọ nghe máy và nói ông đang chờ Dũng. Dũng nhìn quanh thì thấy ông này đang ở nhà hàng My Way, 1 tay chỉ xuống dưới, 1 tay chỉ lên trên (ý nói là lên nhà trước).

Tòa hỏi lại, trong túi mang gì? Dũng trình bày, túi có đựng 500.000USD để biếu ông Ngọ. Khi lên đến nhà, vợ ông Ngọ đưa vào phòng khách, pha nước mời, một lúc thì ông Ngọ lên. Ông Ngọ gợi ý kiếm 1 sim rác để gọi cho ông nên Dương Chí Dũng đã làm theo.
 
Lúc ngồi tại nhà, ông Ngọ điện cho ông Thanh (Cục trưởng C48) nhưng ông này không nghe máy. Dũng đề nghị cho xin lại số điện thoại người này nhưng ngại không liên lạc trực tiếp mà nhờ con trai ông Ngọ dẫn đến nhà ông Thanh. Sau đó, con trai ông Ngọ đưa Dũng đến nhà ông Thanh và quà chuẩn bị cho vị Cục trưởng này là 20.000 USD trong cái túi có 1 chai rượu. 
 
Dũng khai nguồn tiền để đưa ông Ngọ lo việc được huy động từ nhiều nơi, từ người anh em cọc chèo 200.000 USD, nhà có dự trữ hơn 100.000 USD để phòng lo cho 2 con đang ăn học ở nước ngoài...
 
Phương Thảo

Thứ Hai, 6 tháng 1, 2014

2/17 thành tích là CÓ, nhưng cũng khai gian, thổi phồng...

Kết luận của Đoàn kiểm tra của UBKTTW Đảng, CCB Phong Điền tố cáo ĐÚNG, trong 17 thành tích để làm AHLLVTND của Hồ Xuân Mãn thì chỉ có hai trận Hồ Xuân Mãn có thật nhưng...

Hồ Xuân Mãn có tham gia 2 trận đánh:

Ông Thái Bình Dương (66 tuổi), nguyên bí thư Đảng ủy xã Phong An từ năm 1968-1969, chánh Văn phòng Huyện ủy Phong Điền từ năm 1970-1975, hiện là Chủ tịch Hội Cựu chiến binh phường Phú Hòa - TP Huế, cho biết ông và ông Hồ Xuân Mãn là người cùng quê ở thôn Phò Ninh, xã Phong An, nhà gần nhau và đã cùng sống, chiến đấu với nhau nhiều năm trong chiến tranh nên ông biết rất rõ về ông Mãn.

“Tháng 5-1965, tôi là bí thư xã đoàn Phong An. Lúc này, ông Hồ Xuân Mãn đang ở nhà đi học, đến năm 1967 mới thoát ly theo kháng chiến”

- ông Dương kể và khẳng định từ tháng 2-1968 đến tháng 9-1969, ông là bí thư Đảng ủy, chính trị viên xã đội Phong An nên biết rất rõ trong thời gian này có những trận đánh nào xảy ra trên địa bàn và không thấy ông Mãn tham gia kháng chiến tại xã Phong An. Trong thời gian này, vì chưa phải là đảng viên nên ông Mãn không thể được giao chức vụ xã đội trưởng Phong An.

Tháng 5-1965, Thái Bình Dương là bí thư Xã Đoàn Phong An

Theo ông Dương, sau khi thoát ly lên rừng kháng chiến, ông Mãn được đưa ra Bắc học tập, công tác đến đầu năm 1971 mới về lại xã Phong An chiến đấu. Sau thời gian làm cần vụ cho bí thư Huyện ủy Phong Điền, ông Mãn trở lại Huyện đội Phong Điền và sau đó được điều trở lại xã Phong An tăng cường chiến đấu.

“Ông Mãn gan dạ, dũng cảm; ngoài ra chẳng có đặc điểm nổi bật, thành tích nào đáng để nhớ”

- ông Dương nhận xét và nói ghi nhận có 2 trận đánh có ông Mãn tham gia.

*Trận đầu tiên diễn ra vào năm 1972, ở đám giỗ tại nhà ông Hồ Sưa, diệt được tên ấp trưởng Hoàng Sớm. Huyện ủy Phong Điền lúc đó đã nghiêm khắc phê bình và đánh giá đây là một trận đánh ảnh hưởng không tốt về chính trị, dân vận vì thiếu thận trọng, gây tổn thất dân thường và 2 cơ sở của ta.

Trần Văn Minh, Bí Thư Phong An (từ 1972-1975)

*Trận thứ hai vào tháng 12-1974, diệt tên Le là trung đội trưởng địa phương quân. Trận này có 3 người tham gia, do Trần Văn Minh làm đội trưởng, ông Mãn chỉ tham gia và chỉ diệt được 11 tên chứ không phải 27 tên như Ông Mãn khai trong bản thành tích.

Sự lừa dối cuối cùng:  ỐM THA, GIÀ THÃI...

Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2014

“Anh hùng khai man” và nỗi buồn huynh đệ!

Bùi Hoàng Tám
(Dân trí) - Thế là vụ “người anh hùng khai man”, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên Huế Hồ Xuân Mãn đã đến hồi… mãn cuộc. Ban Bí thư Trung ương Đảng đã đồng ý đề nghị Nhà nước hủy bỏ quyết định phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang và thu hồi hiện vật, tiền thưởng đã trao cho ông Mãn.


Lý do ông Mãn bị kỉ luật là bởi khai gian có… 15 thành tích trên tổng số 17 thành tích mà ông Mãn khai để nhận danh hiệu anh hùng. Song buồn thay là ngay cả trong số 2 thành tích thực sự đó thì lại có một thành tích gây hậu quả nghiêm trọng, thiệt hại nặng nề mà cụ thể là “diệt địch nhưng diệt nhầm luôn nhiều người của ta”.
Có thể nói, hành động gian dối tới gần 90% thành tích của ông Mãn không chỉ hết sức nghiêm trọng bởi sự việc này đã bộc lộ rất rõ bản chất dối trá của người từng đứng đầu một địa phương lớn của cả nước mà nó còn như một sự “phỉ báng” danh hiệu cao quý mà Tổ quốc chỉ dành cho những người con ưu tú nhất của mình. Đó là những cá nhân có “thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu, phục vụ chiến đấu, giữ gìn an ninh, trật tự, an toàn xã hội; trung thành với Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa; có đạo đức, phẩm chất cách mạng”.
Từ năm 1946 đến năm 1952, suốt chiều dài 7 năm của cuộc kháng chiến kiến quốc oanh liệt, chỉ có bảy cá nhân đầu tiên được tặng danh hiệu Anh hùng, trong đó 4 Anh hùng Quân đội: Nguyễn Quốc Trị, Nguyễn Thị Chiên, La Văn CầuCù Chính Lan và 3 Anh hùng Lao động: Ngô Gia Khảm, Trần Đại Nghĩa, Hoàng Hanh.
Trong khi đó, nếu xét sòng phẳng, ông Hồ Xuân Mãn chỉ có một thành tích không được đánh giá là xuất sắc lại được phong danh hiệu cao quý này là một điều hổ thẹn.

Tuy nhiên, sự dối trá của ông Mãn thì đã rõ nhưng việc phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang không phải là đơn giản mà phải qua một qui trình rất chặt chẽ, với sự xác nhận của nhiều người, nhiều cấp đặc biệt là cấp cơ sở.
Vì thế, cùng với những hình thức kỉ luật ông Hồ Xuân Mãn, Ban bí thư cũng chỉ đạo kiểm điểm tập thể, cá nhân liên quan đến việc xét danh hiệu AHLLVTND của ông Mãn.
Về pháp lý, chắc chắn sự việc sẽ được giải quyết triệt để. Song nghĩ về một chữ tình không thể không cảm thấy xót xa.
Để đi đến việc ông Mãn được công nhận là Anh hùng lực lượng vũ trang không phải là một ngày, một tuần mà hàng tháng, hàng năm. Cũng không phải một người biết mà nhiều người biết. Nhất là những người gần gũi với ông Mãn, trực tiếp ký xác nhận cho ông Mãn.
Hình như tất cả trong số họ không ai can ngăn người thủ trưởng, người đồng chí của mình. Thậm chí, chắc chắn trong đó không ít kẻ còn a dua, nịnh nọt đẩy tiếp thủ trưởng của mình vào con đường tội lỗi. Để rồi giờ đây, nhìn thủ trưởng của mình thân bại, danh liệt liệu họ có hả hê, vui thú?
Và có lẽ đó cũng là mất mát lớn nữa trong vụ việc này.

Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2014

Nhìn hư danh từ chuyện của ông Hồ Xuân Mãn

Sự kiện bình luận

(LĐ) - Số 3 Lê Thanh Phong - 7:51 AM, 04/01/2014
Hồ Xuân Mãn, ngày 31/12/2013 tạ lễ kỉ niệm 100 ngày sinh ĐT NCT

Vụ danh hiệu anh hùng của Cựu bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên - Huế - ông Hồ Xuân Mãn - được công khai trên báo chí hôm qua, rằng những người tố cáo ông Mãn man khai lý lịch để nhận danh hiệu anh hùng là đúng sự thật. Sự thật không thể không tồn tại như nó vẫn có, và đó mới là sự thật. Tượng đài hư danh vẽ vời công trạng dối trá thì tượng đài đó nên xô đổ. Tại sao lại thế nhỉ? Đã là bậc anh hùng có ai tự nói về mình đâu. Nói dối lại càng tệ. Huy chương hay huân chương đôi khi được tạo nên từ dối trá, và Uỷ ban Kiểm tra Trung ương vừa chỉ ra từ vụ ông Mãn.

Đó là, ông Hồ Xuân Mãn tự khai về mình, vẽ rồng rắn thêm chân cho mình. Đến khi các lão trượng cách mạng cùng thời với ông Mãn ở huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên - Huế chỉ ra: “Ông Mãn khai không đúng sự thật”. Dân gian gọi là: Nói láo. Nhưng cũng nên thông cảm một điều, vì đặt ra tiêu chí ban phát danh hiệu mới có người chạy theo hư danh. Bày ra danh hiệu thì con người ta mới chạy theo danh hiệu.

Nếu nói rằng có thành tích công việc sẽ tạo ra anh hùng, thì thế giới không đủ danh hiệu để tặng cho Steve Jobs, Bill Gates. Hai người này làm rung chuyển cả thế giới bằng công nghệ, vậy mà có danh hiệu anh hùng cho hai vị ấy như ở xứ sở nào đó trên trái đất này đâu? Không trọng thực tài mà trọng hư danh sẽ sinh ra dối trá là vậy.

Mình làm mình biết, khi đã tạo ra giá trị, dù nhiều hay ít cũng là của mình, cần chi ai phong tước phong hầu, những thứ chóng qua và dại dột. Đừng chạy theo hư danh bất chấp sự thật, đến khi bị nhân dân vạch mặt hay bị xô đổ thì đừng có trách, kể cả chui vào ống cống như ông Gaddafi.

Để xua tan sự dối trá trên quê hương mình, chỉ còn cách thừa nhận những điều mà người dân công nhận đó là sự thật, là công chính, là lương tri con người.

Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014

Hồ Xuân Mãn và sự dối trá cuối cùng...


Vân Hồng15:12 Ngày 02 tháng 1 năm 2014

Ông Hồ Xuân Mãn , chụp 31-12-2013
Cổ nhân có nói: “Bệnh tùng khẩu nhập, họa tùng khẩu xuất”: Bệnh do miệng mà vào, họa từ miệng mà ra. Nếu không biết kềm chế miệng lưỡi thì nó sẽ gây ra muôn vàn điều ác hại.

Chúng ta có thực sự đạo đức hay không, điều đó được biểu hiện rõ ràng nhất trên miệng lưỡi.
“Người ta có đủ thời giờ để lựa lời, nhưng không có cơ hội để rút lại”. Biết được những đại họa có thể gây ra do miệng lưỡi, ta phải cẩn trọng về những gì mình nói, nhất là khi gặp những điều trái ý, gây bực tức và cản trở, ta càng dễ dàng bung ra những lời nói bất chấp thì lại càng thêm hư hại.

Lời nói là một khí cụ sắc bén có thể làm chuyển đổi mọi tình trạng, nhưng nếu không cẩn trọng ta sẽ đả thương chính mình hoặc người khác: “Lời nói bừa bãi khác nào mũi gươm đâm.”.
Lời nói quả thực lợi hại vô cùng, với ba tấc lưỡi người ta có thể lập nên cơ đồ, nhưng cũng có thể làm tiêu tan cơ nghiệp; có thể xây dựng tất cả, nhưng cũng có thể phá đổ tất cả. Sự sống và sự chết đều là sức mạnh của cái lưỡi, “Vinh hay nhục đều ở lời nói, miếng ăn cả”.
Từ cái miệng Mãn dựng cơ đồ...Mãn ăn, Mãn nói...
Cuối cùng Mãn bị họa, bị bệnh...vì cái miệng chuyên ăn thịt rừng, uống rượu tây nên sinh bệnh...lấy cớ bệnh để xin tha cho tội ác tầy trời...
Chứng cứ đây: “HỘI ĐỒNG BẢO VỆ SỨC KHỎE CÁN BỘ MIỀN TRUNG” đã chứng nhận Mãn bị suy thận cấp chuyển qua "gút" mãn tính vì dám ăn thịt CỌP, bị tâm thần phân liệt vì dám man trá với nhân dân, lừa dối Đảng...
NÓ SẮP CHẾT...Ban bí thư tạm tha chưa quyết định kỉ luật...hú 3 hồn 7 vía...

Ông Lê Hồng Liêm làm việc với Cựu chiến binh

Thập nhị vĩ quái Hồ cáo bệnh
Dân Việt - Ban Bí thư chỉ đạo Ban Thi đua - Khen thưởng T.Ư báo cáo các cơ quan chức năng có thẩm quyền xem xét hủy bỏ quyết định phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND và thu hồi hiện vật, tiền thưởng đối với ông Hồ Xuân Mãn theo đúng quy định của Luật Thi đua - Khen thưởng. 
Ngày 2.1.2014, ông Lê Hồng Liêm - Phó Chủ nhiệm Uỷ ban Kiểm tra T.Ư - đã dẫn đoàn công tác của cơ quan này làm việc với một số cựu chiến binh đứng đơn tố cáo ông Hồ Xuân Mãn - nguyên Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên-Huế - khai man thành tích để được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (LLVTND).

Việc khai man thành tích của ông Hồ Xuân Mãn khiến hàng loạt cựu chiến binh từng sống và chiến đấu cùng thời với ông này bức xúc.

Tại buổi làm việc, ông Liêm cho biết, đoàn công tác được Ban Bí thư ủy quyền đến làm việc với các cựu chiến binh để thông báo kết luận của Ban Bí thư về việc các cựu chiến binh tố cáo ông Mãn.

Theo ông Liêm, sau quá trình thẩm tra, xác minh đơn tố cáo, Uỷ ban Kiểm tra T.Ư xét thấy trong 17 thành tích ông Mãn báo cáo chỉ có 2 thành tích là đúng thực tế. Trong số 2 thành tích ông Mãn khai đúng thì có một thành tích gây ra hậu quả xấu.

Theo đó, Ban Bí thư chỉ đạo Ban Thi đua - Khen thưởng T.Ư báo cáo các cơ quan chức năng có thẩm quyền xem xét hủy bỏ quyết định phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND và thu hồi hiện vật, tiền thưởng đối với ông Mãn theo đúng quy định của Luật Thi đua - Khen thưởng. Ban Bí thư cũng yêu cầu Uỷ ban Kiểm tra T.Ư chỉ đạo các cơ quan liên quan làm rõ trách nhiệm và xử lý theo quy định đối với các tổ chức, cá nhân có liên quan để xảy ra vi phạm, khuyết điểm trong việc xét tặng danh hiệu trên cho ông Mãn.

Theo ông Liêm, căn cứ quy định của Bộ Chính trị về xử lý đảng viên vi phạm và điều kiện sức khỏe hiện nay của ông Mãn, Ban Bí thư đồng ý chưa xem xét kỷ luật đối với ông Mãn. Cụ thể, theo kết luận của Hội đồng chuyên môn bệnh viện sức khỏe miền Trung, hiện ông Mãn đang bị bệnh hiểm nghèo, nên chưa xem xét kỷ luật.

Cũng theo ông Liêm, quá trình, tiến trình thẩm định hồ sơ phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND của ông Mãn đã được thẩm tra từ tỉnh đội, huyện đội, cho đến Tổng cục Chính trị, Quân khu 4, các ban Đảng… Tuy nhiên, do nhiều cơ quan chỉ dựa vào xác nhận của Chánh Văn phòng Tỉnh ủy Thừa Thiên-Huế thời kỳ đó về thành tích của ông Mãn khi xem xét hồ sơ, trong khi xác nhận này là sai quy trình, nên dẫn đến sai sót. Việc các cơ quan trên không đi thẩm tra mà chỉ dựa vào xác nhận của Chánh Văn phòng Tỉnh ủy Thừa Thiên-Huế thời kỳ đó là thực hiện không đúng quy định.

Thứ Tư, 1 tháng 1, 2014

Lần này cụ Phiêu vô...không thấy anh Mãn đâu...

Nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu thăm Bệnh viện Trung ương Huế
Ngày cập nhật 26/02/2013 17:59
(TTH) - Sáng 26/2/2012, ông Lê Khả Phiêu, nguyên Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng cộng sản Việt Nam đã đến thăm và chúc mừng tập thể lãnh đạo, cán bộ y tế Bệnh viện Trung ương Huế nhân kỷ niệm 58 năm ngày Thầy thuốc Việt Nam. Cùng đi với ông Lê Khả Phiêu còn có ông Hồ Xuân Mãn, AHLLVTND, nguyên UVTW Đảng, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên Huế.
Nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu tặng hoa chúc mừng lãnh đạo Bệnh viện Trung ương Huế. Ảnh: Anh Phong
Nói chuyện với cán bộ Bệnh viện Trung ương Huế, nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu cho biết: Trong những năm tháng tham gia chiến trường tại Thừa Thiên Huế, ông đã nhiều lần đến bệnh viện này và vui mừng nhận thấy, sau ngày thống nhất đất nước đến nay, nhất là trong vòng hơn 10 năm qua, Bệnh viện Trung ương Huế đã có nhiều đổi thay vượt bậc, không chỉ trong xây dựng cơ sở vật chất mà còn cả chất lượng đội ngũ cán bộ, khẳng định được vị trí của một bệnh viện hạng đặc biệt và đã triển khai thành công một số kỹ thuật cao, đi đầu trong nước như: ghép tim, ghép thận... Nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu cũng rất phấn khởi khi nghe lãnh đạo bệnh viện cho biết, đơn vị đang trong giai đoạn xây dựng trung tâm y tế chuyên sâu và phấn đấu trở thành trung tâm y học cao cấp của cả nước. Nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu lưu ý: Để thực hiện được mục tiêu này, tập thể cán bộ lãnh đạo, cán bộ nhân viên y tế của bệnh viện không nên tự thỏa mãn với những thành tích đã đạt được, mà phải nỗ lực phấn đấu, nhất là đẩy mạnh công tác nghiên cứu khoa học để đưa bệnh viện ngày càng tiến xa hơn. Dịp này, nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu đã chúc mừng GS. TS Bùi Đức Phú, Giám đốc Bệnh viện Trung ương Huế mới vinh dự được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động trong thời kỳ đổi mới vì đã có thành tích đặc biệt xuất sắc trong lao động sáng tạo.
Chiều cùng ngày, ông Lê Khả Phiêu cũng đã đi thăm, cán bộ, công nhân viên, người lao động đang làm việc tại Nhà máy Thủy điện Hương Điền.
Trước đó, chiều 25/2, ông Lê Khả Phiêu đã về thăm và tặng quà cho người dân làng Rồng, thị trấn Thuận An (Phú Vang).
Anh Phong - Hào Vũ

Thứ Hai, 30 tháng 12, 2013

Những bầy sâu

Khuất Đẩu
Nói đến sâu ai cũng sợ, nhất là quý cô quý bà. Con sâu cải với màu xanh của cải non, trông hiền là thế, nhưng nhỡ rơi vào nồi canh, thì dù có ngon đến mấy cũng phải đem đi đổ.
Con sâu làm rầu nồi canh là vậy.
Đến con sâu róm thì thực là kinh hãi. Bộ lông dựng ngược của nó cứ như một con nhím. Lỡ chạm vào, ngứa gãi đến tuột da.

Nhưng đó là sâu local. Sâu ngoại còn kinh khiếp hơn nữa. Những năm đầu 50 thế kỷ trước, sau những chiến dịch quân sự không thành, thực dân Pháp liền mở mặt trận kinh tế. Chúng đem hàng tấn sâu, nghe nói từ những hoang mạc châu Phi xa xôi, thả xuống những ruộng đồng bốn tỉnh Nam-Ngãi-Binh-Phú.
Những con sâu xanh đỏ, tím vàng, rằn rịt, mặt như mặt quỷ, có sừng có mỏ. Chỉ trong một đêm, bao nhiêu cây lúa tốt tươi bị chúng cắn xé tận ruột gan trở nên vàng úa, nằm chết rũ.
Hồi đó không có thuốc trừ sâu, nên dân làng chỉ có mỗi một cách là lội xuống ruộng, vạch từng bụi lúa ra mà bắt. Sâu nhiều đến nỗi, mỗi sáng “thu hoạch” đến cả trăm ký. Người ta đào những cái hố, đổ chúng xuống, phủ trấu lên, đốt.
Mùi tanh theo khói bay lên, nồng nặc đến tận giời.
Vì ăn lúa non nên con nào cũng béo trục béo tròn, lớn nhanh như thổi. Chỉ mới nở dăm hôm, đã biết quấn lấy nhau rồi sinh con đẻ cái.
Có mấy tay cốt cán thấm nhuần cách mạng lý luận rằng: sâu ăn lúa chớ có ăn cứt đâu. Nó ăn lúa của ta thì ta ăn lại nó. Vừa no cái bụng, vừa thể hiện lòng căm thù giặc. Thế là, bọn họ hào hứng bắc ngay cái nồi to tổ chảng lên bếp, đổ cả chục ký sâu vào luộc, ăn như ăn gỏi.
Có lẽ vì ăn quá nhiều, mà cũng có thể vì lũ sâu quỷ quái ấy rất độc, nên chẳng mấy chốc cả bọn nằm lăn quay, phùi bọt mép xanh lè.

Cả làng phát hoảng, chẳng ai dám xuống ruộng bắt sâu nữa.
Từ đó, sâu nhung nhúc bò đi khắp hang cùng ngõ hẽm. Sâu vào từng nhà, leo lên giường, chui vào tận giấc mơ. Vì vậy những đứa bé thiếu ăn không mơ thấy gặp bác Hồ mà chỉ thấy lổn nhổn toàn sâu là sâu!
May sao, năm đó Trời hành cơn lụt sớm, mà lại lụt rất to, nên bao nhiêu sâu đều bị cuốn trôi ra biển.
Giờ, cả nước hòa bình, lúa khoai tràn bờ, nhưng dân chúng vẫn đói khổ hoang mang, vì xuất hiện một loại sâu mới.
Chúng không rằn rịt xanh đỏ, không trần truồng bò tới bò lui với hai hàng chân nhiều như chân rết. Mà Trời ạ, chúng chỉ có hai chân, lúc nào cũng diện đồ veste, đi xe đời mới và ngự trong những cái tổ xinh đẹp có giá hàng chục, thậm chí hàng trăm tỷ đồng.
Chủ tịch nước bảo không chỉ có một con tên X hay tên Y nào đó, mà cả bầy. Ngài bảo dân phải chỉ mặt điểm tên, mỗi người phải xắn tay vào, như trước kia đã từng xuống ruộng bắt sâu của thực dân Pháp.
Ngài bảo vậy là nghe vậy, chứ cho kẹo dân đen cũng không dám.
Cũng có một vài con được đem ra chường mặt trước bàn dân thiên hạ. Cũng có án tử cho oai danh bốn biển. Nhưng thay vì chích thuốc độc lại âm thầm chích thuốc bổ. Đừng có mơ bắn ngay tút xuỵt trước sân tòa như Kim Yong Un bắn dượng ruột của mình.
Vậy nên, chẳng ai ngạc nhiên khi thấy cả nước tràn ngập lũ sâu hai chân, mỗi ngày một nhiều. Chúng chui vào tận trường học, nhà thương. Chúng không thèm ăn lúa ăn khoai, (bõ bèn gì), chúng ăn rừng ăn biển, ăn dầu khí, ăn than đá, ăn bauxite và ăn cả hài cốt liệt sĩ!
Chúng không chỉ có một bầy mà nhiều bầy, gọi là tập đoàn hay nhóm lợi ích.
Đến nước này thì chỉ có Trời mới diệt được chúng.
Vậy thì, chỉ còn có nước botay.com thôi!
29/12/2013

Chủ Nhật, 29 tháng 12, 2013

Một phút thật lòng

 
Chủ tịch Xã X:...Báo cáo Anh năm ngoái Xã em có 20 hộ nghèo, nhưng đến tháng 7 năm nay thì chỉ còn 8 hộ nghèo, 2 hộ tuy nghèo nhưng không còn đói ạ !
Chủ tịch Huyện Y: Anh có thể nói cụ thể cho tôi biết cách xóa đói giảm nghèo của Xã anh nào !
Chủ tịch Xã X: Dạ, báo cáo Anh, năm vừa qua Xã em có 10 hộ nghèo bỏ xứ vào Nam làm ăn, 2 cụ già (2 hộ độc thân) do lâm bệnh nặng không ăn uống được gì nhiều nên tuy nghèo nhưng không đói là thế ạ !

Chủ Nhật, 22 tháng 12, 2013

Ai chịu trách nhiệm trao danh hiệu 40 năm tuổi Đảng cho Hồ Xuân Mãn?

 

LÊ VĂN UYÊN


ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM

Tứ Hạ, ngày 30.7.2013


Kính gởi: Uỷ ban kiểm tra trung ương Đảng CSVN; 
Uỷ ban kiểm tra tỉnh ủy Thừa Thiên Huế.

ĐƠN XIN PHẢN ẢNH 


Tôi tên là LÊ VĂN UYÊN
Sinh năm 1937
Quê quán Phong Sơn, Phong Điền, Thừa Thiên Huế.
Hiện trú tại phường Tứ Hạ, thị xã Hương Trà, Thừa Thiên Huế.

Tôi tham gia hai cuộc kháng chiến cứu nước cho đến nay đã gần 50 năm tuổi Đảng. 
Năm 1972 cho đến sau ngày giải phóng tôi là huyện ủy viên, trưởng ban tổ chức huyện ủy Phong Điền.

Tôi xin cung cấp để các chức năng điều tra làm rõ việc vào Đảng của đồng chí Hồ Xuân Mãn.

Tôi đã nhiều lần gặp đồng chí Hoàng Chí Công (Đợi) ở cùng quê đồng chí Hồ Xuân Mãn. 
Từ 1965 đến 1975 đồng chí Hoàng Chí Công đã làm Bí thư Chi Đảng bộ xã Phong An nhiều năm, đã hai lần đồng chí nói với tôi rằng đồng chí Hồ Xuân Mãn vào Đảng lúc nào, ở Chi bộ nào, ai là người giới thiệu đồng chí Hồ Xuân Mãn mà đồng chí không biết. Nếu kết nạp đầu năm 1974 thì cả năm 1974 đồng chí Hồ Xuân Mãn chưa hề sinh hoạt với Chi Đảng bộ thôn Phò Ninh và xã Phong An. 
Đồng chí Thái Bình Dương cũng làm Bí thư Chi Đảng bộ xã Phong An nhiều năm nhưng đồng chí cũng nói đồng chí Hồ Xuân Mãn vào Đảng do ai giới thiệu và chi bộ nào kết nạp đồng chí Thái Bình Dương cũng không biết.
Gần đây đồng chí Thái Bình Dương ở Huế có gặp đồng chí Trần Văn Minh cũng đã làm Bí thư Chi Đảng bộ xã Phong An nhiều năm, đồng chí Trần Văn Minh nói với đồng chí Thái Bình Dương, việc vào Đảng của đồng chí Hồ Xuân Mãn do ai giới thiệu và Chi bộ nào kết nạp đồng chí Trần Văn Minh cũng không biết. 

Riêng tôi, năm 1972 vẫn là Trưởng ban tổ chức huyện ủy Phong Điền là người chịu trách nhiệm tập hợp hồ sơ lý lịch đề nghị kết nạp của các Chi Đảng bộ trong huyện để báo cáo cho Thường vụ huyện ủy chuẩn y. 

Việc vào Đảng của đồng chí Hồ Xuân Mãn ngày 11 tháng 01 năm 1974 theo đồng chí Hồ Xuân Mãn khai, thì cả năm 1974 hoặc cuối năm 1973 tôi chưa hề nắm hồ sơ đề nghị kết nạp của đồng chí Hồ Xuân Mãn lần nào để báo cáo cho Thường vụ huyện ủy chuẩn y. 

Vậy tôi xin phản ảnh để các cấp xem xét lại. 

Người phản ảnh 


LÊ VĂN UYÊN
ĐT 0546514480