HỒ XUÂN CHƯA MÃN CUỘC: Nói chuyện với 2 Nhà báo Phan Bùi Bảo Thy & Hữu Thu
Này, Phan Bùi Bảo Thy & Hữu Thu
![]() |
Nhà báo Bảo Hân và Hữu Thu |
Nhà
giáo Hoàng Phủ Ngọc Tường là Tổng thư ký của Liên minh các lực lượng Dân tộc
Dân chủ và Hòa bình, Tiến sĩ Lê Văn Hảo làm Chủ tịch; Hòa thượng Thích Đôn
Hậu và bà Nguyễn Đình Chi là Phó chủ tịch; Nhà giáo Hoàng Phủ Ngọc Tường, một
trí thức miền Nam thứ thiệt đến với cách mạng rất sớm, so với những anh hùng,
anh cũng xứng đáng anh hùng, nhưng anh là một trí thức, anh có cách đi của
riêng mình...không vội vã...không thủ đoạn...vì vậy anh đến với Đảng thì rất
muộn, cũng lắm gập gềnh “khi Hoàng Phủ Ngọc Tường đã trở thành một nhà văn nổi
tiếng, có lần người ta giới thiệu ông ứng cử vào Đại biểu Quốc hội thì ngay lập
tức ở Huế rộ lên tin đồn:
Lan
- Đính - Chính - Tường
Bốn
tên phản động tìm đường mà đi.
...và
gần như kết luận, Phan Bùi Bảo Thy viết “Một đôi lần, Hoàng Phủ Ngọc Tường
được mời ra nước ngoài để tham dự những hội thảo về văn hóa, nhưng rồi cứ gần ngày
đi là trục trặc chuyện này chuyện kia nên… không đi được. Chuyện là thế mà ông
cũng chẳng buồn, vẫn kiên định đi theo con đường mà ông đã chọn lựa, nên 17 năm
ông là đối tượng Đảng mà không nản lòng, đến lúc được đứng trong hàng ngũ của
Đảng được có mấy năm thì ông lại bị tai biến nên không thể sinh hoạt được…”.
Đó
là câu chuyện có thật, dù cố tình xuyên tạc, bóp méo...những nhân cách ấy không
ai có thể bôi loem được...lịch sử sẽ ghi công của họ, cho dù trong cuộc đời
thường có thể họ không vui cho lắm...những con người ấy luôn nhìn vào đại cục,
nhìn vào tương lai của tổ quốc... chức vụ, tiền tài không mua được họ, ngòi bút
của họ và thực tế cuộc sống của họ đã để lại công sức rất nhiều cho mai
sau...rất ít khi nghe họ kể công, nghe họ tự nói chuyện về mình...họ cũng rất
bình tĩnh khi bị vu oan giáng họa...
Phan
Bùi Bảo Thy viết:
"Trong
phong trào đấu tranh đô thị ở Huế giai đoạn từ 1963 đến 1966 đã có rất nhiều
sinh viên ưu tú, nhân sĩ, trí thức… tham gia để chống lại chế độ độc tài của
anh em Ngô Đình Diệm và đặc biệt là quân xâm lược Mỹ. Có rất nhiều những tên
tuổi lớn đã xuất hiện từ phong trào đấu tranh này, đặc biệt là 3 nhân vật mà
sau cuộc Tổng tấn công năm Mậu Thân 1968 cho đến tận hôm nay, kẻ thù trực tiếp
và các thế lực thù địch thường xuyên quy kết, buộc tội và cho rằng đây chính là
"ba tên đồ tể khát máu" trong tết Mậu Thân ở Huế".
Là
trí thức, công lao của họ...còn bị nghi ngờ này nọ...họ đầy đủ bản lĩnh đi theo
con đường họ chọn...bằng cả tâm hồn trong sáng liêm, trí, dũng, trực...bằng tất
cả lòng yêu nước nồng nàn...
Cũng
tại An Ninh Thế Giới, Phan Bùi Bảo Thy có bài viết Anh hùng lực lượng vũ
trang nhân dân Hồ Xuân Mãn: Người con ưu tú của đất Phò Ninh, đây chỉ là
bài viết của Hữu Thu Ông Hồ Xuân Mãn có cướp công? bị thay đổi bao bì,
cũng như bài Đêm về xóm Bồ của Hồ Xuân Mãn, mục đích là đánh bóng cho
cái thanh danh của Hồ Xuân Mãn...nhưng động tác này của Hữu Thu là thô thiển,
Hữu Thu cũng phô tô phát tán...dân Huế biết rõ Hữu Thu, biết đầy đủ Hồ Xuân
Mãn, có điều Mãn chủ quan nghĩ rằng thiên hạ ngu ngơ...chẳng biết mô tê…
Phan
Bùi Bảo Thy là cây bút tư liệu sắc, có nhiều kinh nghiệm, nhưng viết
giúp cho Hồ Xuân Mãn...bài viết này không thỏa mãn yêu cầu của người đặt
hàng...phản tác dụng...người đọc báo cảm thấy khó chịu vì nhà báo chỉ ca ngợi
những điều Hữu Thu đã ca ngợi, không có gì mới, có thêm thắt cho có...xáo xáo
thành bài Những trận đánh “xuất quỷ nhập thần” của người con ưu tú đất Phò
Ninh đăng trên báo Cảnh Sát Toàn Cầu, cũng phớt lờ những câu hỏi từ độc giả
qua bài báo của Hữu Thu...
“Sau
ngày thống nhất, ông nhận nhiệm vụ mới là khai thác hồ sơ hậu chiến, rồi chuyển
sang làm Đại đội phó - Đại đội tháo gỡ bom mìn để đưa dân trở về làng cũ. Năm
1976, tỉnh Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên sát nhập thành một đơn vị hành
chính là tỉnh Bình Trị Thiên. Ông chuyển ngành và đi học Trường Nguyễn Ái Quốc,
sau khi ra trường ông về làm Bí thư Huyện đoàn Phong Điền lúc ấy ông tròn 30
tuổi. Từ đó, ông lần lượt giữ các chức vụ: Chánh Văn phòng Huyện ủy, Thường vụ
huyện ủy - Trưởng ban Tuyên giáo, năm 1990 tham gia Tỉnh ủy với chức vụ Bí thư
Huyện ủy Phong Điền, 1993 là Thường vụ Tỉnh ủy - Trưởng ban tổ chức Tỉnh ủy,
năm 1995 là Phó bí thư Tỉnh ủy, năm 2000 là Bí thư Tỉnh ủy 2 nhiệm kỳ cho đến
ngày nghỉ hưu”.
Mỗi
người có một cách đi, Mãn không đi mà Mãn “chạy”, Hữu Thu đã từng khen Mãn
“lobby” giỏi, Thủ tướng Phan Văn Khải phải chịu tài...
Cuối
cùng Mãn cũng phải "chạy"...chạy đi tìm nhà báo để giúp Mãn đánh bóng
cái thanh danh mà từ lâu đã nổi tiếng không thanh cho lắm, Mãn vốn
cay cú mấy thằng nhà báo viết tin bài không phải vì tiền, những nhà báo hay
thọc lét Mãn vì kiểu "nổ" về thành tích sáo rỗng, vì những trò chơi
bẩn thiếu văn hóa của Mãn...bị tương lên báo.
Cuối
cùng Mãn cũng phải "chạy"...đi tìm nhà báo, tìm Hữu Thu, tìm Phan Bùi
Bảo Thy, tìm những cây bút... tìm cái “quyền lực thứ tư” mà từ trước Mãn coi
khinh, Mãn như ông vua đứng trên pháp luật, Mãn chỉ nói pháp quyền thôi, còn
hành động thực tiễn chỉ có một quyền lãnh đạo của bí thư “ĐẢNG LÀ TAO”, HĐND,
UBND, VKS, TA chỉ là công cụ, thì báo chí là cái gì? cũng chỉ là phương tiện,
gọi là “quyền lực thứ tư” là cách gọi cho vui...nghề làm báo vốn là nghề nguy
hiểm, cũng vì viết báo mà nhiều người lên bờ xuống ruộng, ăn ngủ không yên...nhưng
cũng sướng nhất nghề báo, vinh dự nhất là nghề báo khi phơi bày được cái thối
tha, tha hóa của bọn tham quan một cách toác hoác ra giữa bàn dân thiên hạ cho
đời ngắm nghía...
Mãn
ưa chi mà không được...đã có 6 bài báo viết nhằm ca ngợi chiến công của người "anh
hùng lực lượng vũ trang nhân dân" Hồ Xuân Mãn, bài nào cũng dài, cũng
chi tiết lê thê...là du kích, bộ đội địa phương mà Mãn không làm những việc như
báo viết thì làm gì?...lúc bấy giờ tầm chiến thuật, chiến lược không thể là
việc của Mãn, muốn làm lãnh đạo cũng chưa làm được, Mãn "nổ" như lãnh
đạo, nhiệm vụ của Mãn chỉ là gỡ mìn, gùi gạo, canh gác bìa rừng, bám trụ, diệt
ác, trừ gian, tháo gỡ bom mìn...như Mãn kể để Phan Bùi Bảo Thy ghi lại là đúng
và chỉ đến vậy thôi, người trong cuộc chiến tranh ai cũng làm như vậy và còn
hơn như vậy. Lê Việt Hà bị địch phục kích bắn trọng thương, nghĩ rằng mình
không thể sống còn kịp hô ba lần “Đảng Lao động Việt Nam muôn Năm”...còn
tầm cao là của Lê Sáu, Lê Tư Sơn cao hơn cũng họ Lê nhưng là Lê Tự Đồng, là Lê
Khả Phiêu, còn cao chót vót là Lê Duẩn...những năm tháng đó Mãn chưa là đảng
viên,"những hạng người vô tâm hèn hạ thì họ vẫn đáng thương nhiều hơn
là đáng trách" như Mãn nói ở kết luận của bài báo do Phan Bùi Bảo Thy
thực hiện, những người này phải 5 lần 7 lượt ngồi xem xét kết nạp đảng cho Mãn,
mà chưa kết nạp được, Mãn cũng đừng quá chủ quan để không nhìn lại mình.
Tại
sao Mãn can trường, dũng cảm như vậy mà lại vào Đảng quá chậm so với anh em
cùng thời, cùng thôn?...thời ấy vào đảng không có "chạy", muốn được
kết nạp sớm, không chỉ dũng cảm mà còn phải trung thành, đạo đức phải chuẩn
mực...có đồng chí còn khai thêm tuổi để được đứng vào hàng ngũ của Đảng...Mãn
tham gia cách mạng từ những năm 1964, đến năm 1974 Mãn mới được xét vào Đảng.
Tại sao Mãn có một núi công như vậy mà chi bộ chần chừ chậm biểu quyết vậy?
...dù là quần chúng tốt, tích cực, năng nổ...kể cả là đảng viên dự bị...với
tuổi đời còn non nẽo như vậy...từ 1964-1975 Mãn lãnh đạo được ai? chỉ huy
ai?...Phách tấu!
Trần
Văn Minh là một điển hình, Trần Văn Minh được cử đi học trường Đảng tỉnh để làm
cán bộ nguồn, để làm bí thư...Mãn chỉ gỡ mìn thiện nghệ đến mức anh em trong
đơn vị mệnh danh là "ông vua gỡ mìn". Sau năm 1975 cũng chỉ là
Đại đội phó - Đại đội tháo gỡ bom mìn...một vị trí dành cho những ai
không sợ chết...dám "nổ", dám chơi, vị trí của Trương Phi, Trương Phi
là một chiến tướng dũng mãnh, can đảm nhưng ít mưu mẹo, nên người ta thường gọi
Trương Phi là kẻ “hữu dũng vô mưu” một cách mỉa mai và khinh thường...không có
gì ghê gớm, ở huyện Phong Điền cỡ Đại đội phó - Đại đội tháo gỡ bom mìn...chỉ
cần giao cho một thanh niên du kích trắng mới tham gia sau ngày 26/3/1975; du
kích trên rừng về vị trí khác...ngành an ninh rất thiếu người, cán bộ có năng
lực, có phẩm chất đừng nói chuyện chuyển ngành...cán bộ cốt cán tập trung xây
dựng chính quyền, củng cố an ninh-quốc phòng vùng mới giải phóng...cần thiết
lắm mới đi dự vài lớp bồi dưỡng ngắn ngày để giải quyết công việc trước mắt...Mãn
được phân công khai thác hồ sơ hậu chiến nghe có vẻ quan trọng đấy, ở huyện lúc
bấy giờ có hồ sơ chi mà khai thác? Hồ sơ cần khai thác đã nằm ở Hà Nội lâu lắm
rồi...Mãn chưa thấy mìn để gỡ thì ngồi chơi...xơi nước...ở Phong An,
Phong Điền có tài liệu chi để Mãn nghiên cứu?...là bí thư như Trần Văn Minh
chưa bao giờ thấy "nổ" đến như vậy...nữa là một đảng viên dự bị...
Mãn
dũng cảm có thừa nhưng chỉ tầm xã đội trưởng, bí thư phải là Trần Văn Minh, một
người đủ đức khiêm tốn, đủ dũng cảm, biết ai là thù, ai là bạn...biết xem xét,
đánh giá cán bộ dưới quyền...
Nếu
Trần Văn Minh được tôn vinh anh hùng, có lẽ cũng rất ít người phản đối...Minh
có tư duy chính trị tốt hơn Mãn nhiều...năm 1975 Minh là người lãnh đạo của
Mãn...ngắm nghía xem xét tư cách của Mãn...giáo dục Mãn phấn đấu sớm trở thành
đảng viên...
Sau
này Minh ngồi nhầm chổ...cũng như Mãn cũng ngồi nhầm chổ...trong bài viết của
Phan Bùi Bảo Thy...Mãn, xã đội trưởng mà ra lệnh cho bí thư Minh nổ mìn...? Đó
chỉ là câu chuyện nước chảy ngược!...khịa...
Tóm
lại, qua 6 bài trên báo Đại Đoàn Kết, An Ninh Thế Giới, Tạp chí Sông Hương kể
lể không thiếu điều gì, nhưng chưa có câu trả lời các yêu cầu đã ghi trong luật
mà một anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân phải có.
Đồng
đội của Mãn có tên tuổi bất bình nói thẳng: “Mãn là anh hùng thì cả huyện
anh hùng...”.
Theo
luật, Mãn không hội đủ tiêu chuẩn để được xét danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ
trang nhân dân. Ở đây chúng ta thấy rõ về tinh thần thượng tôn pháp luật của
Mãn. Mãn chi phối để bộ máy công quyền với một hệ thống cơ quan tham mưu làm
việc không theo pháp luật. Điều đáng nói là ngay cả UBND Tỉnh Thừa Thiên Huế
cũng đã tuân thuận đề nghị xét danh hiệu anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân
cho Hồ xuân Mãn không đúng quy trình, không đủ tiêu chuẩn, không đúng luật Thi
đua & khen thưởng. Bản thành tích của Mãn thì lươn lẹo, dư luận ồn ào đến
vậy, cho đến nay Ban thường vụ tỉnh ủy, Báo Thừa Thiên Huế, tiếng nói của Tỉnh
đảng bộ và nhân dân Thừa Thiên Huế chưa có vài dòng giải thích cho dân yên...trong
bài viết của Phan Bùi Bảo Thy nhấn mạnh rất nhiều lần "tên an ninh Việt
Cộng đặc biệt nguy hiểm", "Nhiệm vụ lúc ấy của an ninh vũ trang là
xuống các xã của huyện Phong Điền, Hương Trà để phối hợp với các lực lượng diệt
ác, phá kìm", "Đại đội An ninh vũ trang đa số anh em đều rất có kinh
nghiệm và dạn dày trận mạc", "Đại đội An ninh vũ trang được bố trí
một trung đội ở lại bảo vệ hậu cứ, một trung đội phối hợp với lực lượng An ninh
Hương Trà bảo vệ trại giam, tiếp nhận tù binh và tài liệu, một trung đội phối
hợp với các lực lượng chiến đấu vào thành phố Huế"...cứ cho là như
vậy, cứ cho là thời chiến tranh Mãn biên chế trong ngành an ninh, tại sao Công
an tỉnh Thừa Thiên Huế không làm thủ tục xét danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ
trang nhân dân của ngành Công an cho Mãn?...để Mãn phải yêu cầu Bộ chỉ huy quân
sự Thừa Thiên Huế, huyện đội Phong Điền đi làm cái việc không phải của quân
đội?...chỉ chừng ấy ta thấy ngay sự thiếu trung thực, luồn lách...Bộ chỉ
huy quân sự tỉnh, huyện đội lại thẩm định thành tích của chiến sĩ an ninh, đi
chứng nhận những việc mà cơ quan đó không quản lí...thì Hồ Xuân Mãn muốn kê
khai gì thì kê...không đối chứng, không kiểm tra...? Xin hỏi Phan Bùi Bảo Thy,
Bài viết của anh, của Hữu Thu, của Hồ Xuân Mãn, nhấn
một điều rất đậm nét Hồ Xuân Mãn là công an, anh có thấy chi tiết này là vô
lý này không? Nhân tiện xin hỏi thực: Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Hồ
Xuân Mãn là cá nhân anh hùng của ngành công an hay quân đội?
Phan
Bùi Bảo Thy, Hữu Thu nghe Hồ Xuân Mãn kể chuyện trên trời...
- Mãn
không đủ đạo đức, phẩm chất cách mạng: cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô
tư như Bác Hồ dạy; 35 năm sau chiến tranh, Mãn không có bằng tốt nghiệp cấp
2 BTVH, UBKTTƯ Đảng đã kết luận Mãn không có bằng, chỉ có mấy cái chứng chỉ bồi
dưỡng kiến thức QLKT vớ vẩn thôi, thì không thể gọi là cần được, Uống
rượu chivas 38 còn chêm thêm mật bò tót cho sung thì không thể gọi là kiệm
được, công khai việc 3.000 USD vô chủ hối lộ thì không thể gọi là liêm
được, bị nữ tiếp viên nhà hàng bạt tai giữa bàn dân thiên hạ, khi ra ứng cử
HĐND tỉnh, đã công khai lí lịch có bằng Cử nhân Luật thì không thể gọi là chính
được, chạy cho con vào đại học bằng đường cử tuyển, xếp em không có bằng cấp
tương ứng làm Giám đốc sở TT&TT, can thiệp để thằng em lem nhem làm Trưởng
phòng CSGT tỉnh, lươn lẹo để con rễ lên làm đến Giám đốc sở KH&ĐT...thì
không thể gọi là chí công vô tư được...
-
Mãn là nhân vật tiêu biểu ư? là tấm gương mẫu mực về mọi mặt cho quần chúng
soi? Không thể. Người có đạo đức không ai chơi trò bẩn để lên làm bí thư nhiệm
kỳ 1 ở phút 89...Ngô Yên Thi có vô quân trường của ngụy chỉ để học quân sự học
đường...bị cú “revert” trước thềm đại hội nhiệm kì 2, Mãn có lòng tự trọng nên
rút vì đã làm xấu Đảng...thiên hạ đồn, tiếng nổi ba phao...về sở thích sập cu,
săn thú, gái gú, bài bạc...của Mãn.
-
Mãn có thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu ư? Một trận đánh của Mãn,
trận khử Hoàng Sớm, Mãn nắm chắc Hoàng Sớm đi ăn kỵ, kế hoạch trận đánh thật
hoàn hảo...không lẽ người con "ưu tú" ấy không nhận biết bà con mình
đang ăn kỵ? Trước khi bóp cò súng, Mãn có phân biệt ai là địch, ai là ta? Mãn
bắn bừa vào mâm kỵ trong đó có ông nội của Mãn? Mãn là người cháu "ưu
tú" ư? Mãn đã "giết nhầm hơn bỏ sót" để khử 01 tên ác ôn
mà 10 người dân phải chết, 8 dân lành bị thương...
Vì
cái danh hảo "Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân" Mãn đang xới xáo
nổi đau đã chôn khuất sau 40 năm của những người bà con của Mãn, họ vô tội, họ
là chiến sĩ, đồng bào, hằng năm đến ngày kỵ năm xưa ấy trong thôn Phò Ninh có thêm
10 cái kỵ...điều dã man hơn nữa là cho đến nay Mãn vẫn chụp mũ cho dân lành
chết oan ấy là phó ấp, là chiêu hồi, là địa phương quân, là cảnh sát...tội cho
con cháu của họ...vì vậy mà xiu viu...ngóc đầu không nổi...
Phan
Bùi Bảo Thy ghi lời của Hoàng Phủ Ngọc Tường:
"Tiện
đây, tôi cũng xin nói đôi lời về cái gọi là "vụ tàn sát Mậu Thân" ở
Huế. Không một quân đội nào dạy cho binh lính mình giết người dân cả. Dân là
chỗ dựa của quân đội. "Nâng thuyền cũng dân, lật thuyền cũng dân"
(Nguyễn Trãi). Hơn nữa tư tưởng chiến tranh của Đảng ta là "chiến tranh
nhân dân", dựa vào dân mà chiến đấu. Nhưng chết nhiều người trong Mậu Thân
là sự thật rất đau lòng. Trong chiến tranh khốc liệt, người chết do nhiều
nguyên nhân: Hai bên bắn nhau, tên rơi đạn lạc".
Một
chiến sĩ dũng cảm có thể giết hàng trăm kẻ địch, nhưng một tướng tồi làm chết
cả phong trào...tự xét không xứng đáng với danh hiệu anh hùng thời kỳ đổi
mới thì thôi...xới xáo thù hận để làm anh hùng lực lượng vũ trang nhân
dân chỉ làm xót xa, đau lòng người trong cuộc...đào sâu thêm ranh giới của
khối đại đoàn kết toàn dân...biểu hiện cao độ của sự suy thoái đạo đức...
Bước
qua đồng chí để thăng tiến...
Bước
lên vai thủ trưởng để vinh danh...
Gom
công đồng đội để làm thành tích...
Mãn:
Một con người mưu mô, gian xảo, hảnh tiến...
Hồ
Xuân Mãn đã vượt qua Vũ Thắng, Huỳnh An để được nhận danh hiệu "AHLLVTND
trong thời chống Mỹ”.
Cách
mạng xã hội là sự nghiệp của quần chúng...vai trò cá nhân chỉ là dẫn dắt...và
đó chỉ là nghĩa vụ phải làm...muốn thành nghiệp lớn phải được sự đồng tình của
công chúng...
May…may
mà Mãn chỉ là một du kích bình thường, nếu là người nổi tiếng như Hoàng Phủ
Ngọc Tường thì chúng nó bêu rếu “đồ tể khát máu” khắp thế giới. Khi đã
trở thành người của công chúng, ai đó luôn luôn là đối tượng của tin đồn, của
tiếng vang vàng thau lẫn lộn...nên cần kín kẻ mọi điều...
Hữu
Thu mở đầu bài báo: "Em đi đâu cũng nghe người ta bàn chuyện báo chí
viết về anh Hồ Xuân Mãn. Theo em, với kinh nghiệm của mình anh nên tìm hiểu sự
việc thế nào. Có phải anh Hồ Xuân Mãn là "người cướp công của đồng đội?”.
Đó là E-mail của đồng nghiệp gửi cho tôi sau khi bài viết của nhà văn Nguyễn
Quang Hà có tựa đề "Về lại Phong Điền” đã được photo phát tán nhiều nơi
làm dấy lên sự hoài nghi, lo lắng về nhân phẩm, đạo đức và thậm chí bôi nhọ
thanh danh của một con người từng là Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy
Thừa Thiên - Huế 2 nhiệm kỳ. Vì thế, chúng tôi đã vào cuộc tìm hiểu sự
thật."
Hữu
Thu có mắt như mù, có tai như điếc, đều viết về tấm gương tiêu biểu, Anh hùng
lực lượng vũ trang nhân dân Hồ Xuân Mãn có bài thì dân tìm mua, còn photo phát
tán đến hang cùng ngõ hẻm...hai bài viết của ông thất bại, ông cũng chịu khó
phát tán bài của Phan Bùi Bảo Thy, tinh ý ông có thấy không ai mặn mà? người
dân đang chờ đọc bản thành tích dấm da dấm dúi của người anh hùng...
Những
Liệt sĩ, chiến sĩ thời chống Mỹ không bỏ qua cho ông cái bệnh ngoa ngôn
này...
Phan
bùi Bảo Thy kết luận: "Giờ đây, ông nghỉ ngơi sau nhiều thập niên đã
cống hiến sức mình và kể cả một phần máu thịt cho quê hương, đất nước… ngày
ngày ông vui vầy bên bè bạn, cháu con. Đôi ba bữa ông lại trở về ngôi nhà cũ ở
làng Phò Ninh để hương khói cho tổ tiên, ông bà, chăm sóc cây kiểng, hàn huyên
với bạn bè, đồng đội cũ. Ông bảo rằng, ở đời làm người có danh phận cũng lắm
thị phi, nhưng mình phải rộng lòng hỉ xả, bởi vì với những hạng người vô tâm
hèn hạ thì họ vẫn đáng thương nhiều hơn là đáng trách"
Láo
toét, Mãn lại tự lừa mình, dối người rồi, “tiên trách kỉ, hậu trách nhân”. Hồ
Xuân Mãn cứ nhắc đi nhắc lại phải học tập và làm theo Hồ Chủ tịch, ban hành cả
5 chuẩn mực...nhưng bản thân ông lại không thực hiện được những lời dạy của Hồ
Chủ tịch.
Trong
hai nhiệm kỳ của ông để lại một “dấu ấn” rõ nhất là sự xuống cấp về đạo
đức của cán bộ lãnh đạo. Ông đã làm biến đổi chất lượng của một đảng cầm quyền.
Việc mua quan bán chức, chạy quy hoạch cán bộ không còn là hiện tượng cá biệt
mà trở thành phổ biến. Việc ban phát quyền lực theo kiểu “nhất thân, nhì
thế, tam chế, tứ tiền” trở thành cẩm nang hành động. Tiêu cực, tham nhũng nảy
sinh và phát triển ngay ở thượng tầng kiến trúc và tạo thành một hệ thống che
đậy cho nhau từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài. Ai được giới thiệu, ai được
nâng đỡ...tạo ra cái tiền lệ con nối ngôi cha? Mãn tìm mọi cách đưa Nguyễn Văn
Phương, một người con rể chỉ có cái vốn rất bình thường vào tỉnh ủy, từ đó qua
vài vòng luân chuyển, nhảy vùn vụt lên các nấc thang quyền lực. Hồ Xuân Phương
nhảy cóc lên trưởng phòng cảnh sát giao thông, ngênh ngang hai vợ chồng lái hai
xe ô tô đời mới tiền tỉ vênh váo giữa thành phố đậm chất văn hóa Huế, coi đời
như chẳng có...Phải nói thẳng, cái gọi là “một bộ phận không nhỏ, suy thoái
về chính trị, tha hóa về đạo đức lối sống” mà Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng
nói, đã được hình thành và dung dưỡng suốt 10 năm với hai nhiệm kỳ bí thư của
ông Hồ Xuân Mãn. Suốt 20 năm vào tỉnh ủy, hai nhiệm kỳ bí thư, ông đã làm được
những gì có giá trị và để lại dấu ấn cho dân, cho tỉnh?
Nhân
dân trong tỉnh đều biết “công lao” của bí thư Hồ Xuân Mãn, là 10 năm đứng đầu
vị trí lãnh đạo đảng cầm quyền đã kéo thụt lùi sự phát triển của tỉnh cả 20
năm, nhìn vào Đà Nẵng, tự khắc rút ra được nhận định này.
"Ông
bảo rằng, ở đời làm người có danh phận cũng lắm thị phi", Bí thư, Chủ tịch tỉnh là người của công chúng, không
bị công chúng xăm xoi, bình phẩm mới là lạ. Hồ Xuân Mãn, Võ Thanh Bình, Nguyễn
Trường Tô làm sao tránh khỏi thị phi...
Cũng
là bí thư: Nguyễn Bá Thanh, Trương Đình Tuyển thì sức lan tỏa của họ không hề
nhỏ, thiên hạ cũng xầm xì...đó thôi.
Khổng
Tử nói “Chính tâm - tu thân - tề gia - trị quốc - bình thiên hạ”, Hồ
Xuân Mãn với cái tâm không chính làm sao tu nổi cái thân
mà giao cho ông ta những 20 năm trọng trách “trị quốc, bình thiên hạ”
thì thật là phúc họa bất tường.
Nhà
Văn Nguyễn Quang Hà tác giả bài báo nổi tiếng "VỀ LẠI PHONG ĐIỀN" ghi
lại ý kiến của những người Cựu chiến binh cùng vào sinh ra tử với Mãn, bị Mãn
gọi là "hạng người vô tâm hèn hạ" đã kể chuyện về thời lâu lắm
của "một con người từng là Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy
Thừa Thiên Huế 2 nhiệm kỳ", nếu họ nói sai, họ đã xúc phạm nhân phẩm,
đạo đức và thậm chí bôi nhọ thanh danh người khác.
Dù
họ là ai, pháp luật hiện hành không bỏ qua cho họ...
Ông
Lê Hồng Liêm, Trưởng đoàn kiểm tra của UBKT TƯ đánh giá cao việc làm của các
CCB đã góp phần giúp UBKT TƯ làm sáng tỏ vụ việc. UBKT TƯ kết luận, việc các
CCB tố cáo 17 thành tích mà ông Mãn khai man là đúng, có cơ sở và trong 17
thành tích mà ông Mãn báo cáo chỉ có 2 thành tích là gần đúng.
Ông
Lê Hồng Liêm cũng đề cập đến chuyện một số nhà báo “theo dòng nước chảy”, nghe
ông Mãn kể rồi viết bài ca ngợi tầm phào cho ông Mãn…
Với tư cách Chủ tịch Hội đồng thi đua- khen thưởng của tỉnh Thừa Thiên Huế, có chức năng tư vấn cho Chủ tịch UBND tỉnh về công tác thi đua & khen thưởng…Ngô Hòa đã tư vấn để Hồ Xuân Mãn trở thành Anh hùng lực lượng vũ trang cũng là điều dễ hiểu…
• Ngô Hòa có lỗi trước hết với Hồ Xuân Mãn, người đã chắp cánh cho Ngô Hòa bay lên. Tâng bốc để Hồ Xuân Mãn cao hứng không còn biết mình là ai…tối tăm nghe lời nịnh bợ…
• Thứ đến Ngô Hòa có lỗi với nhân dân thừa Thiên Huế vì đã góp phần quan trọng trong việc giúp Hồ Xuân Mãn trở thành anh hùng lực lượng vũ trang nhưng không xứng đáng…để lại tiếng nhơ cho người HUẾ…
2.
Việc xem xét và xử lý cụ thể sẽ có thông báo sau. Tuy nhiên, đến nay vẫn chưa có thông báo .
Theo tìm hiểu của phóng viên, hồ sơ đề nghị xét tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân của ông Mãn do UBND tỉnh lập.
Hồ sơ đề nghị gồm có:
1. Tờ trình của Chủ tịch UBND tỉnh, (Nguyễn Ngọc Thiện ký)
2. Ý kiến đề nghị của tỉnh ủy, (P.bí thư trực Nguyễn Văn Cường?)
3. Báo cáo thành tích của ông Mãn có xác nhận, (CVP TU Hồ Viết Bá ký)
4. Biên bản đề nghị tặng danh hiệu anh hùng của Hội đồng TĐ & KT tỉnh. (Ngô Hòa ký)