Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013

Thành tích của Hồ Xuân Mãn là bịa đặt, cướp công

 

Về xã Phong An, huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên - Huế là quê ông Mãn, chúng tôi gặp những người đã làm đơn khiếu nại “về thành tích của Hồ Xuân Mãn kê khai để được phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang (LLVT) nhân dân trong kháng chiến chống Mỹ không đúng với sự thật”. Họ là 17 đảng viên, cán bộ hưu trí, cựu chiến binh và khẳng định thành tích cá nhân của ông Mãn là bịa đặt, cướp công đồng đội.

Thành tích thứ nhất, năm 1964 ông Mãn tham gia lực lượng an ninh vũ trang của tỉnh, cùng đơn vị bảo vệ an toàn Tỉnh ủy; năm 1966 cùng đơn vị tiêu diệt một tiểu đội biệt kích Mỹ (sáu tên). Thành tích thứ hai là cuối năm 1964 được phân công đưa đón trinh sát, bảo vệ an toàn cho lãnh đạo tỉnh về đồng bằng khởi nghĩa. Ông Lê Văn Uyên, nguyên Trưởng ban tổ chức huyện Phong Điền cho biết: “Điều này là sai, bởi từ năm 1964 - 1967, Mãn đang ở nhà đi học, chăn trâu thì làm gì mà đưa đón cán bộ. Năm 1967, Mãn mới thoát ly, làm du kích xã Phong An thì làm gì đã bảo vệ Tỉnh ủy, diệt giặc Mỹ”.

Thành tích thứ ba là năm 1968 được chuyển qua Tiểu đoàn trinh sát vũ trang làm nhiệm vụ giải phóng Huế và chiến đấu 26 ngày đêm; đêm 30 Tết cùng đơn vị nổ súng tiêu diệt toàn bộ dinh Tỉnh trưởng, Ty Cảnh sát, giải phóng Lao Thừa Phủ. Ông Nguyễn Trung Chính, nguyên Phó ban an ninh Khu Trị Thiên, nguyên Bí thư huyện Quảng Điền xác nhận, những người từng lãnh đạo Tiểu đoàn trinh sát vũ trang khẳng định: ông Mãn không có mặt trong tiểu đoàn này, mà chính là Tiểu đoàn 815 với bảy chiến sĩ đánh vào dinh Tỉnh trưởng và giải phóng Lao Thừa Phủ; Tiểu đoàn đặc công thành Huế đánh vào Ty Cảnh sát.

Thành tích thứ tư và năm là tháng 6-1968 chỉ huy ba đồng chí phục kích diệt sáu tên Mỹ ở đường 12 (căn cứ Tà Lương). Tháng 5-1968 phục kích diệt chín tên Mỹ, thu một số vũ khí. Những người có tên trong đơn tố cáo cho biết, ông Mãn lúc đó đang ở xã Phong An trong khi căn cứ Tà Lương thuộc huyện A Lưới và tháng 5-1968 ở Phong An không có trận đánh nào diệt chín tên Mỹ. 

Thành tích thứ bảy là năm 1969 được điều về Huyện đội, giữ chức xã đội trưởng, kiêm Trưởng công an xã Phong An. Ông Hoàng Phước Sum (trung tá), nguyên Đội trưởng An ninh huyện; ông Hoàng Tiến Dũng, nguyên Đội phó LLVT huyện, ông Hoàng Văn Phận, nguyên Trung đội trưởng công binh LLVT huyện cho biết, năm 1969, ông Thái Công Oanh làm xã đội trưởng, bị thương và ra Bắc điều trị thì ông Lê Tuyến lên thay chứ ông Mãn không làm chức này. Từ năm 1969 đến tháng 3-1971, ông Mãn ra Quảng Bình an dưỡng, học chính trị. Ông Mãn không được vào biên chế công an thì không thể làm trưởng công an xã được. 

Thành tích thứ 8, 9, 10, 11 và 12 là từ năm 1969 đến ngày 26-3-1975, giữ vững hậu cứ đồng bằng và nội thành Huế, tổ chức đơn vị đánh gần 100 trận lớn nhỏ, tiêu diệt 150 tên Mỹ ngụy, phá hủy 1 máy bay, 37 xe quân sự... Ông Hoàng Văn Phận cho biết: “Từ năm 1969 đến tháng 3-1971, ông Mãn đi an dưỡng và học tại Quảng Bình (ông Hoàng Phước Sum là người đi cùng), rồi làm cần vụ cho ông Lê Sáu, nguyên Bí thư Huyện ủy. Tháng 11-1971, do xích mích, ông Mãn bỏ ông Sáu giữa rừng rồi trở về. Ông Sáu điện cho Huyện ủy nói phải kỷ luật ông Mãn. Lúc đó ông Mãn chỉ là du kích xã, chưa phải là đảng viên (năm 1974 mới được kết nạp Đảng) thì làm sao mà tổ chức đánh gần 100 trận”

Thành tích thứ 13 là năm 1972 chỉ huy tổ ba đồng chí vào ấp Phò Ninh tiêu diệt tên ấp trưởng Hoàng Sớm cùng một ấp phó, một chiêu hồi, một địa phương quân, hai cảnh sát, làm quần chúng nức lòng. Ông Hồ Văn Nghĩa (85 tuổi), nguyên Trưởng ban an ninh huyện Phong Điền cho biết: “Trận này có ông Mãn nhưng quân ta chỉ giết được Hoàng Sớm và không có thành tích như ông Mãn đã khai”.

Ở các thành tích thứ 15, 16 và 17, ông Mãn đã tiêu diệt 12 tên biệt động ở cầu An Lỗ năm 1973; năm 1975 chỉ huy du kích và an ninh xã chiếm chốt của ngụy làm chúng co cụm lại, chuẩn bị cho quân chủ lực tiến về giải phóng... cũng đều là bịa đặt. 


HOÀNG QUÂN-SONG NGỌC

Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013

Bộ Quốc phòng yêu cầu báo cáo

Vụ “Anh hùng khai man thành tích?”

L.HOÀI - V.V.THÀNH | 07/03/2013 08:23 (GMT + 7)

TT - Chiều 6-3, trao đổi với Tuổi Trẻ về thông tin đơn thư khiếu nại liên quan đến hồ sơ phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân của ông Hồ Xuân Mãn, nguyên bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên - Huế, một lãnh đạo Ban Thi đua khen thưởng trung ương cho biết đã tiếp cận thông tin này trên mạng Internet.
Theo vị lãnh đạo này, hồ sơ của ông Hồ Xuân Mãn được làm thủ tục theo đúng quy trình từ dưới lên, có tờ trình và có ký duyệt của cơ quan quản lý nhà nước, nghĩa là không thể khai man, “ở đây là khen thưởng trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ chứ không phải về sau này khi ông Hồ Xuân Mãn là ủy viên Trung ương Đảng”.
Ban Thi đua khen thưởng đã triển khai cho cán bộ tập hợp các báo cáo có liên quan từ cấp địa phương đến cấp trung ương, đồng thời cũng đề nghị Bộ Quốc phòng gửi văn bản sang Ban Thi đua khen thưởng, vì việc khen thưởng trong thời kỳ kháng chiến là do Bộ Quốc phòng thẩm định. Cũng theo lãnh đạo Ban Thi đua khen thưởng, Bộ Quốc phòng đã yêu cầu cấp dưới có văn bản báo cáo gửi lên.
Theo Luật thi đua khen thưởng, danh hiệu “Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân” để tặng hoặc truy tặng cho cá nhân có thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu, phục vụ chiến đấu, giữ gìn an ninh, trật tự, an toàn xã hội; trung thành với Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa; có đạo đức, phẩm chất cách mạng. “Tôi khẳng định là quy trình khen thưởng, đặc biệt khen trong kháng chiến, là rất chặt chẽ” - vị lãnh đạo Ban Thi đua khen thưởng nói.

Đạo đức = Suy thoái – (Điển hình + Tấm gương)



06-03-2013
Mình chẳng lạ gì ông Hồ Xuân Mãn và từ lâu đã không màng tới những người cùng loại với ông ta.
Lẽ ra mình sẽ tiếp tục cười khẩy và im lặng, nếu như bác Nguyễn Phú Trọng không cảnh cáo những người góp ý “sửa đổi Hiến pháp”, đụng đến sự lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối của Đảng là “suy thoái chính trị, tư tưởng, đạo đức”. Ở thời điểm này, có lẽ chuyện ông Hồ Xuân Mãn là ví dụ tốt nhất để cùng ngẫm nghĩ về việc có nên im lặng, chấp nhận nghe bác Trọng phê phán đó là “suy thoái chính trị, tư tưởng, đạo đức”
1.
Hôm 4 tháng 3, tờ Dân Việt đăng bài “Anh hùng bị tố khai man thành tích” (1), cho biết, hàng chục đảng viên, từng là cán bộ, chiến sĩ đã sống và chiến đấu với ông Hồ Xuân Mãn, cùng lên tiếng tố cáo nhân vật vốn là cựu Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên – Huế, cựu Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN, ngụy tạo thành tích để được phong tặng danh hiệu “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân”.
Trước đó hai ngày, nội dung tương tự cũng được tờ Công an TP.HCM đề cập trong bài “Nguyên Bí thư Tỉnh ủy nói gì khi bị tố cáo?” (2).
Các tác giả của hai bài báo đã gặp nhiều nhân chứng, dẫn nhiều ý kiến, dữ kiện, khẳng định, cả 17 “chiến công” mà ông Hồ Xuân Mãn đã “lập” trong giai đoạn từ 1964-1975, nhằm “báo công” và trở thành “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân” đều là… gian dối.
Ông Mãn trở thành “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân” năm 2010. Năm 2012, tờ Cựu Chiến binh, số ra tháng 11 đăng bài “Về lại Phong Điền”, chính thức nêu nghi vấn về các thành tích của “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân” Hồ Xuân Mãn. Bài này được cán bộ và dân chúng Thừa Thiên – Huế copy, chuyền nhau đọc.
Đầu năm nay, tờ Đại Đoàn Kết đăng hai bài (3), kế đó, An ninh Thế giới – một phụ bản của tờ Công an nhân dân – nhồi tiếp hai bài nữa (4), cùng giúp ông Mãn giải độc dư luận từ bài “Về lại Phong Điền”.
Tới đầu tháng này thì cả Công an TP.HCM lẫn Dân Việt cùng xới lại vấn đề, theo hướng, đứng về phía những người tố cáo, phản bác thông tin của Đại Đoàn Kết và An ninh Thế giới.
Thật ra, chẳng phải tới bây giờ ông Hồ Xuân Mãn mới được công chúng quan tâm…
2.
Cuối năm 2005, tờ Lao Động gây xôn xao dư luận khi đăng “Đất cố đô có vua” (5) – một bài viết ngắn, kể chuyện viên quan to nhất tỉnh Thừa Thiên – Huế bị một nữ tiếp viên bạt tai vì đã sàm sỡ với cô. Chuyện chưa ngừng ở đó, sau khi bị bạt tai, viên quan to nhất tỉnh Thừa Thiên – Huế đã ra lệnh cho chủ nhà hàng phải đuổi nữ tiếp viên muốn bảo vệ phẩm giá của cô, ngay lập tức. Đồng thời còn dọa sẽ cho đóng cửa nhà hàng có cô tiếp viên “to gan” này và các nhà hàng lân cận!?. Tác giả “Đất cố đô có vua” kể thêm rằng, đây không phải là lần đầu tiên, viên quan to nhất tỉnh Thừa Thiên – Huế sàm sỡ với các nữ tiếp viên dù họ chỉ đáng tuổi con, cháu ông ta giữa thanh thiên bạch nhật, đó là một thứ thói quen, một loại “chuyện thường ngày” mà viên quan to nhất tỉnh Thừa Thiên – Huế hay làm. Theo tác giả, viên quan to nhất tỉnh bị tát vì “đi đêm có ngày gặp ma”. Thế thôi!
Tuy “Đất cố đô có vua” được viết theo kiểu phiếm chỉ nhưng dân Thừa Thiên – Huế và giới thạo tin biết rất rõ, viên quan to nhất tỉnh là ai. Họ không lạ gì tư cách, tính cách của “đồng chí” Hồ Xuân Mãn…
Đến năm 2008, thiên hạ thêm một lần phải để ý tới ông Hồ Xuân Mãn, khi tận mắt mục kích hoặc đọc, nghe tường thuật về Lễ tế Nam Giao trong Festival Huế. Nhà báo Trương Duy Nhất kể như thế này qua “Không phải là vua nhưng mộng ước cũng như… vua!”, ở blog Một góc nhìn khác (6): “Trong nhóm quan chức phưỡn bụng trên thượng đàn trong lễ tế có một vị khoác… hoàng bào. Đó là ông Hồ Xuân Mãn, Bí thư Tỉnh uỷ Thừa Thiên- Huế. Sao ông Mãn dám… liều thế nhỉ? Hay ông nghĩ mình là… Vua?”
Đầu năm 2010, một lần nữa ông Hồ Xuân Mãn gây xôn xao dư luận vì được công nhận là một trong những “những tấm gương tiêu biểu, đại diện cho hàng triệu tập thể, cá nhân cả nước đã có nhiều thành tích trong học tập và nhất là làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”.
Việc công nhận ông Hồ Xuân Mãn là “điển hình” về “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, khiến nhà giáo Hà Văn Thịnh, giảng viên Đại học Huế, viết bài “Xin hỏi ông Bí thư Tỉnh ủy” (7), đề nghị ông Mãn nói rõ hơn về “thành tích” giảm tỷ lệ người nghèo từ 28% xuống còn 8%. Bài “Xin hỏi ông Bí thư Tỉnh ủy” xuất hiện trên báo điện tử VietNamNet một vài ngày rồi biến mất. Ông Mãn không trả lời, những người phát động việc “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” cũng không thèm bận tâm.
Rồi ông Mãn được phong tặng danh hiệu “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân”.
3.
Mình viết tới đây thì thấy, vừa có thêm tờ Tuổi Trẻ tham gia vào vụ lật lại hồ sơ “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân” Hồ Xuân Mãn.
Trong bài “Anh hùng khai man thành tích?” (8), phóng viên tờ Tuổi Trẻ cho biết, họ có gặp ông Lê Sáu, cựu bí thư Huyện ủy Phong Điền, giai đoạn 1969-1971 để hỏi thăm về “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân” Hồ Xuân Mãn.
Ông Lê Sáu nhận định, không thể xem chuyện ngày xưa, ông Mãn giết ông Hoàng Sớm –trưởng ấp Phò Ninh là “thành tích” vì dù giết được ông Hoàng Sớm nhưng “trận đánh” này đã làm chín thường dân, trong đó có cả trẻ em chết.
Đáng chú ý là sau bài viết kể trên, một blogger có nickname là “anhmanxx”, tiếp tục cung cấp thêm một số thông tin trên blog của blogger này (9). Theo đó, trong “trận đánh” để “khử” ông Hoàng Sớm, “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân” Hồ Xuân Mãn đã thản nhiên xả súng vào đám giỗ, dẫu cho ông nội ông Mãn và nhiều bà con của chính ông ta đang ngồi tại đó. Ngoài 9 thường dân vô tội thiệt mạng, “trận đánh” này còn làm cho 8 thường dân khác bị thương. Bây giờ, cứ tới ngày ấy, thôn Phò Ninh, huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên – Huế có đến 10 đám giỗ.
4.
Với Đảng, với bác Nguyễn Phú Trọng, bác Nguyễn Sinh Hùng, một kẻ như ông Hồ Xuân Mãn là một “đồng chí”, vừa “vững vàng về lý tưởng”, vừa “kiên định về lập trường”.
Đảng, tất nhiên, đã, đang, sẽ chỉ tín nhiệm những người như ông Mãn. Sự tín nhiệm này thể hiện ở những chức vụ mà ông ta đã đảm nhận: Bí thư Tỉnh ủy, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương, những danh hiệu mà ông ta được tặng: “Điển hình của việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân”.
Bạn có muốn làm “người tốt”, có “đạo đức”, “điển hình”, “anh hùng” theo kiểu ông Hồ Xuân Mãn?
Ông Hồ Xuân Mãn không phải là cá biệt, có không ít người giống hệt ông ta. Họ bảo họ là ưu việt, họ có quyền lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối, quyết định mọi thứ liên quan đến số phận, tương lai, không chỉ của chính bạn mà còn làm như thế với cả con, cháu bạn. Không chấp nhận điều này, bạn sẽ là “kẻ xấu”, bị “suy thoái chính trị, tư tưởng, đạo đức”.
Bạn sẽ “dạ” thật to hay nói “không”?
—–
Chú thích:

Thứ Ba, 5 tháng 3, 2013

Hồ Xuân Mãn dấu đầu hở đuôi

Tạp chí Sông Hương tháng 12/2012 có tạp văn Nhớ đêm về xóm Bồ của HỒ XUÂN MÃN (Nguyên UVTƯ Đảng, Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên Huế, anh hùng LLVTND) viết:
Năm 1973, để chuẩn bị cho ký kết hiệp định Paris, Khu ủy và Quân khu Trị Thiên - Huế chủ trương tổ chức các lực lượng (bao gồm cả bộ đội chủ lực, bộ đội địa phương, dân quân du kích) tổ chức đánh chiếm các căn cứ và phân chi khu địch để giành đất, nắm dân, cắm cờ giành quyền làm chủ. 
Lúc đó tôi là Trưởng Công an, cùng với lực lượng xã đội Phong An (Phong Điền) nhận nhiệm vụ phối hợp với du kích xã Phong Sơn tổ chức, nghiên cứu địa bàn dẫn đường đưa Trung đoàn 1 Sư 324 do anh Phan Thỏa làm Trung đoàn trưởng (nay đã nghỉ hưu sống ở Đông Hà - Quảng Trị) về địa bàn hoạt động của mình. 
Đó là công việc không hề đơn giản, bởi ngoài dẫn đường, tìm nơi trú quân, đặt trận địa cối 120 ly..., chúng tôi còn được giao nhiệm vụ phải dựa vào dân để lo mọi thứ từ hậu cần, thuốc men, tải thương, chăm sóc thương binh, mai táng liệt sĩ... cho cả Trung đoàn. 
Trên thực tế lực lượng du kích, an ninh chúng tôi thời điểm đó không nhiều. Cả Phong An và Phong Sơn điểm lại chỉ có chừng 10 người nhưng nhờ chú trọng xây dựng lực lượng tại chỗ nên hậu thuẫn cho chúng tôi là 2 chi bộ, 2 chi đoàn thanh niên, 2 đội du kích và một số an ninh mật hoạt động hợp pháp trong lòng địch. 
Đêm trước ngày ký hiệp định Paris, Trung đoàn 1 từ chiến khu theo dẫn đường của chúng tôi đã chiếm lĩnh trận địa. Đúng 23 giờ đêm 26/1/1973 quân ta tổ chức đánh chiếm Phân Chi khu quân sự xã Phong An (đóng ở trụ sở UBND xã Phong An hiện nay) và tiếp đó đánh chiếm mục tiêu bắc cầu An Lỗ, đẩy lực lượng cảnh sát dã chiến, lực lượng địa phương quân tháo chạy qua vùng chùa Long Quang thuộc địa phận của thị xã Hương Trà bây giờ. 
6 giờ ngày 27/1/1973. Sau khi Đài Tiếng nói Việt Nam và Đài Phát thanh Giải phóng đồng loạt phát thông báo Hiệp định Paris bắt đầu có hiệu lực thì cả một miền dọc sông Bồ từ Hiền Sỹ đến An Lổ rợp cờ Mặt trận dân tộc giải phóng. 
Bộ đội và nhân dân vô cùng phấn khởi vì nghĩ rằng sau nhiều năm chìm trong máu lửa của chiến tranh, quê hương đã có hòa bình, dù chưa trọn vẹn! 
Trong những ngày ngắn ngủi đó, theo chỉ đạo của trên, chúng tôi đã gấp rút tổ chức bộ máy quân quản để lãnh đạo và chỉ đạo nhân dân đấu tranh buộc địch thi hành hiệp định Paris. Và sự ngây thơ đó đã bị trả giá! 
Một tuần sau, địch tung đại đội Biệt động quân đánh thăm dò, thấy ta phản ứng yếu ớt nên 2 ngày sau chúng đã quyết định tung Tiểu đoàn Biệt động quân và Đại đội Cảnh sát dã chiến có xe tăng yểm trợ tiến hành phản kích và đã đẩy toàn bộ lực lượng của ta ra khỏi địa bàn Phong An!
Chưa dừng lại, chúng tiếp tục truy kích. Chiến sự nổ ra ở khu vực khe nước nóng Thanh Tân. 
Thấy Trung đoàn 1 thương vong nhiều, Quân khu Trị Thiên - Huế điều Trung đoàn 3 (do anh Võ Chót làm Trung đoàn trưởng, sau này là Thiếu tướng, Phó Tư lệnh QK4) về thay thế và tạo nên phòng tuyến Phong Sơn (cuối năm 1973, Trung đoàn 4 do anh Nguyễn Quốc Khánh làm Trung đoàn trưởng được Quân khu Trị Thiên - Huế cử về thay thế Trung đoàn 3). 

Báo Tuổi Trẻ 05/03/2013 08:22 (GMT + 7) có bài: Anh hùng khai man thành tích? củaNGUYÊN LINH - THÁI LỘC viết:
Những ngày qua, trên một số báo có đưa tin về việc ngày 5-2-2013, một số cựu chiến binh từng sống và chiến đấu với ông Hồ Xuân Mãn, nguyên bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên - Huế, đã gửi đơn đến Thường vụ Tỉnh ủy Thừa Thiên - Huế khiếu nại ông Mãn khai man thành tích để được phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân vào tháng 8-2010. 
Theo đơn khiếu nại, bản báo cáo thành tích của ông Mãn với 17 thành tích lớn diễn ra từ năm 1964-1975 trong thời chiến tranh khi hoạt động tại địa bàn huyện Phong Điền, Thừa Thiên - Huế đều là “khai man”. 
Ông Hoàng Phước Sum (nguyên trung tá thanh tra Công an tỉnh Thừa Thiên - Huế, một trong những người ký đơn) cho biết: “Từ năm 1969 đến tháng 3-1970, ông Mãn đi học tại Quảng Bình cùng với tôi; từ tháng 3-1971 đến tháng 11-1971 về lại làm cần vụ cho ông Lê Sáu, bí thư Huyện ủy Phong Điền bấy giờ. Tháng 11-1971, do xích mích, ông Mãn bỏ ông Sáu giữa rừng rồi trở về xã Phong An. 
Lúc đó ông Mãn chỉ là du kích xã, có chức vụ gì đâu mà nói là tổ chức gần 100 trận đánh, diệt hơn 150 tên Mỹ ngụy, phá hủy một máy bay và 37 xe quân sự?”. Những người ký đơn khiếu nại còn nói rằng ông Mãn kê khai thành tích có công “giết chết tên ác ôn Nguyễn Công Đẳng” là khai man thành tích, cướp công đồng đội. Bởi trận đánh ở Bù Mạ, thôn Hiền Sỹ, xã Phong Sơn là do ba du kích xã này đánh mìn, hiện hai người còn sống ở địa phương, một người đã hi sinh. 
Chiều 4-3, phóng viên Tuổi Trẻ đã gặp ông Lê Sáu, nguyên bí thư Huyện ủy Phong Điền giai đoạn 1969-1971. Ông Sáu xác nhận không có chuyện ông Mãn bỏ ông giữa rừng mà về Phong An. 

Báo Tiền Phong XÃ HỘI 14:51 | 04/03/2013 có bài: Nguyên Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên-Huế bị tố gian dối viết:
Thành tích thứ 8, 9, 10, 11 và 12 là từ năm 1969 đến ngày 26-3-1975, giữ vững hậu cứ đồng bằng và nội thành Huế, tổ chức đơn vị đánh gần 100 trận lớn nhỏ, tiêu diệt 150 tên Mỹ ngụy, phá hủy 1 máy bay, 37 xe quân sự... Ông Hoàng Văn Phận cho biết: “Từ năm 1969 đến tháng 3-1971, ông Mãn đi an dưỡng và học tại Quảng Bình (ông Hoàng Phước Sum là người đi cùng), rồi làm cần vụ cho ông Lê Sáu, nguyên Bí thư Huyện ủy. Tháng 11-1971, do xích mích, ông Mãn bỏ ông Sáu giữa rừng rồi trở về. Ông Sáu điện cho Huyện ủy nói phải kỷ luật ông Mãn. Lúc đó ông Mãn chỉ là du kích xã, chưa phải là đảng viên (năm 1974 mới được kết nạp Đảng) thì làm sao mà tổ chức đánh gần 100 trận”. 
Thành tích thứ 13 là năm 1972 chỉ huy tổ ba đồng chí vào ấp Phò Ninh tiêu diệt tên ấp trưởng Hoàng Sớm cùng một ấp phó, một chiêu hồi, một địa phương quân, hai cảnh sát, làm quần chúng nức lòng. Ông Hồ Văn Nghĩa (85 tuổi), nguyên Trưởng ban an ninh huyện Phong Điền cho biết: “Trận này có ông Mãn nhưng quân ta chỉ giết được Hoàng Sớm và không có thành tích như ông Mãn đã khai”. 
Ở các thành tích thứ 15, 16 và 17, ông Mãn đã tiêu diệt 12 tên biệt động ở cầu An Lỗ năm 1973; năm 1975 chỉ huy du kích và an ninh xã chiếm chốt của ngụy làm chúng co cụm lại, chuẩn bị cho quân chủ lực tiến về giải phóng... cũng đều là bịa đặt. 

Ông mãn viết về mình, báo thì dựa vào lời kể của đồng đội ông Mãn, tin ai đây hở trời? qua các bài viết trên lộ ra một điều: Ông Mãn là du kích nhưng ưa nhận mình là dân "an ninh", tham gia cách mạng từ 1964 nhưng phải đến 10 năm sau, năm 1974 mới được kết nạp vào Đảng, như vậy 10 năm ấy chỉ là du kích chay thôi, chỉ thừa hành mệnh lệnh, quần chúng ngoài Đảng mà chỉ huy, lãnh đạo ai hả ông Mãn? Ông có quyết định đảng viên chính thức năm nào?...

Trên báo Đại Đoàn Kết Hữu Thu có viết 2 bài báo cùng tựa đề: Ông Hồ Xuân Mãn có cướp công? - Bài 1: Nhân chứng một thời (08/01/2013) - Bài 2: Những chiến công thầm lặng (09/01/2013), xin trích một đoạn: 
Ngoài 3 lần tham dự Đại hội chiến sĩ thi đua, ông Hồ Xuân Mãn từng đã có 33 lần được tặng danh hiệu Dũng sĩ, 3 Huân chương Chiến công hạng Ba, 3 Huân chương Giải phóng các hạng và 1 Huân chương Quyết thắng, 3 huy hiệu Chiến sĩ thi đua, nhiều bằng khen và cả giấy chứng nhận danh hiệu "Tấn công, nổi dậy, anh dũng, kiên cường”. 
Cùng nội dung, trên báo An Ninh Thế Giới, Phan Bùi Bảo Thy có bài viết đăng 2 số: Anh hùng LLVTND Hồ Xuân Mãn: Người con ưu tú của đất Phò Ninh, xin trích đoạn:
Kẻ thù từng xem anh là "tên an ninh Việt Cộng đặc biệt nguy hiểm" và đã nhiều lần đưa ảnh chân dung của anh lên mục cáo thị để treo giá trọng thưởng bằng tiền cho bất cứ ai bắt sống hoặc tiêu diệt được anh (Theo hồ sơ của Cảnh sát đặc biệt chế độ Sài Gòn để lại - NV). Chàng trai lớn lên từ đất làng Phò Ninh ấy tên là Hồ Xuân Mãn - một người đã đi qua chiến tranh với 33 lần được phong dũng sĩ, 3 Huân chương Chiến công hạng Ba, 3 Huân chương Giải phóng các hạng và 1 Huân chương Quyết thắng, 3 huy hiệu Chiến sĩ thi đua, nhiều bằng khen và cả giấy chứng nhận danh hiệu "Tấn công, nổi dậy, anh dũng, kiên cường"

Báo Tuổi Trẻ 06/03/2013 08:12 (GMT + 7) M.TỰ - TH.LỘC có bài:
“Anh hùng khai man thành tích?”: Tỉnh ủy đang kiểm tra lại hồ sơ 
Trích đoạn phát biểu của Ông Hồ Xuân Mãn: (V.THÀNH - NG.LINH) ghi: 

“Khó thể nặn ra được” 

Chiều 5-3, phóng viên Tuổi Trẻ tại Hà Nội đã liên lạc với ông Hồ Xuân Mãn, nguyên bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên - Huế. Ông Mãn cho biết hiện đang điều trị tại một bệnh viện ở Hà Nội và cho hay nếu ông ở nhà (tại Huế) thì sẽ mời phóng viên qua nhà để “mang bộ hồ sơ ra chứng minh”. 
Ông Hồ Xuân Mãn cho rằng vì đơn khiếu nại gửi Thường vụ Tỉnh ủy Thừa Thiên - Huế thì để Thường vụ Tỉnh ủy trả lời là khách quan nhất. “Mình sống có tổ chức, cứ để tổ chức làm việc. Một là có thành tích không, hai là nếu có thành tích thì chứng minh như thế nào, có hiện vật không, có giấy tờ gì không, có bằng khen hay danh hiệu dũng sĩ thế nào, huân chương thì chứng minh có bao nhiêu huân chương và loại gì, chiến sĩ thi đua phải chứng minh là chiến sĩ thi đua” - ông Mãn nói. 
Cũng theo ông Mãn, hồ sơ phong tặng danh hiệu anh hùng đã làm 4-5 năm nay rồi, theo luật là phải công bố trên báo, làm từ cơ sở làm lên, phải qua cấp quản lý cán bộ, qua hội đồng thi đua khen thưởng. “Từ cái đó tập thể suy tôn, chứ mình không thể nặn ra được”. 
Trong bản báo cáo thành tích đề nghị phong tặng danh hiệu anh hùng, ông Hồ Xuân Mãn khai sau 11 năm chiến đấu (1964-1975), được tặng hai Huân chương Chiến công (hạng nhất và hạng ba), ba Huân chương Giải phóng, một Huân chương Kháng chiến hạng nhì, hai danh hiệu Chiến sĩ thi đua cấp quân khu và một danh hiệu toàn miền Nam, 33 danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ, ngụy, xe cơ giới... 
Cùng ngày, một phó chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra trung ương cho biết cá nhân ông chưa nhận được đơn khiếu nại mà chỉ biết một số thông tin qua báo chí. Vị phó chủ nhiệm này giải thích: “Đây là thắc mắc về vấn đề phong danh hiệu nên có thể sự việc sẽ được chuyển đến Bộ Nội vụ, Ban Thi đua khen thưởng trung ương”. Phóng viên báo Tuổi Trẻ đã liên lạc với lãnh đạo Ban Thi đua khen thưởng trung ương nhưng chưa nhận được trả lời. 

Đề nghị Báo Tuổi trẻ xem lại chi tiết hai Huân chương Chiến công (hạng nhất và hạng ba), Hữu Thu viết: 3 Huân chương Chiến công hạng Ba, Phan Bùi Bảo Thy viết: 3 Huân chương Chiến công hạng Ba. Có thể Báo Tuổi không đúng vì muốn có Huân chương Chiến công hạng nhất thì phải có Huân chương Chiến công hạng nhì.
Huân chương Chiến công hạng nhất là điều kiện cần để làm thủ tục xét Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.
Ông Mãn nói là một việc, kiểm tra lại là việc khác, nếu bây giờ mới khai coi chừng là đồ chợ trời...

Hữu Thu...tự bán rẻ nhân cách với một giá bèo

Hữu Thu và Nguyễn trọng Tạo trên đường Trịnh công Sơn 2011
Hữu Thu viết: “sau khi bài viết của nhà văn Nguyễn Quang Hà có tựa đề "Về lại Phong Điền” đã được photo phát tán nhiều nơi làm dấy lên sự hoài nghi, lo lắng về nhân phẩm, đạo đức và thậm chí bôi nhọ thanh danh của một con người từng là Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên - Huế 2 nhiệm kỳ. Vì thế, chúng tôi đã vào cuộc tìm hiểu sự thật”

Thưa anh Hữu Thu, người Huế biết anh trước khi biết Hồ Xuân Mãn, anh là nhà báo, nghề của thông tin hẳn nhiên anh nghe nhiều, thấy nhiều và viết nhiều, nhiều bài báo chỉ là kết thúc có hậu của những câu chuyện dài, nhà báo chỉ phản ánh đôi điều của cuộc sống thôi, nhiều điều phải cho vào ngăn kéo, mặc dù những điều ấy là sự thật, thà là như vậy khi tác nghiệp, còn hơn làm một nhà báo vô liêm sĩ là những ai tự bẻ cong ngòi bút để biến sai thành đúng, đúng thành sai...
Những bài viết của Hữu Thu về người anh hùng LLVTND Hồ Xuân Mãn, Hữu Thu đã khẳng định Hồ Xuân Mãn là người anh hùng... Hữu Thu đang dựng tượng bằng chữ cho một anh hùng Hồ xuân Mãn không có thực trong chiến tranh chống Mỹ trên đất Phò Ninh, nơi mà anh em dòng họ, bà con láng giềng, những liệt sĩ, chiến sĩ biết tỏng tòng tong chân tơ kẻ tóc của Hồ Xuân Mãn...viết như thế có hại hơn là không viết gì...những điều Hữu Thu viết đến như Hoàng Bằng, giám đốc Cty Cổ phần 1/5 (con của Hoàng Sớm) rất thân thiết với Hồ Xuân Mãn cũng cười khểnh...Hữu Thu ba toát...chưa uống đã say...
Phương Tây họ có một câu rất hay: Một nửa ổ bánh mì vẫn là bánh mì, nhưng một nửa sự thật thì không phải là sự thật

Hữu Thu ca ngợi Mãn, cùng Phan Bùi Bảo Thy dùng văn phong sặc mùi kiếm hiệp ảnh hưởng từ: Anh Hùng Xạ Điêu, Cô Gái Đồ Long, Bạch Mã Khiếu Tây Phong, Bích Huyết Kiếm...không ngượng để áp những cụm từ "viết thành một cuốn truyện ký", "tàn canh gió lạnh", "xuất quỉ nhập thần", "thần sầu quỉ khốc", “vô tiền khoáng hậu”, "chiến đấu can trường", "kinh hồn, bạt vía"…để lăng xê cho cái thành tích nặng mùi tiểu thuyết của Mãn...quả thật Mãn là người anh hùng, như nhiều người anh hùng thì không cần đến Hữu Thu, ai cũng ca ngợi, hoặc là im lặng nếu không cùng chính kiến...Hồ Xuân Mãn thì...tiếng nổi ba phao...cờ bạc, gái gú...săn thú, sập cu...có thể nhiều người không biết...nhưng ở Phò Ninh...Phong an, Phong Sơn...chiến sĩ, đồng bào không biết Mãn mới là chuyện lạ...

Không lí luận nhiều, Hữu Thu “đã vào cuộc tìm hiểu sự thật”, sự thật Hữu Thu là ngòi bút của Hồ Xuân Mãn, được làm ngòi bút cho bí thư tỉnh ủy theo nghĩa chính danh là một vinh dự, dễ gì? 

Sự thật Hữu Thu tìm hiểu đến đâu rồi? 

Hữu Thu hãy công bố cho nhân dân hiểu biết thêm những điều kì diệu "Những trận đánh “xuất quỷ nhập thần” của người con ưu tú đất Phò Ninh" là đồng chí bí thư tỉnh ủy, anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Hồ Xuân Mãn của chúng ta... 
Trong chiến tranh cũng như trong thời bình không ít anh hùng được tôn vinh, nhân dân nhìn những người anh hùng bằng tất cả lòng thành và ánh mắt trân trọng...
GS-TS Bùi Đức Phú, Đại tá Nguyễn Đình Bảy...là những anh hùng, khi nói đến họ lòng người thường ngưỡng mộ, thầm biết ơn...
Cùng trình xét danh hiệu AHLLVTND cho 03 người: Vũ Thắng, Huỳnh An, Hồ Xuân Mãn, hai người có công cao vời vợi thì làm vật tế thần, làm gạch lót đường để loại, người có công "khủng bố" thì được phong tặng anh hùng...như thế còn gì uy tín của chính phủ? Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết biết cấp dưới lừa dối như vậy thì ông giận lắm...

Những bài báo của Hữu Thu dựa trên 17 thành tích lớn diễn ra từ năm 1964-1975 của Hồ Xuân Mãn hoạt động tại địa bàn huyện Phong Điền, Thừa Thiên Huế đã dấm dúi báo cáo với Đảng và Chính phủ. 
Thành tích thứ 13 của Hồ Xuân Mãn là năm 1972 chỉ huy tổ ba đồng chí vào ấp Phò Ninh tiêu diệt tên ấp trưởng Hoàng Sớm cùng một ấp phó, một chiêu hồi, một địa phương quân, hai cảnh sát, làm quần chúng nức lòng. 

Phóng viên Tuổi Trẻ đã gặp ông Lê Sáu, như Hữu Thu cũng từng gặp Bác Lê Sáu, nguyên bí thư Huyện ủy Phong Điền giai đoạn 1969-1971. 
Ông Sáu nói rằng cuối năm 1971 ông được rút lên Tỉnh ủy. Về thành tích ông Mãn khai đã “giết ấp trưởng ác ôn” Hoàng Sớm làm quần chúng nức lòng, ông Sáu cho rằng đây không thể nói là thành tích, bởi dù giết chết được Hoàng Sớm nhưng trận đánh này đã làm 9 người dân thường chết, trong đó có cả trẻ em. “Tôi đã phê bình anh em đánh trận đó cần nghiêm khắc rút kinh nghiệm”. 

Này Hữu Thu? Ai đúng? Ai sai? 

Một trận đánh của Mãn, trận khử Hoàng Sớm, Mãn nắm chắc Hoàng Sớm đi ăn kỵ tại nhà ông Hồ Sưa, kế hoạch trận đánh thật hoàn hảo...không lẽ người con "ưu tú" ấy không nhận biết bà con mình đang ăn kỵ? Trước khi bóp cò súng, Mãn có phân biệt ai là địch, ai là ta? Mãn bắn bừa vào mâm kỵ trong đó có ông nội của Mãn? Mãn là người cháu "ưu tú" ư? Mãn đã "giết nhầm hơn bỏ sót" để khử 01 tên ác ôn mà 9 người dân phải chết, 8 dân lành bị thương... Vì cái danh hảo "anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân" Mãn đang xới xáo nổi đau đã chôn khuất sau 40 năm của những người bà con của Mãn, họ vô tội, họ là chiến sĩ, đồng bào, hằng năm đến ngày 21/5 năm xưa ấy trong thôn Phò Ninh có thêm 10 cái kỵ... 
Một điều mà người Phong An...Phong Điền băn khoăn vì tấm lòng nhân hậu không bình thường của Mãn, Mãn quan tâm Hoàng Bằng con trai Hoàng Sớm đến kì lạ...Hữu Thu còn nhớ nhiều dự án liên quan đến việc trồng rừng và cây mía (cung cấp cho Nhà máy đường KCP của Ấn Độ năm 1993). Chính quyền địa phương đã phát động người dân khai hoang trên 1.000ha đất thuộc vùng đồi núi trọc và rừng nghèo của 4 xã Phong Sơn, Phong Xuân, Phong Mỹ và Phong Thu. 
Năm 1994, Nhà máy đường KCP giải thể, toàn bộ diện tích này bị bỏ hoang. 1.000ha vào tay ai Hữu Thu biết tường tận rồi...Được Mãn bật đèn xanh, thời ông Hoạch làm chủ tịch huyện Phong Điền cấp rất nhiều đất trồng rừng cho gia đình ông Hoàng Bằng, Giám đốc Công ty cổ phần 1-5. Cụ thể, ông Bằng được cấp gần 24ha, vợ ông Bằng là Phạm Thị Chi 26ha, mẹ ông Bằng là Hồ Thị Beo (70 tuổi) 29,97ha... Năm 2006, UBND huyện Phong Điền còn tiếp tục cấp cho các thành viên còn lại trong gia đình ông Hoàng Bằng với tổng diện tích 37,86ha. Ông Bằng cũng được dự án WB3 cho vay ngân hàng chính sách hàng trăm triệu đồng…
Mãn nhân hậu ư? còn thân nhân của 9 người khác và 8 người bị thương khác trong trận này của Mãn thì sao? 17 người này là bà con của Mãn vô tình bị oan...

Cái vô hậu của Mãn là còn vu oan giáng họa cho 9 người dân thường đã chết ấy, trong đó có trẻ con là ấp phó, là phó ty chiêu hồi, là địa phương quân, là cảnh sát...cái chết của họ làm quần chúng nức lòng...!

Hữu Thu có mắt như mù, có tai như điếc,...hai bài viết của Hữu Thu dựa vào lời kể khoác lác, vào bản thành tích bịa đặt của Hồ Xuân Mãn, bài viết của Hữu Thu đánh chết sự nghiệp làm báo của Hữu Thu, Hữu Thu cũng chịu khó phát tán bài của Phan Bùi Bảo Thy, còn chịu khó viết xấu người này người nọ... đành rằng ai cũng vì kế sinh nhai, ai cũng muốn tìm cho mình tí lợi nhưng không phải bằng mọi giá...người cầm bút mà bị người đời cho là bồi bút...khác gì mua danh ba vạn, bán danh ba đồng?
Hữu Thu có thấy, ông tự bán rẻ nhân cách với một giá bèo? 

Người viết bài này không quen biết Hữu Thu. 
Hữu Thu đọc mấy bài báo này để tự thấy Hữu Thu vô liêm sĩ đến nhường nào...

  1. Tránh đi theo vết xe đổ của Hồ Xuân Mãn
  2. Chân lý trước mắt ta thôi
  3. Cán bộ và luân chuyển cán bộ sau 10 năm thực hiện 
  4. Đôi điều suy nghĩ về Huế (tt)
  5. Đôi điều suy nghĩ về Huế
  6. Hồ Xuân Mãn Cuộc
  7. Chỉ có một khả năng...
  8. Tâm tư người lính già
  9. Lý Thông đời mới
  10. Báo chí viết về AHLLVTND HỒ XUÂN MÃN
  11. Buổi gặp gỡ của chiến sĩ an ninh
  12. Tường thuật buổi làm việc của UBKTTW với CCB Phong...
  13. Ngày kị lần thứ 40 ở thôn Phò Ninh
  14. Bàn tay không che được bầu trời
  15. Việt Cộng viếng đồng đội tại Nghĩa trang Liệt sĩ H...
  16. HỒ VIẾT BÁ & BẢN THÀNH TÍCH CỦA ÔNG HỒ XUÂN MÃN
  17. Gặp người biệt động thành Huế từng lên truyền hình...
  18. Thi hành kỷ luật khai trừ khỏi Đảng và đình chỉ ch...
  19. Mùa xuân năm 1975, Mãn đứng ở đâu?
  20. Thượng bất chính, hạ tắc loạn
  21. Ủy ban KTTƯ: 30/6/2012 giải quyết xong danh hiệu A...
  22. "Vua"Huế đi săn thời nay
  23. Mãn "ĐI" làm anh hùng chứ không có "CHẠY"...
  24. Xin hỏi Trần Văn Minh người bí thư thầm lặng...27 ...
  25. Bí thư tỉnh ủy Hồ Xuân Mãn tự kể về nhiều cái nhất...
  26. Hồ Xuân Mãn tự viết tạp văn đăng trên Tạp chí Sông...
  27. Bài báo của Quốc Anh - Thảo Nguyên đăng trên báo ...
  28. Bài báo của Phan Bùi Bảo Thy đăng 2 số trên Báo An...
  29. Bài báo của Hữu Thu - Bảo Hân đăng 2 số trên Báo Đ...
  30. Nhân Dân Tự Vệ VNCH
  31. Đơn khiếu nại về thành tích khai man của Bí thư tỉ...
  32. Một bài bình luận về "anh hùng" trên Báo Lao Động
  33. Xào xáo làm báo kiểu Phan Bùi Bảo Thy
  34. Hữu Thu...tự bán rẻ nhân cách với một giá bèo
  35. Mãn lên chức bí thư tỉnh ủy ở phút 89...
  36. Trung tá Hồ Xuân Phương
  37. Chủ nhân của 3.000 USD thưa chuyện với anh Mãn
  38. Từ bài báo "VỀ LẠI PHONG ĐIỀN"
  39. Đất cố đô có "vua"!
  40. XIN HỎI ÔNG BÍ THƯ TỈNH UỶ
  41. BÍ THƯ TỈNH UỶ THỪA THIÊN HUẾ, HỒ XUÂN MÃN

Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013

Anh hùng khai man thành tích?

NGUYÊN LINH - THÁI LỘC | 05/03/2013 08:22 (GMT + 7)

TT - Theo đơn khiếu nại, bản báo cáo thành tích của người được nhận danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang với 17 thành tích lớn diễn ra từ năm 1964-1975 là “khai man”.




Lá đơn mang nội dung tố cáo ông Hồ Xuân Mãn đang gây xôn xao dư luận - Ảnh: THÁI LỘC 

Những ngày qua, trên một số báo có đưa tin về việc ngày 5-2-2013, một số cựu chiến binh từng sống và chiến đấu với ông Hồ Xuân Mãn, nguyên bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên - Huế, đã gửi đơn đến Thường vụ Tỉnh ủy Thừa Thiên - Huế khiếu nại ông Mãn khai man thành tích để được phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân vào tháng 8-2010.

Theo đơn khiếu nại, bản báo cáo thành tích của ông Mãn với 17 thành tích lớn diễn ra từ năm 1964-1975 trong thời chiến tranh khi hoạt động tại địa bàn huyện Phong Điền, Thừa Thiên - Huế đều là “khai man”.

Ông Hoàng Phước Sum (nguyên trung tá thanh tra Công an tỉnh Thừa Thiên - Huế, một trong những người ký đơn) cho biết: “Từ năm 1969 đến tháng 3-1970, ông Mãn đi học tại Quảng Bình cùng với tôi; từ tháng 3-1971 đến tháng 11-1971 về lại làm cần vụ cho ông Lê Sáu, bí thư Huyện ủy Phong Điền bấy giờ. Tháng 11-1971, do xích mích, ông Mãn bỏ ông Sáu giữa rừng rồi trở về xã Phong An.

Lúc đó ông Mãn chỉ là du kích xã, có chức vụ gì đâu mà nói là tổ chức gần 100 trận đánh, diệt hơn 150 tên Mỹ ngụy, phá hủy một máy bay và 37 xe quân sự?”. Những người ký đơn khiếu nại còn nói rằng ông Mãn kê khai thành tích có công “giết chết tên ác ôn Nguyễn Công Đẳng” là khai man thành tích, cướp công đồng đội. Bởi trận đánh ở Bù Mạ, thôn Hiền Sỹ, xã Phong Sơn là do ba du kích xã này đánh mìn, hiện hai người còn sống ở địa phương, một người đã hi sinh.

Chiều 4-3, phóng viên Tuổi Trẻ đã gặp ông Lê Sáu, nguyên bí thư Huyện ủy Phong Điền giai đoạn 1969-1971. Ông Sáu xác nhận không có chuyện ông Mãn bỏ ông giữa rừng mà về Phong An.

Ông Sáu nói rằng cuối năm 1971 ông được rút lên Tỉnh ủy, ông Mãn lúc này còn trẻ, thấy chưa phù hợp để đưa đi theo nên khuyên ông Mãn trở về địa phương tiếp tục chiến đấu. Về thành tích ông Mãn khai đã “giết ấp trưởng ác ôn” Hoàng Sớm làm quần chúng nức lòng, ông Sáu cho rằng đây không thể nói là thành tích, bởi dù giết chết được Hoàng Sớm nhưng trận đánh này đã làm chín người dân thường chết, trong đó có cả trẻ em. “Tôi đã phê bình anh em đánh trận đó cần nghiêm khắc rút kinh nghiệm” - ông Sáu nói.

Hồ sơ đề nghị xét thưởng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân của ông Hồ Xuân Mãn đã được Bộ chỉ huy quân sự Thừa Thiên - Huế xác nhận, và đó là cơ sở quan trọng để Nhà nước khen thưởng. Chúng tôi liên hệ với đại tá Nguyễn Việt Dũng, chính ủy Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Thừa Thiên - Huế.

Ông Dũng cho rằng quy trình đều thông qua Hội đồng thi đua - khen thưởng của bộ chỉ huy. Việc xác nhận dựa vào nhiều cơ sở, gồm: hồ sơ cán bộ, hồ sơ Đảng, bản báo cáo quá trình công tác và thành tích của ông Mãn có giấy chứng nhận về các huy chương, huân chương, danh hiệu dũng sĩ... “Quy trình thực hiện đúng. Còn sự việc đúng hay sai thì bộ chỉ huy chỉ là một trong nhiều khâu, từ cơ sở lên đến Tỉnh ủy. Chúng tôi còn lưu các văn bản đề nghị của Huyện ủy và UBND huyện Phong Điền, Ban chỉ huy quân sự Phong Điền, Ủy ban thi đua khen thưởng tỉnh, Văn phòng Tỉnh ủy Thừa Thiên - Huế” - ông Dũng nói.

Chiều 4-3, phóng viên Tuổi Trẻ đã liên lạc với ông Hồ Xuân Mãn để trao đổi, ông Mãn cho biết ông đang ở Hà Nội và không trả lời về việc này. Ông Mãn nói: “Vì đơn khiếu nại gửi cho Thường vụ Tỉnh ủy thì thường vụ sẽ trả lời. Không gửi cho tôi nên tôi không trả lời”. Chúng tôi liền gọi cho ông Nguyễn Ngọc Thiện, bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên - Huế, song ông Thiện cho hay đang bận họp, không thể trả lời. Đến cuối ngày 4-3, điện thoại đổ chuông nhưng ông Thiện không nghe máy.

Ông Hồ Xuân Mãn bị oan hay “khai man” như tố cáo của một vài người ký đơn? Dư luận đang chờ cơ quan chức năng trả lời.

Chạy chức,chạy quyền vì tiền nên tham nhũng ?



- chuyên mụcKinh Doanh|Chuyên Gia|
Qua công bố chỉ số hiệu quả quản trị và hành chính công cấp tỉnh (PAPI) năm 2011.Một kết quả nghiên cứu của hương trình phát triển Liên hiệp quốc (UNDP) tại Việt Nam phối hợp với Ủy ban Trung ương Mặt trận tổ quốc Việt Nam, Trung tâm Nghiên cứu phát triển và Hỗ trợ cộng đồng (thuộc Liên hiệp các hội khoa học và kỹ thuật Việt Nam. Ta thấy tham nhũng đều có địa điển ở chữ "công quyền" và xuất phát điểm với từ "chạy chức, chạy quyền" ?

Với bản công bố này nhận thấy "có một thực trạng đáng buồn và báo động là mỗi người dân nhìn thấy nạn tham nhũng nó đi vào từng khe,kẽ nhỏ nhất của cuộc sống và người dân buộc chấp nhận như một thứ bệnh dịch và họ trở nên mẫn cảm với hiện tượng này "?
Qua tỷ lệ khảo sát và thu thập ý kiến người dân tại các tỉnh thành cho thấy, nạn tham nhũng đã và đang trở thành phổ biến ở tất cả các địa phương. Rõ ràng đây là vấn đề xã hội. 
Đảo mắt nhìn quanh ta có thể liệt kê vô số hành vi tham nhũng, từ việc bôi trơn trong mọi quan hệ công việc, khám bệnh, thủ tục hành chính, giấy tờ, học hành của con trẻ đều có  phong bì lót tay để mua chỗ mua bằng cấp, học vị, học hàm, danh hiệu,phiếu bầu; chạy chức, chạy quyền và nhiều kiểu “chạy” khác để có dự án, có kinh phí, chỗ làm, hạ tuổi, được giữ ghế, chạy án .... chạy tộiv à cả chuyện chạy được mang danh hộ nghèo  “chạy nghèo”!...Tất cả là cuộc thi "chạy" để nạn tham nhũng cứ hoành hành.
Có lẽ nó phát triển rất thiên nhiên theo quy luật thị trường có cầu thì ắt có cung và ngược lại vì trong cuộc  sống ai mà không có nhu  cầu gì ? vì vậy để đạt được nhu câu ấy người ta đều phải bôi trơn cả. Bôi trơn, phong bì lót tay đã trở thành thói quen, tập quán mọi việc cần có thứ  bôi trơn vì nếu không bôi trơn sẽ trở thành “kém cỏi ” hoặc là sẽ ít nhiều gặp khó khăn vì thế họ cứ cam chịu mọi chi phí bôi trơn vô điều kiện! Do đâu ? Vì sao để dẫn đến tình trạng này có thể nói là do cơ chế và chính sách hay không ? Chúng ta không hoàn toàn khẳng định là không phải ?
Nhưng cũng không thể phủ nhận điều này vì hiện nay với cơ chế, chính sách quản lý nhà nước như thế này là ta không đạt được mục tiêu để phát triển kinh tế xã hội văn minh hiện đại mà điều cần thiết nhất của một chế độ xã hội ổn định và phát triển là phải có một  tổ chức, mộ máy công quyền vững mạnh, trong sạch, như Bác nói phải (chí công vô tư)  do vậy để đẩy lùi nạn tham nhũng trước hết hãy làm tốt khâu “tổ chức cán bộ từ Trung Ương đến địa phương (từ cán bộ cấp cao đến cấp cơ sở)  phải tuyển chọn theo đúng tiêu chuẩn tiêu chí về phẩm chất đạo đức, trình độ nghiệp vụ chuyên môn và chuyên nghiệp do vây trước tiên cần nghiêm trị tệ “đút lót để mua chức”. Chạy chức, chạy quyền? vì nạn tham nhũng có  từ hai chữ “quyền và tiền “ nếu có tiền để mua được quyền thì ắt có quyền sẽ kiếm được tiền ...? Còn ngược lại thì sẽ không có gì ?
Vì tính chất tinh vi của vấn nạn tham nhũng ,hiện nay nó đã nan tỏa sang cả khái niệm kinh doanh thuần túy như “kinh doanh bây giờ không phải là có tiền và có năng lực, kinh nghiệm mà có thành công mà phải có “quan hệ“ hay nói cách khác là phải có“quyền” gián tiếp hay trực tiếp đều có thành công thế là người làm kinh tế bây giờ  họ không lo làm thực ,nghiêm túc và kinh doanh theo cơ chế cạnh tranh  lành mạnh mà họ cứ sử dụng biện pháp hiệu quả là trò “chạy“ ví như chạy dự án, chạy thầu, chạy nguồn vốn,.... Hơn thế nữa nếu khi làm hư hại ảnh hưởng đến xã hội và nền kinh tế thì họ lại chạy án .... có lẽ là xuất phát điểm đều bắt đầu từ hai chữ: chạy quyền” ... rồi đến “kiếm tiền“...chạy tiền, chạy án ... thế là nạn tham nhũng bủa vây thành chu trình khép kín từ A- Z chỗ nào cũng chạy nơi nào cũng chạy và nơi nào. vị trí nào cũng tham rồi vị trí nào cũng sai lầm và khuyết điểm nhẹ thì khiển trách nặng thì tù tội .... như vậy xã hội làm gì còn kỷ cương.
Có thể nghĩ rằng thực tại nếu có kẻ “chạy” được một vị trí cao, thì chắc chắn ở bên dưới sẽ hình thành ngay những đường dây “noi gương” và lây lan rất nhanh như một thứ bệnh dịch. Và kẻ mua chức nhỏ đút lót cho kẻ mua chức to, kẻ trước kia đi đút lót nay trở thành người ban phát khi có quyền .và một cơ chế kín được hình thành một cách rất tự nhiên. Đấy là một sự ràng buộc ngầm theo hệ thống dọc và ngang rất vững chắc, hiệu quả, rất khó phát hiện, mà nếu có phát hiện cũng không dễ gì xử lý được. Tệ nạn “đút lót để mua chức” sẽ làm băng hoại bộ máy công quyền và làm phát sinh nhiều tệ nạn đút lót  khác.
Vì điều đầu tiên gây nên bệnh mua chức là do chính nền hành chính với nhiều cơ chế thiếu minh bạch, chồng chéo chức năng thẩm quyền,trách nhiệm tập thể và lợi ích cá nhân không rõ ràng, công chức thiếu phẩmchất... là một trong nhiều nguyên nhân, nếu không nói là chủ yếu, đưa đến nạn nhũng nhiễu, “làm khó để ló ra tiền”.
Mặc dù ta cho ra đời luật  Phòng chống tham nhũng nêu rõ  điều 28 là “công khai minh bạch trong hoạt động giải quyết các công việc của cơ quan, tổ chức, đơn vị, cá nhân”. Khi tham nhũng đã lây lan thành tham nhũng ở mọi khâu, trên diện rộng, Khi ấy người lương thiện mới đều đồng lòng chống. Mà sẽ chống ai? Ai chống khi môi trường gây tham nhũng lại là điều hành chống tham nhũng (vì vậy ta chống ta ) thì làm sao chống được “vì vô hình chung cơ chế chính sách đã tạo dựng cho chính chúng ta phải chiến đấu với một loại kẻ thù lớn nhất của chúng ta như lời Phật dạy “kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình“ nếu ta thắng được chính ta thì mới thắng tất cả như vậy luật  “Phòng và chống tham nhũng của chúng ta “ đã mắc phải sai lầm nghiêm trọng củac ơ chế chính sách và tổ chức hành chính là giao cho ta chống lại ta khó quá làm sao làm được vì hệ thống tổ chức cán bộ có phải một cái ta đâu ? Nhưng nếu lựa chọn cái chống đầu tiên là chống chạy chức, chạy quyền thì có thể giảm nhiều gánh nặng cho các loại chống tiếp theo?  Tuy nhiên làm thế nào để “không thể” tham nhũng lại là một bài toán khó.
Xuất phát từ vấn đề “quyền và tiền “  do vậy  địa chỉ của tham nhũng, không đâu khác là ở các cơ quan công quyền, ở các quan chức từ lớn đến nhỏ, bất kể ai nếu không ngay ngắn đều có thể trở thành kẻ tham nhũng. Một anh bảo vệ cơ quan, cấp bậc thấp nhất trong thang bậc hành chính, cũng có thể làm khó để vòi vĩnh những ai cónhu cầu vào cửa công quyền. Một nhân viên tiếp nhận hồ sơ bắt người đi làm giấy tờ phải đi lại nhiều lần, bổ sung hết giấy này đến giấy khác và không hẹn bao giờ xong việc, cố tình để dân chờ đợi dài cổ cho đến khi... chìa raphong bì. Người trực tiếp giải quyết công việc có thể cò kè ngã giá xin-cho ngay tại bàn làm việc hay qua trung gian “cò”...
Tiếp theo là  phải có luật lệ thủ tục hành chính, minh bạch, rõ ràng; phải tạo cho được sự cạnh tranh lành mạnh trong xã hội. Và đặc biệt là cần xóa bỏ độc quyền ở một số ngành. Điều quan trọng nữa là phải triệt để xóa bỏ bao cấp. Còn quá nhiều ngành được bao cấp hoặc mang tiếng là xóa bao cấp nhưng chỉ xóa... nửa vời. Chính cái nửa vời mập mờ này đã tạo ra kẽ hở cho các “cò” lợi dụng. Do đó cần chuyển quan niệm về chính quyền từ cai trị sang phục vụ.
Thứ tiếp theo là cần nâng cao đạo đức công chức. Đây không phải là giải pháp mà là lương tâm trách nhiệm của mỗi cán bộ công chức. Khôngnên đổ lỗi cho cơ chế tiền lương mà quên đi trách nhiệm của mình.
Điều cần thiết không thể thiếu đó là quản lý xã hội phải bằng luật pháp mà phải i có một hệ thống pháp luật nghiêm minh, chế tài cươngquyết, mạnh mẽ để công chức không thể, không muốn và không dám tham nhũng.Trên thực tế có luật nhưng là chưa nghiêm, thiếu nhưng thái độ cương quyết. Thậm chí còn nhiều kẻ hở để thanh trừng nhau, với thái độ cương quyết làm trong sạchnội bộ, bịt “cửa đút lót để mua chức” dù ở bất kỳ cấp nào, tổ chức nào giờ đâylà thước đo phẩm chất cách mạng và lòng trung thành với chế độ. Có lẽ chỉ cần như vậy là đủ. Vì nếu khi người ta có quyền bằng chính năng lực, đạo đức và lương tâm cũng như tin nhiệm của dân thì chắc chắn sẽ  làm việc hết lòng vì dân và cũng được hưởng cái quyền là người dân tin yêu và trông đợi ! Khi xã hội còn có thể mua được "chức, quyền" bằng tiền thì sẽ còn nạn tham nhũng tràn nan! và còn phải để ngỏ câu "chống tham nhũng là chống ai? ai chống" dài dài .... 
Mai Phương 

Chủ tịch nước thăm và làm việc tại các tỉnh miền Trung


 Thứ hai, 04/03/2013 08:15 
 
(CAO) Trong chuyến thăm và làm việc tại các tỉnh miền Trung, sáng 3-3, tại hội trường Bệnh viện Trung ương Huế (Thừa Thiên – Huế), Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cùng đoàn lãnh đạo TW đã dự lễ Kỷ niệm Ngày Thầy thuốc Việt Nam và trao tặng danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới cho GS.TS, thầy thuốc nhân dân Bùi Đức Phú - Giám đốc BVTƯ. Huế.
Chủ tịch nước Trương Tấn Sang trao danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi mới cho GS.TS Bùi Đức Phú
Danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ đổi được trao cho GS.TS Bùi Đức Phú là rất xứng đáng, nhằm vinh danh một thầy thuốc tài giỏi, y đức vạn toàn, có nhiều sáng tạo, đóng góp lớn lao cho nền y học nước nhà.

Phát biểu tại buổi lễ, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang ôn lại truyền thống tốt đẹp, sự hi sinh, tận tụy cống hiến để bảo vệ đất nước, bảo vệ nhân dân, cứu chữa người bệnh của những người thầy thuốc cả trong thời chiến và thời bình. Chủ tịch nước ghi nhận những công lao và đóng góp to lớn của BVTƯ Huế nói chung và cá nhân GS.TS Bùi Đức Phú trong việc chữa bệnh, cứu người.
Chủ tịch nước chụp ảnh lưu niệm cùng tập thể cán bộ BV Trung ương Huế
Sự nỗ lực của các thầy thuốc đã góp phần đưa nền y học Việt Nam phát triển ngày càng vững mạnh, góp công khống chế thành công các dịch bệnh lớn. Ngày nay, nhiều kỹ thuật tiên tiến không chỉ được áp dụng ở các bệnh viện đầu ngành Trung ương mà còn ở các bệnh viện khu vực, đây là những thành tựu đáng tự hào được bạn bè quốc tế đánh giá cao.

Chiều 3-3, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cùng đoàn công tác có buổi làm việc với lãnh đạo tỉnh Thừa Thiên – Huế tại UBND tỉnh. Trước đó, Chủ tịch nước cũng đã thăm và làm việc tại tỉnh Quảng Bình (ngày 1-3) và Quảng Trị (ngày 2-3).
 
 
 Hoàng Quân

Nguyên Bí thư Tỉnh ủy nói gì khi bị tố cáo?


 Thứ bảy, 02/03/2013 10:28 
 
(CATP) 17 cựu chiến binh, cán bộ hưu trí đã làm đơn tố cáo hành vi khai báo gian dối, bịa đặt, cướp công đồng đội trong bản thành tích cá nhân của ông Hồ Xuân Mãn, nguyên Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Thừa Thiên - Huế, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.

Đại diện những người làm đơn khiếu nại

KHAI MAN ĐỂ ĐƯỢC PHONG ANH HÙNG?
Về xã Phong An, huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên - Huế là quê ông Mãn, chúng tôi gặp những người đã làm đơn khiếu nại “về thành tích của Hồ Xuân Mãn kê khai để được phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang (LLVT) nhân dân trong kháng chiến chống Mỹ không đúng với sự thật”. Họ là 17 đảng viên, cán bộ hưu trí, cựu chiến binh và khẳng định thành tích cá nhân của ông Mãn là bịa đặt, cướp công đồng đội.

Thành tích thứ nhất, năm 1964 ông Mãn tham gia lực lượng an ninh vũ trang của tỉnh, cùng đơn vị bảo vệ an toàn Tỉnh ủy; năm 1966 cùng đơn vị tiêu diệt một tiểu đội biệt kích Mỹ (sáu tên). Thành tích thứ hai là cuối năm 1964 được phân công đưa đón trinh sát, bảo vệ an toàn cho lãnh đạo tỉnh về đồng bằng khởi nghĩa. Ông Lê Văn Uyên, nguyên Trưởng ban tổ chức huyện Phong Điền cho biết: “Điều này là sai, bởi từ năm 1964 - 1967, Mãn đang ở nhà đi học, chăn trâu thì làm gì mà đưa đón cán bộ. Năm 1967, Mãn mới thoát ly, làm du kích xã Phong An thì làm gì đã bảo vệ Tỉnh ủy, diệt giặc Mỹ”.

Thành tích thứ ba là năm 1968 được chuyển qua Tiểu đoàn trinh sát vũ trang làm nhiệm vụ giải phóng Huế và chiến đấu 26 ngày đêm; đêm 30 Tết cùng đơn vị nổ súng tiêu diệt toàn bộ dinh Tỉnh trưởng, Ty Cảnh sát, giải phóng Lao Thừa Phủ. Ông Nguyễn Trung Chính, nguyên Phó ban an ninh Khu Trị Thiên, nguyên Bí thư huyện Quảng Điền xác nhận, những người từng lãnh đạo Tiểu đoàn trinh sát vũ trang khẳng định: ông Mãn không có mặt trong tiểu đoàn này, mà chính là Tiểu đoàn 815 với bảy chiến sĩ đánh vào dinh Tỉnh trưởng và giải phóng Lao Thừa Phủ; Tiểu đoàn đặc công thành Huế đánh vào Ty Cảnh sát.

Thành tích thứ tư và năm là tháng 6-1968 chỉ huy ba đồng chí phục kích diệt sáu tên Mỹ ở đường 12 (căn cứ Tà Lương). Tháng 5-1968 phục kích diệt chín tên Mỹ, thu một số vũ khí. Những người tố cáo cho biết, ông Mãn lúc đó đang ở xã Phong An trong khi căn cứ Tà Lương thuộc huyện A Lưới và tháng 5-1968 ở Phong An không có trận đánh nào diệt chín tên Mỹ.

Thành tích thứ bảy là năm 1969 được điều về Huyện đội, giữ chức xã đội trưởng, kiêm Trưởng công an xã Phong An. Ông Hoàng Phước Sum (trung tá), nguyên Đội trưởng An ninh huyện; ông Hoàng Tiến Dũng, nguyên Đội phó LLVT huyện, ông Hoàng Văn Phận, nguyên Trung đội trưởng công binh LLVT huyện cho biết, năm 1969, ông Thái Công Oanh làm xã đội trưởng, bị thương và ra Bắc điều trị thì ông Lê Tuyến lên thay chứ ông Mãn không làm chức này. Từ năm 1969 đến tháng 3-1971, ông Mãn ra Quảng Bình an dưỡng, học chính trị. Ông Mãn không được vào biên chế công an thì không thể làm trưởng công an xã được.

Thành tích thứ 8, 9, 10, 11 và 12 là từ năm 1969 đến ngày 26-3-1975, giữ vững hậu cứ đồng bằng và nội thành Huế, tổ chức đơn vị đánh gần 100 trận lớn nhỏ, tiêu diệt 150 tên Mỹ ngụy, phá hủy 1 máy bay, 37 xe quân sự... Ông Hoàng Văn Phận cho biết: “Từ năm 1969 đến tháng 3-1971, ông Mãn đi an dưỡng và học tại Quảng Bình (ông Hoàng Phước Sum là người đi cùng), rồi làm cần vụ cho ông Lê Sáu, nguyên Bí thư Huyện ủy. Tháng 11-1971, do xích mích, ông Mãn bỏ ông Sáu giữa rừng rồi trở về. Ông Sáu điện cho Huyện ủy nói phải kỷ luật ông Mãn. Lúc đó ông Mãn chỉ là du kích xã, chưa phải là đảng viên (năm 1974 mới được kết nạp Đảng) thì làm sao mà tổ chức đánh gần 100 trận”.

Thành tích thứ 13 là năm 1972 chỉ huy tổ ba đồng chí vào ấp Phò Ninh tiêu diệt tên ấp trưởng Hoàng Sớm cùng một ấp phó, một chiêu hồi, một địa phương quân, hai cảnh sát, làm quần chúng nức lòng. Ông Hồ Văn Nghĩa (85 tuổi), nguyên Trưởng ban an ninh huyện Phong Điền cho biết: “Trận này có ông Mãn nhưng quân ta chỉ giết được Hoàng Sớm và không có thành tích như ông Mãn đã khai”.

Ở các thành tích thứ 15, 16 và 17, ông Mãn đã tiêu diệt 12 tên biệt động ở cầu An Lỗ năm 1973; năm 1975 chỉ huy du kích và an ninh xã chiếm chốt của ngụy làm chúng co cụm lại, chuẩn bị cho quân chủ lực tiến về giải phóng... cũng đều là bịa đặt. 



NGƯỜI BỊ TỐ CÁO NÓI GÌ!
Những cán bộ trên cho biết: “Vì danh dự, sự trong sạch của Đảng, của quân đội anh hùng, chúng tôi nói rõ sự thật này. Người dân sau này không bị hiểu sai, bị đầu độc những điều giả dối. Chúng tôi đề nghị ông Mãn tự rút danh hiệu anh hùng. Nếu không thì căn cứ vào luật thi đua khen thưởng và kỷ luật thì các cấp các ngành, hội đồng khen thưởng cần vào cuộc làm rõ và xử lý”.

Mọi người cho biết, hồ sơ của ông Mãn đi trái nguyên tắc là từ trên xuống chứ không phải dưới lên (cơ sở đề nghị, cấp trên xét duyệt). “Cấp trên đưa hồ sơ xuống, chúng tôi là những cán bộ, đồng đội của ông Mãn mà chỉ việc ký chứ không được đọc, không được lưu. Lúc đó ông Mãn là Bí thư Tỉnh ủy thì muốn làm gì chả được. Khi làm lễ đón nhận danh hiệu thì lén lút chứ không như những buổi lễ long trọng của những người khác được phong tặng anh hùng. Anh hùng như ông Mãn làm gì cho đau, cho nhục khi bị lên án, không dám về quê, không dám gặp đồng chí đồng đội và người dân địa phương”, những người khiếu nại bức xúc.

Để khách quan và rộng đường dư luận, phóng viên đã gặp người bị tố cáo. Ông Mãn cho biết: “Hôm nay (28-2-2013), tôi mới đọc và biết được đơn tố cáo mình. Thường vụ Tỉnh ủy cũng chưa mời tôi làm việc. Ai tố cáo thì có quyền tố cáo, tôi không thể đánh giá là đúng hay sai vì tôi là người bị tố cáo, tôi nói sẽ không khách quan. Vấn đề này để Thường vụ Tỉnh ủy trả lời, làm việc theo quy trình, khách quan”.

Ông cho biết thêm: “Nguyên tắc phong anh hùng phải có ý kiến, gợi ý của cấp trên. Thứ hai là phải làm theo quy trình, từ cơ sở lên cấp trên. Thứ ba là báo cáo thành tích thì phải có vật chứng: huân, huy chương, bằng khen...”.

Trao đổi với chúng tôi, Bí thư Tỉnh ủy Nguyễn Ngọc Thiện cho biết: “Thường vụ Tỉnh ủy đã nhận được đơn khiếu nại ngày 5-2-2013 và tôi đã giao cho bộ phận thường trực nghiên cứu.
 
 HOÀNG QUÂN - SONG NGỌC